Hôm nay,  

Tái Sinh

27/12/201900:00:00(Xem: 19593)
Bo Tung Ma-Tai Sinh
Bồ Tùng Ma lãnh giải Việt Bút năm 2008, với Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, Tường Vi Lê, Kiều Chinh, tại Rose Center Theater. Từ bỏ trở đi. Ông trở thành Giám Khảo Tuyển Chọn Giải Thưởng VVNM.

Mới đặt chân đến Mỹ chưa được mười ngày ông Hai đã được ông James tặng một chiếc xe hơi. Ông James dẫn ông Hai băng qua cái sân rất rộng, vào nhà xe, chỉ một chiếc xe màu xám trắng nằm trên bốn bánh gần như không còn một chút hơi:
-Ford Mustang 65. Anh chỉ việc bơm bốn cái bánh lên là có thể lái nó đi phom phom.
Quả vậy, sau khi nhờ một người bạn -người đã giới thiệu ông Hai với ông James- lo mọi chuyện về bốn cái bánh xe, ông Hai đã lái xe đi phom phom... trong sân nhà ông James xong nhờ ông James lái nó về nhà mình, vì ông Hai chưa có bằng lái.
Nhà ông Hai thuê cách nhà ông James chừng một mile, thuộc loại rẻ tiền, không có chỗ đậu xe riêng, nên ông Hai hướng dẫn ông James đậu chiếc xe ngoài đường. Sau đó thỉnh thoảng ông vào xe rồ máy, nhìn trước nhìn sau xem thử có cảnh sát không, rồi de tới de lui, rất khoái chí.
Ông James là một cựu Sĩ quan Hải quân. Trong chiến tranh Việt Nam, ông là Hạm trưởng của một Hộ tống hạm (PCE). Ông ta biết ông Hai cũng là Hải quân nên rất khoái. Mới gặp ông Hai, James đã ôn đủ thứ chuyện về Việt Nam, sau cùng nói:
-Anh thích xe hơi không" Nếu anh muốn, tôi biếu cho một chiếc. Xe cũ thôi, nhưng rất ít mile, anh không thể tưởng tượng được trong vòng 20 năm nó chạy chưa tới 120,000 mile. Thằng Cuba ở bên cạnh nhà anh xin mà tôi không cho. Tôi không muốn một vật kỷ niệm quý giá như thế này lọt vào tay nó. Thằng ấy mà có được chiếc xe, sẽ xẻ ra từng mảnh đem về Cuba.
Ông Hai tò mò và thích thú ngắm chiếc xe. Xe kiểu cũ, chớ không hẳn là xe cũ. Thân xe sơn màu xám lợt, màu chiến hạm tiếp vận, trông vẫn còn khá mới. Nệm ghế màu xanh hải quân, không một vết sờn. Ông James khởi động máy và nhấn còi. Tiếng còi xe nghe như tiếng còi tàu, kéo dài lê thê, buồn rười rượi. Ông James cười nói:
-Tôi chế thêm ra đó.
Ông James mở cóp xe, chỉ cho ông Hai các vật dụng ở trong đó:
-Đây là thuyền phao, khi bơm lên, anh có thể an tâm ngồi trong đó mà câu cá, dù cho biển động đến sóng hai, sóng ba. Đây là cần câu. Đây là mồi giả. Đặc biệt xe này có một cái ghế sau rất nhẹ mà anh có thể tháo ra làm ghế ngồi câu. Ghế này cũng do tôi chế ra.
Ông James thở dài nói tiếp:
-Bao nhiêu đồ đạc đã ở cùng ta, chiếm mọi ngõ ngách trong nhà. Chúng không bao giờ phải chết cả nên càng ngày càng nhiều thêm lên. Thú thật những thứ tôi biếu anh là những thứ tôi không cần dùng nữa, nhưng lại không nỡ rời bỏ. Tôi biết anh là người mới qua, cần dùng những thứ này, ít ra cũng trong một thời gian vài năm.
Ông Hai cảm động nhìn ông bạn Mỹ. James đang lấy tay xoa xoa đầu chiếc xe như vuốt ve một đứa bé hay một con vật nuôi. Ông Hai không ngờ ở nơi xa xôi này lại có người có tâm hồn giống mình đến thế. Ngày rời khỏi trại cải tạo ông Hai đã không bỏ lại bất cứ một cái gì: cái lon Guigoz, cái áo trấn thủ làm bằng bao cát chống đạn, đôi đũa tre. . .; những vật dụng đã đồng cam cộng khổ với ông; nhất là cái lon Guigoz, gần như nó có thể làm đủ mọi chuyện: nấu ăn, đun nước, làm gáo múc nước và làm cái bô đi tiểu những lúc bị kẹt...
