Hôm nay,  

Thơ Trịnh Gia Mỹ

3/27/201900:05:00(View: 5754)
Trinh Gia My
Trịnh Gia Mỹ 



Khi Ở Đơn Dương


Ở đây có bóng phủ đồi
Có con suối nhỏ hát lời thương yêu
Có ngời môi mắt mỗi chiều
Có tôi xanh một tình yêu đầu đời
Có ai thắm mãi nụ cười
Mời tôi lên núi làm người có đôi

Ở đây thăm thẳm hiên đời
Mù sương quyện đất với trời dưới chân
Nghe viên sỏi lạo xạo gần
Nghe chân ai cũng tần ngần bước qua
Tình êm đậu mái hiên nhà
Ru tôi một chốn vàng hoa giữa lòng

Ở đây đời vắng tình đông
Có hồng một nụ hừng đông nở tròn
Bước len lén nhẹ vào hồn
Tim ai vừa ghé ngang hôn tôi thầm
Sớm mai tình bỗng nghìn năm
Hồn tôi ai đã vào thăm mất rồi

Ở đây mắt sáng tình ngời
Cỏ hoa êm bước bên đời có đôi
Ghé vai chia nửa mảnh đời
Nửa lo lắng, một nửa thời yêu đương
Ủ trong lối cỏ mù sương
Tim ai đã khóa con đường tôi qua

Cám ơn sương cỏ và hoa
Cám ơn ai đã cùng ta chung đường.


***

Ta Ban Ngày Chiêm Bao


Bước ra từ hư không
Mùa xuân xa xôi đó
Em đủ mọi quyền năng
Phả vào thơ hơi thở

Ký ức và sự sống
Phước, tội cùng oan khiên
Quy ước nào phán đoán
Đêm đen nào mê điên

Dòng sông lặng lờ chảy
Cũng có lúc ầm vang
Bông hoa rực rỡ sắc
Chắc gì thơm hương ngàn

Người ăn mày giữa chợ
Chắt chiu từng miếng ăn
Giữa lằn ranh no, đói
Ai đo được từ tâm

Bóng tối đêm nhòe nhoẹt
Che khuất những lọc lừa
Mùa xuân và hạ đỏ
Có người bừng tỉnh chưa?

Cơn mê mù tăm tối
Chiêm bao, chiêm bao ngày
Đi giữa cơn mộng ảo
Mê cuồng, mê cuồng say

Giữa cơn say, lúc tỉnh
Giữa ban ngày chiêm bao
Ai người mê kẻ tỉnh
Phân biệt được đâu nào

Phả vào thơ hơi thở
Ta ban ngày chiêm bao.

***

Xin Cám Ơn


Xin cám ơn hạt sương buổi sớm
Long lanh trên những ngọn cỏ hồng


Đời có những niềm vui vô hạn
Chiếu rạng ngời một cõi thinh không

Xin cám ơn vạn loài hoa nở
Cùng nhau khoe muôn sắc xinh tươi
Lung linh giữa đất trời vời vợi
Là làn môi thắm mãi nụ cười

Xin cám ơn mơn man ngọn gió
Vuốt ve trên những chiếc lá vàng
Có niềm vui reo vang mỗi sáng
Nhẹ nhàng khua dậy những âm vang

Xin cám ơn giọt mưa tháng sáu
Tưới mát lên đời vạn niềm vui
Đâu đây nghe rộn ràng tiếng hát
Giọng véo von trong trẻo rạng ngời

Xin cám ơn ánh vàng nắng ấm
Nhẩy múa trên làn suối tóc xanh
Thoáng bên mái hiên nhà ai đó
Có ngu ngơ đôi giấc mộng lành

Xin cám ơn trời xanh cao rộng
Để cánh chim xoải cánh ngút ngàn
Không gian kia chẳng gì giới hạn
Cho ta mơ làm cánh đại bàng

Xin cám ơn tay ngà lướt phím
Thánh thót vang từng chuỗi thanh âm
Con tim gõ từng hồi thánh thót
Nhịp tình xanh, nhịp gõ thành dòng

Xin cám ơn màu đen, màu trắng
Quyện vào nhau bay lượn tung tăng
Cho bão nổi, mây bay, gió thổi
Thành tình yêu với vạn quyền năng

Xin cám ơn tiếng chim ngân hót
Lẫn đâu đây trên ngọn tình xanh
Giọng líu lo thay lời chưa nói
Lời yêu thương, thôi, cứ để dành

Xin cám ơn ánh nhìn độ lượng
Sưởi ấm lòng nhau lúc xa quê
Giọt thương lóng lánh trong như ngọc
Tiếng sóng lòng bên tiếng vỗ về

Xin cám ơn người thương, người ghét
Bài học cho nhẫn nhịn, yêu thương
Dang rộng đôi tay ra ôm hết
Khác gì đâu, thương ghét, ghét thương

Có gì đâu mà thương với ghét
Gặp nhau là đủ, gặp là vui
Nhìn nhau một cái, cười một cái
Nhằm nhò gì chuyện ghét, chuyện thương

Xin cám ơn người, ta đã gặp
Thương thì vui mà ghét cũng vui.

Trịnh Gia Mỹ

Có nhiều câu hỏi về tái sanh thường được nêu ra đối với các Phật tử. Có tái sanh không? Nếu có, có thể nhớ chuyện kiếp trước không? Cái gì tái sanh?
Ngày mùng Một tháng Mười 1959, sau khi vào được Bắc Kinh, Mao Trạch Đông công bố thành lập nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa. Chỉ mấy tháng sau, quân Tầu Đỏ tiến sang lãnh thổ Tây Tạng.
Số phận Việt Nam luôn luôn gắn liền với những sóng gió, một thời dao động (và chuyển động) theo một phần Châu Á, và bây giờ là theo toàn phần Châu Á.
Chưa bao giờ không khí sinh hoạt chính trị dòng chính tại Mỹ của cộng đồng người Mỹ gốc Việt lại sôi nổi và đa dạng như trong năm vừa qua, với sự hăng hái và ào ạt tham gia của giới trẻ Mỹ gốc Việt.
Từ nhiều thế kỷ rồi, cứ ngỡ toàn cầu là cái đỉnh ba chân. Âu Châu đã thống trị thế giới và khuất phục Á Châu trong vài trăm năm.
Mừng Xuân Kỷ Hợi 2019, suy ngẫm chuyện xưa: Đúng 1080 năm trước, vào một năm Kỷ Hợi, Việt Nam giành lại độc lập khi Ngô Quyền xưng Vương vào năm 939.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.