Hôm nay,  

Dòng Suối Trăm Năm

13/02/201700:05:00(Xem: 5634)

dongsuoi-600 (1)


ta chẳng thể chia đôi,


chính ở chốn tận cùng:
- nơi khởi đầu cái mới.
ta chẳng thể chia đôi:
- những gì một cõi-giới.

cảm ơn người cho tôi:
- một cuối đời an lạc.

***


kỷ niệm chia phần với gối, chăn,


mưa đi xa, khuất. em và nắng.
tưởng chút buồn? sao mãi thốn tâm?
người đi xa, khuất. đêm và, bóng.
kỷ niệm chia phần với gối, chăn.


***

nụ hôn nào cư ngụ tới mai sau?


hương thanh-sát chỗ ngồi xưa, em bỏ.
ghế, bàn tôi: thơm một góc thiên thu.
chiều tán lạc mưa mưng. đèn. trí nhớ.
phố chôn chân. hàng cây. đứng. cụt đầu.

những vết sẹo tấy sưng cùng cửa, khép.
như nỗi niềm riêng, giữ để mang theo.
sông hỏi suối. phụ lưu tìm hỏi tóc:
- nụ hôn nào cư ngụ với mai sau?

và, em ạ. chớ quên mùa lá, cũ.
những con đường cắm bảng: cấm đi qua.
dẫu một sớm, có người nhầm, gõ cửa.
(âu cũng là tiếng hát lỡ tay, khua).

khi nước mắt thôi tìm tôi để khóc
dù bóng, hình thức, nhức tự xa xăm
môi khó ấm, khi tiếng cười đã lạnh.
tôi cuộn tôi trong thảm bụi. ai nằm?


***

thời gian là vết thương / tìm tôi để chảy máu


một người hỏi bức tường:
- nhớ gì sau đổ, vỡ?
một người hỏi dòng sông:
- xót xa mùa nước, lũ?


bức tường nói: cảm ơn!!!
trần gian là khoảng trống.


dòng sông trả lời: không!
biển khơi hoài dậy sóng.


chúng ta là đám đông,
sống trong hình nộm, mới.
thời gian là vết thương,
tìm tôi để chảy máu.


đằng sau, mỗi sớm mai,
mặt trời riêng, vẫn mọc.
đằng sau, những nụ cười,
chói chang nghìn thất lạc.


***


mai, lắng nghe: - chim vẫn gọi tên người

mưa thả tôi ngược chiều quay trái đất
về môi người: chiếc lá. thuở lên năm?
cây hỏi đất? tôi hỏi tôi khuyết tật?
khi điều gì như thể sắp chia tan?

hương chờ gió / tôi chờ nương tóc suối /
nắng đi xa cho nụ ngực về gần.
vai vẫn nhớ vết răng thời bé dại
sông ở cùng tôi nhé:
- phút lâm chung?

thân thể vốn bốn phần năm chứa nước
người trong tôi vốn chiếm cả năm phần.
hạnh phúc đó, chỉ như lời nói muộn!.!
sự thật tôi mòn mỏi đã trăm năm.

không ai biết / buổi chiều tôi ướt, sũng /
tiếng chim kêu tìm mẹ trước đêm về.
người cũng thế! đâu biết rằng tôi đã,
gọi hồn tôi tán lạc tận khuya nào?!?

chân hối hả / xấn sâu rừng địa ngục /
ngọn thiên đàng đã lở, sụp sau lưng.
tôi sống lại / từ môi người dĩ vãng /
rạn hồi chuông tân khổ xớt ngang thân.

tôi nằm đợi hết chiều quay trái đất.
mai, lắng nghe:
- chim vẫn gọi tên người.

Du Tử Lê

Xe chạy quá nửa ngày mới qua khỏi ranh giới Bình Tuy - Phan Thiết. Lại có câu chuyện vui của hai ông già ngồi cạnh nhau ở hàng ghế giữa xe.
Năm Bính Thân khởi đầu với một cỗ xe. Năm Đinh Dậu, thiên hạ tự hỏi cỗ xe đó đi về đâu.
Cao Bá Minh sinh năm 1942 ở Hải Dương, Bắc Việt, là một họa sĩ tự học, không qua trường lớp mỹ thuật nào.
Anh viết cho em câu chuyện chữ nghĩa thứ chữ nghĩa lọt lòng ngày mẹ gánh con
Khi các nụ thủy tiên đầu tiên tỏa hương thơm trong nhà thì dù chưa nghe được tiếng pháo, người người đã thấy rộn ràng trong tâm tưởng những khúc nhạc Xuân của thời trước, nay đã thành bản Xuân ca của mọi thời.
Trước hết là câu hỏi "Con gà có trước hay quả trứng có trước?".
Bến xe Kim Mã hoang vắng, người phụ xe dở bao tải cho tôi chui ra, tôi nghe tiếng chuông xe điện đổ dồn, tôi bước xuống mặt đường chân tay run lẩy bẩy vì đói vì lạnh.
Dương Nghiễm Mậu bao giờ cũng đến với tôi bằng khuôn mặt đó. Khuôn mặt một người nhắm cả hai mắt lại, cho cái nhìn trở thành cái nhìn bên trong, cái nhìn tâm hồn
Sinh tại Phúc Yên miền Bắc năm 1920, Mặc Thu Lưu Đức Sinh là nhà thơ, nhà văn, nhà biên kịch, đạo diễn, nhà báo tài ba, đã dự phần định hình nhiều sinh hoạt văn học, báo chí, từ chiến khu miền Bắc chống Pháp tới miền Nam chống Cộng, 1954-1975.
Cách mạng tháng 10 năm 1917 tại Nga do Đảng Bolshevik cầm đầu là biến cố lịch sử tang thương nhất không chỉ cho dân tộc Nga mà còn cho cả Nhân Loại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.