*
Gia đình ông Hai, gồm hai vợ chồng và đứa con trai, chuẩn bị dọn qua Los Angeles. Ông nói với bà:
-Mình sẽ qua đó bằng xe hơi. Từ Orlando qua đó hơn 2700 mile, đi mất chừng 3 ngày 3 đêm, kể cả nghỉ ngơi dọc đường. James đã chỉ cho tôi cách giải quyết mọi tình huống bất ngờ khi đi đường. Tôi cũng đã đem xe đi tune-up...
Nghe đến đây bà Hai kêu lên:
-Ông có điên không" Dùng một chiếc xe đời 65 để dưa vợ con đi từ Đại Tây Dương qua Thái Bình Dương.
Ông định cãi lại bà như thói quen gia trưởng xưa nay, nhưng rồi nghe bà nói cũng có lý nên ông bỏ ý định dùng chiếc Mustang. Tuy nhiên ông không biết nên để lại chiếc Mustang cho ai. Thằng Cuba thì nhất định ông không giao xe cho nó, ngay cả bán với giá 500 đô như nó đã trả. Ông cũng không muốn giao chiếc xe cho thằng con ông bạn ở ngay cạnh nhà, nó sắp có một công việc làm khá tốt, chẳng bao lâu nó sẽ cho xe vào nghĩa địa xe để mua xe mới. Ông suy nghĩ suốt hai ngày về việc này và cuối cùng mắt ông sáng lên, ông sẽ cho ông Danh chiếc xe. Chắc chắn ông Danh sẽ dùng chiếc xe ít ra cũng 4 năm nữa. Ông Danh đã 61 tuổi, đang ăn tiền bệnh SSI. Ông Danh nhác gan và lẩm cẩm, sợ Sở An Sinh Xã Hội cúp tiền bệnh nếu nghi ông hết bệnh, nên suốt ngày nằm nhà làm như bệnh nặng lắm. Nếu phải đi đâu ông Danh chỉ đi bộ, quấn khăn quanh cổ, ho hen sù sụ như sắp chết đến nơi. Ông vượt biên từ miền Bắc, từng sống trong một xã hội mà người dân hay dò xét nhau, việc này trở thành ấn tượng sâu đậm, nên khi đến Mỹ ông tưởng tất cả mọi người chung quanh đều dò xét ông, xem ông có đáng ăn tiền SSI hay không. Ông Danh rất thích xe hơi, nhưng nghe đồn ai lái xe và sở hữu xe là khỏe mạnh và có lợi tức, không ăn tiền SSI được, nên rất ngại mua xe, nhất là xe tốt. Sau khi nghe ông Hai ngỏ ý muốn cho mình chiếc xe hơi, mắt ông Danh sáng lên nhưng rồi tối ngay lại:
-Mà. . . mà tớ có lái xe được đâu. Từ ngày bị thằng biên phòng cho mấy bá súng vào đầu, mắt tớ không dược bình thường.
Ông Hai bực mình nói:
-Có lấy không" Nếu không, tôi cho người khác.
-Xe thế nào, đời mấy"
-Đời 65.
-Phải chi đời cũ hơn.
-Ngoài nghĩa địa cũng không có xe đời cũ hơn.
-Thế thì tớ nhận.
-Nhưng tôi lấy lại một cái ghế sau.
-Phải, phải. Như thế... tiện cho tớ hơn.
*
Hôm nay là ngày chủ nhật, ông Hai và người con trai đang thu gọn các đồ đạc trong nhà, nghĩa là tính xem nên bỏ đi và nên giữ lại cái gì, để chuẩn bị dọn sang nơi ở mới.
