Thơ: Những Tờ Thư Cũ

31/05/200500:00:00(Xem: 8202)
Những tờ thư cũ tôi vừa thấy
Màu giấy vàng hoe em tóc hoe
Tôi bỗng gặp mình đi đuổi bắt
Cái thời tuổi trẻ đã trôi qua
Thời gian tàn bạo nào ai biết"
( Như có tôi và không có em)
Như chúng ta và không tất cả
Đời thường trăn trở mãi chưa yên
Có hồn ai đó vừa rưng rức
Xác ở quê người xác bỏ không
Thèm một khoảng đời đi chiến đấu
Cây xanh lá chụm nhớ buôn rừng
Và trong hổn độn chồng thư ấy
Tôi biết tôi là tên bất nhân
Đòn hẹn bao lần ôm gậy trúc
( Mẹ bỏ đi còn tôi mất tăm)

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Về đây để ngồi những ngày thứ hai thứ ba thứ tư thứ năm thứ sáu
Tôi thấy rồi anh, lê đôi nạn gỗ Tôi thấy rồi anh, rê chiếc xe lăn
Năm năm trở lại Sài Gòn Chiều nay trời không có nắng
Trong hố xương những con bò nằm nhai lại tiền kiếp. Câu hỏi lớn:
Thành phố buồn run nóc giáo đường Chiều qua Phương Qúi nắng vương chân
Quay lại, nhìn ngang, chen vào, bị lấn ra. Thác người xô đẩy, lũ lượt theo
Ấy dòng sông Trẹm tôi quen Nắng cao để lắng vị phèn đỏ hoe
Khi qua Nam Hải thề trên sóng Cắm lại cờ xưa ở cổ thành
Về cộng đồng của những con chim, những công dân thế giới; thật thú
Đêm nay lữ khách không còn rượu Nên mộng làm sao đẹp với trăng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.