Bao nhiêu đồ đạc tích trữ từ nhiều năm trước chiếm nguyên cả cái nhà để xe, đến nỗi xe phải đậu ngoài đường. Những đồ đạc này phần lớn do bà Hai sắm. Bà là người thích mua sắm hay nói đúng hơn là có bệnh mua sắm. Bà càng có nhiều tiền, bệnh mua sắm của bà càng trầm trọng. Không những bà thích mua sắm áo quần và những đồ đạc lặt vặt khác mà còn thích mua sắm luôn cả những đồ chứa đựng các thứ này như hộp, thùng, tủ và những đồ chứa đựng kỳ cục khác. Đồ mua sắm này giống như thân phận của những cung phi, có khi được dùng đến, có khi bị bỏ quên, để rồi một thời gian sau trở nên cổ lỗ, không được ngó ngàng đến.
Người con trai ông Hai là người chủ chốt trong việc thu gọn nhà cửa lần này. Đã từ lâu anh ta nhất quyết "làm một cuộc cách mạng triệt để" vào những đồ đạc này, nghĩa là loại bỏ không nương tay những "thành phần" mà anh ta cho là không có lợi. Nhưng ông Hai lại không muốn vất bỏ chúng, ông muốn giành chúng cho những người mới đến Mỹ hay giữ chúng trong kho, chớ không nỡ để chúng nằm lăn lóc trong một đống rác hôi thối nào đó. Ông cảm thấy chúng như có linh hồn, lại có cả tình gắn bó với ông sau khi đã ở trong nhà ông một thời gian khá lâu.
Ông bất bình thấy người con vất một cách thô bạo những đồ đạc chứa trong nhà để xe lên chiếc xe truck nhỏ. Ông nói:
-Nhẹ tay một chút được không" Mình có thể đem cho mà.
-Gọi Good Will hai ba lần mà họ cũng không đến nhận, có lẽ họ chê. Ba xem này, cái lon đen thui cột chung với miếng giẻ rách...


-Mày nói sao" Cái lon, cái lon Guigoz, cái áo trấn thủ.
-Ba nói gì vậy"
-Mày đưa mấy thứ đó cho tao, các thứ còn lại mày muốn làm gì thì làm.
Ông giằng lấy cái lon Guigoz và cái áo trấn thủ nơi tay người con trai rồi bỏ đi, không nỡ nhìn những đồ đạc nằm ngổn ngang trên sàn nhà, như không dám nhìn những người thân yêu đang bị tra tấn hay bước lên đoạn đầu đài.
Đêm hôm đó ông nằm cố ru giấc ngủ nhưng không tài nào nhắm mắt được. Ông cố quên những đồ đạc nằm ngổn ngang ngang lúc chiều nhưng chúng cứ hiện ra trước mắt ông. Ông chợt nhớ đến chiếc Mustang 65. Đã từ lâu không liên lạc với ông Danh, ông không biết gì về chiếc xe cũng như chủ của nó. Ông nhớ lại khi ông giao chiếc xe cho ông Danh và ra về trời đang lất phất mưa. Những giọt nước mưa đọng trên hai cái đèn xe long lanh trong ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà, làm ông có cảm tưởng như chiếc xe đang rưng rưng lệ từ biệt ông. Ông nhớ đến chiếc ghế xe mà ông đã tháo ra và mang sang đây. Mấy năm trước mỗi khi đi Santa Monica câu cá, ông vẫn dùng chiếc ghế này. Ngồi trên ghế nhìn từng lớp sóng xô vào bờ từ biển xa, những con hải âu bay lượn trên nền trời xanh biếc, những con tàu màu trắng đục ở xa tít tận chân trời, ông có cảm tưởng như đang ngồi trên chiến hạm tuần tiễu cận duyên và nhớ lại một thời đẹp nhất trong cuộc đời mình. Tất cả đã xa rời, không bao giờ còn trở lại. Nhưng mà chiếc ghế xe, mới chiều nay nó vẫn còn... Ông ngước nhìn đồng hồ treo tường. Đã gần 2 giờ sáng. Ông nhổm dậy, bước qua phòng đứa con trai. Nó vẫn còn đang thức đọc sách.
-Hồi chiều mày có thấy chiếc ghế của ba không"
-Ghế gì"
-Cái ghế ba hay ngồi câu cá đó.
-Có vài thứ con vất trong thùng rác hay bỏ ngoài đường, không chở đi. Mà ba muốn gì vậy" Ba Mẹ đều... lẩm cẩm hết rồi! Đầu hôm mẹ khóc nguyên cả 1 giờ vì con vất cái ví đầm cổ lỗ sĩ của mẹ trong thùng rác.
-Mầy là người rất hời hợt, ngay cả ảnh tao chụp cho mầy hồi nhỏ mầy cũng vứt tùm lum, bây giờ vứt luôn cả vật kỷ niệm của mẹ mầy. Đó là cái ví tao mua tặng mẹ mày.
- Ở xứ Mỹ này mà ba mẹ. .. như vậy thì không bao lâu nhà mình biến thành cái thùng rác.
- Ba mẹ mầy như vậy thì mới có mầy; nếu mẹ mầy cũng hời hợt như mầy thì đã bỏ tao ngay khi tao còn ờ trong trại cải tạo. Còn tao...
-Nhưng cái gì cũng có sự chấm dứt chứ...
Ông không muốn nghe tiếp nữa, quay gót trở về phòng. Ông ngủ một giấc ngủ chập chờn vì mãi suy nghĩ mênh mang. Ông nhớ đến chiếc xe "rớm lệ" khi ông bỏ nó lại Orlando. Ông tưởng tượng chiếc ghế xe đang nằm co quắp trong đống rác hôi thối than trách ông. Ông bùi ngùi nói:
-Phải, cái gì cũng có sự chấm dứt. Cái gì rồi cũng có lúc tàn lụi. Cái gì có rồi cũng sẽ không có; ngay cả vũ trụ, trái đất; ngay cả thân xác tao rồi cũng sẽ đi theo mầy. Tất cả chúng ta sẽ gặp nhau tại một nơi, đó là nơi không-có-gì-cả. Việc gì phải than trách.
-Nhưng tôi chưa tàn lụi. Tôi chỉ mới bị sút vài cây đinh vít, vài con ốc. Ông chỉ việc lấy chiếc kèm vặn lại là xong, là có thể dùng tôi, một loại đồ đạc đã theo ông suốt mười mấy năm dài đăng đẳng, đã chịu đựng biết bao nhiêu thô bạo của ông. Ông còn nhớ không, rất nhiều lần, chỉ vì câu hụt một con cá nhỏ mà ông đã giận dữ ngồi phịch lên người tôi, làm tôi suýt rách nát cả da thịt.
Ông Hai ngồi nhổm dậy. Đồng hồ chỉø 4 giờ 30 sáng. Xe hốt rác sắp đến đem rác đi. Xe của mấy người Mễ đi lượm đồ phế thải cũng sắp tới. Ông Hai đi nhanh ra ngoài đường nhìn dáo dác rồi reo lên một tiếng mừng rỡ. Cái ghế vẫn còn nằm bên vệ đường.

***

Ông Hai nay là một ông già lụ khụ. Bà Hai đã mất. Ông giao ngôi nhà rộng thênh thang lại cho đứa con trai quản lý, ra ở nơi căn phòng mới chế biến từ cái nhà để xe. Việc này do ông tự nguyện sắp xếp, một sự sắp xếp có tình có lý theo nếp sống tự do của Mỹ. Ngôi nhà nay rất rộng vì bao nhiêu đồ đạc cũ đều bị vợ chồng người con trai vất đi hết. Ông Hai chỉ còn giữ lại một vài vật kỷ niệm của vợ ông và chiếc ghế xe.
Ở trong căn phòng nguyên là nhà để xe này, ông Hai có cảm tưởng như mình cũng là một loại đồ đạc sắp bị phế thải. Khi xưa ông cụ thân sinh ra ông ở Việt Nam chắc chắn không có cái cảm tưởng như ông ngày nay. Từ bao giờ, trước khi ông mở mắt chào đời, ông cụ đã ở trong ngôi nhà từ đường, chễm chệ ngồi trên bộ phản gõ kê ngay trước bàn thờ, bên cạnh biết bao nhiêu vật dụng để từ đời này sang đời khác, không ai dám có ý định vất đi vì những vật tổ tiên sắm ra không những là những kỷ vật thiêng liêng mà còn là của cải, chứ không phải chỉ là phương tiện. Ông cụ ở đó cho đến khi nhắm mắt lìa đời với đám con cháu chung quanh. Ông Hai nghĩ đến đây lòng buồn rười rượi.
Ông và những đồ đạc trong căn phòng này chẳng còn bao lâu nữa sẽ đến nơi-không-có-gì-cả, sẽ vĩnh viễn bị quên lãng trong đám cát bụi của trần gian.
Ít khi hai vợ chồng người con trai đến phòng riêng của ông. Ông càng ngày càng ít bạn bè, hầu hết họ đều ra đi về bên kia thế giới trước ông. Người khách vãng lai duy nhất ở đây là đứa cháu nội trai lên năm. Nó chẳng có nhu cầu gì nơi ông cả, nó không cần ông kể chuyện cổ tích vì đã có TV, nó cũng chẳng cần kẹo bánh vì ở xứ Mỹ này đồ ăn uống dư thừa, nhưng nó vẫn cà rà một bên ông.
Ông Hai vẫn còn đi câu cá hay nói đúng hơn là đi nhìn biển. Ít khi ông nhờ vợ chồng người con trai chở đi mà thường hay lủi thủi một mình đáp chuyến xe buýt số 4 đi Santa Monica. Xuống xe ông chỉ cần đi một đoạn đường ngắn là đến nơi.
Một hôm ông Hai cùng đứa cháu nội định băng qua đường để đi về phía biển thì thấy trên một đoạn đường có giăng cờ màu sắc rực rỡ, phía dưới có nhiều chiếc xe mới đủ màu đang đậu. Ông tò mò đi đến xem. Người ta đang quảng cáo xe. Đây là những chiếc Ford Mustang mới tinh đủ màu: xanh hải quân, đỏ, trắng xám... Ông Hai say mê nhìn mấy cái xe. Chúng đều phảng phất bóng dáng của chiếc Mustang 65, nhưng trẻ trung, xinh đẹp và tân kỳ hơn. Chiếc Mustang 65 có thể không còn nữa, có thể đã "chết", đã được nung chảy ra và tái sinh thành những chiếc xe này. Ông nhìn đứa cháu nội đang đứng một bên. Rõ ràng nó phảng phất bóng dáng của ông. Cũng như ông, nó có mớ tóc quăn phía sau ót, hai cái tai to, những ngón chân dài... Ông đang được "nung chảy" ra để trở thành nó. Thì ra là như vậy. Cái gì có sẽ không có, nhưng không phải về một nơi không-có-gì-cả, mà về một nơi nào đó để trở lại hoàn hảo hơn. Không thể nào có sự trường sinh bất tử theo nghĩa thông thường như người ta đã nghĩ. Nếu có sự này cách đây 70 triệu năm thì hôm nay trái đất chỉ toàn là khủng long.
Ông Hai mỉm cười rạng rỡ, cùng đứa cháu đi về phía biển. Hôm nay trời khá lạnh, lại có nhiều gió, những đợt gió từ đâu ngoài biển thỉnh thoảng xô vào người ông như ngầm bảo ông nên trở về, ở đây hôm nay không phải là ngày thích hợp với một người già cả. Nhưng mà ông đang thích biển, ông muốn ra nhìn biển vì biết đâu đây không phải là dịp cuối cùng.
Quả vậy, vài giờ sau đó người ta thấy có ông già ngồi chết bên cạnh một đứa bé đang ngủ say, tay đứa bé cầm cái cần câu, môi ông già vẫn chưa tắt nụ cười. Nếu không quan sát kỹ, khó biết được ai đã chết và ai đang ngủ.

Bồ Tùng Ma

 

- Biển Đông: cảnh sát biển TQ lấy dùi cui đánh bị thương 1 thủy thủ Philippines ở Bãi Cỏ Mây ở Trường Sa. - Mỹ-Iran tấn công qua lại đêm thứ 9 liên tục. Iran nói bắn cháy 2 tàu qua eo biển Hormuz, bắn các căn cứ Mỹ ở Jordan, Kuwait, Bahrain. Ngoại trưởng Mỹ: sẵn sàng đối thoại trở lại. - 3 lính Mỹ chết, 1 mất tích. Mỹ công bố tên 2 lính Mỹ chết vì phi đạn Iran, 4 lính bị thương đã xuất viện - Pakistan và Qatar đưa đề xuất mới cho hòa bình Iran-Mỹ - Lộ ra quy trình nộp tiền để lấy ân xá từ Trump, thể hiện rõ qua vụ kiện của rapper Boosie Badazz - Báo động kỷ lục tuyệt vọng tài chánh: 9,5 triệu người (=1/5 số người vay nợ liên bang thời đi học) đang ở tình trạng vỡ nợ, nghĩa là chậm thanh toán hơn 9 tháng. - Xăng dầu tăng giá vì cuộc chiến tại Iran bùng nổ trở lại, và vì Nga tạm ngưng xuất cảng dầu diesel. - FBI sẽ không điều tra các vụ lính di trú ICE tấn công di dân, để cho an ninh nội địa điều tra. - Đệ nhị phu nhân Usha Vance sinh đứa con thứ 4, cậu bé Alec Neel Vance. - An
Trao giải trực tiếp từ TT Trump, đứng kế bên Tổng Thống Mexico, Thủ Tướng Canada - Lần đầu ca nhạc, múa tưng bừng trong màn giải trí giữa hiệp kiểu Giải vô địch banh cà na
- Mbappe sút 22 cú gôn, ghi bàn cao nhất World Cup 2026 - Chủ Nhật: Tây Ban Nha vs Argentina, tranh Vô Địch World Cup. Trump sẽ trao cúp vàng - Trump: Hy vọng Mỹ và TQ cùng làm World Cup 2038 là tuyệt vời, giảm căng thẳng - FIFA bán cỏ sân chung kết lưu niệm, ô vuông cỏ rộng 6 inches giá 450 USD - Thủ môn huyền thoại Higuita: Messi, 39 tuổi, đã phá vỡ mọi quy tắc vật lý, sẽ dư sức tham dự World Cup 2030
Một tòa kháng an liên bang vừa mang lại cho Tổng thống Donald Trump một thắng lợi pháp lý quan trọng, mở đường—ít nhất là tạm thời—cho một đề xuất gây tranh cãi có thể thay đổi cách thức xử lý phiếu bầu qua thư trên toàn Hoa Kỳ. Vào ngày 17 tháng 7, một tòa kháng án liên bang đã tạm dừng phán quyết của tòa cấp dưới và cho phép Dịch vụ Bưu chính Hoa Kỳ (USPS) tiếp tục thúc đẩy quy định bỏ phiếu qua thư do ông Trump ủng hộ trong khi quá trình kiện tụng vẫn đang diễn ra.
- Căng thẳng Trung Đông leo thang: Kuwait đóng cửa không phận, Iran cáo buộc Mỹ nhắm vào hạ tầng dân sự. - Iraq khôi phục đường ống dẫn dầu ra Địa Trung Hải nhằm giảm phụ thuộc eo biển Hormuz. - Trump dọa tăng thuế Canada vì khói cháy rừng lan sang Hoa Kỳ. - Áo khoác da của CEO Nvidia đấu giá được gần 1 triệu USD. - Vé chung kết World Cup 2026 lập kỷ lục, có thể đắt nhất lịch sử thể thao Hoa Kỳ. - Chủ tịch FIFA: World Cup 2026 không thể thành công nếu thiếu Tổng thống Trump. - Hai nhân viên Lâm nghiệp Hoa Kỳ được giải cứu sau 15 giờ bị bắt tại Bắc California. - Sạt lở đất tại Trùng Khánh, Trung Quốc: Ít nhất 8 người thiệt mạng, 34 người mất tích. - Hỏa hoạn lớn tại Na Uy, hơn 100 căn nhà bị thiêu hủy.
Theo tin từ báo Miami Herald, bản tin nhan đề "Bill seeks to ban nationals of 39 countries from U.S. One Caribbean nation is pushing back" (Dự luật đề xuất cấm công dân từ 39 quốc gia nhập cảnh vào Mỹ; một quốc gia vùng Caribe lên tiếng phản đối). Phóng viên Jacqueline Charles ghi nhận: Một nhà lập pháp tiểu bang South Carolina đang đề xuất lệnh cấm vĩnh viễn đối với người nhập cư từ hàng chục quốc gia có đa số dân là người da đen và người da màu (da nâu) nhập cảnh vào Hoa Kỳ, nhưng ít nhất một quốc gia vùng Caribe đã lên tiếng phản đối động thái này.
PROVO, Utah -- Bản tin đài ABC kể rằng Caleb Aidan Rees đã nhận tội đối với một tội danh ngộ sát, và bị kết án tù vì tội ngộ sát liên quan đến vụ tự tử của bạn gái năm 2021. Các điều tra viên cho biết anh ta đã ngược đãi tinh thần và nhiếc móc cô, dù biết rõ cô đang có ý định tự tử cho đến tận thời điểm qua đời.
- Trọng tài trận chung kết: người Slovenia, Slavko Vincic. Bị bắt hồi 6 năm trước, vì tình cờ bước vào "tiệc sex" - Tiền thưởng World Cup: FIFA sẽ tặng liên đoàn túc cầu đội vô địch hơn 51 triệu USD, hạng nhì 33 triệu USD, hạng ba 29 triệu USD, hạng tư 27 triệu USD
• Trump Dùng Diễn Văn Giờ Vàng Gieo Nghi Ngờ Gian Lận Bầu Cử Nhưng Vẫn Không Đưa Ra Bằng Chứng Gì Mới • Đặc Vụ ICE, Người Nổ Súng Bắn Chết Người Cha 26 Tuổi Ở Maine Từng Có Tiền Sử Bạo Hành, và Tâm Thần • CDC Xác Nhận Xà Lách Taylor Farms Cung Cấp Cho Taco Bell Là Nguồn Gây Dịch Cyclospora • Chiến Sự Iran: Mỹ Tấn Công Cầu Và Hải Cảng Miền Nam • Thế Giới Đổi Chiều: Ngoảnh Mặt Với Trump, Nghiêng Về Tập Cận Bình • Nhân Viên Vận Hành Máy Nhắc Chữ Bạch Ốc Kiếm Hơn 100,000 Mỹ Kim Nhờ Cá Cược Vào Các Bài Phát Biểu Của Trump • Băng-Rôn Khổng Lồ Của Trump Treo Khắp Washington Ngốn Tiền Thuế Dân • Dự Luật Mới Cấm ICE Chia Cắt Cha Mẹ Với Con Cái • Trao Lộn Từ Khi Mới Sinh, Hai Người Đàn Ông Sống Lầm Nhà Cha Mẹ Ruột Của Nhau Suốt 36 Năm • Phát Hiện Loài Khỉ Môi Cam Mới Tại Congo Có Tiếng Kêu Ủn Ỉn Như Heo
2026: Những phán quyết quan trọng nhất của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ có tác động đáng kể đến người di dân và luật di trú Hoa Kỳ
Tổng thống Donald Trump ngày thứ Hai đã ký hai sắc lệnh hành pháp cắt giảm diện tích hai vùng bảo tồn quốc gia Bears Ears và Grand Staircase–Escalante tại bang Utah, với tổng cộng gần 3 triệu mẫu Anh bị loại khỏi phạm vi bảo vệ. Theo quyết định mới, mỗi vùng chỉ còn chưa tới một phần mười diện tích hiện tại, đặt ra câu hỏi lớn về việc tổng thống có quyền thu hẹp các vùng di tích quốc gia đến mức nào. Bears Ears và Grand Staircase là những vùng đất nổi tiếng với các hẻm núi sa thạch, cao nguyên rộng mênh mông, giàu môi trường sinh sống cho thú hoang và chứa vô số di chỉ khảo cổ gắn với các bộ lạc bản địa. Trong nhiệm kỳ đầu, ông Trump từng cho thu nhỏ hai vùng này theo đề nghị của giới lãnh đạo Cộng hòa tại Utah, mở khoảng 2 triệu mẫu Anh cho hoạt động khoan dầu, khai thác uranium và các dự án phát triển khác.
Hạ viện Hoa Kỳ vừa thông qua dự luật Sunshine Protection Act 2025 nhằm giữ giờ mùa hè (daylight-saving time) suốt cả năm, chấm dứt việc chỉnh đồng hồ hai lần mỗi năm trên toàn quốc. Dự luật được Tổng thống Trump ủng hộ và hiện còn phải chờ Thượng viện xem xét. Sunshine Protection Act 2025 do dân biểu Vern Buchanan (Cộng hòa, bang Florida) bảo trợ, được Hạ viện thông qua với 308 phiếu thuận và 117 phiếu chống. Đa số dân biểu Cộng hòa bỏ phiếu thuận, trong khi phía Dân chủ chia rẽ, khoảng 44% bỏ phiếu chống.
Phần lớn các loài bướm chỉ sống trong vài tuần sau khi rời kén. Tuy nhiên, theo tạp chí Nature Communications, một số loài bướm nhiệt đới thuộc giống Heliconius lại có thể sống tới hàng trăm ngày, dài gấp 25 lần so với những họ hàng gần nhất của chúng. Một loài như Heliconius hewitsoni được ghi nhận sống đến 348 ngày, trong khi loài thân cận Dione juno chỉ sống khoảng 14 ngày. Các loài Heliconius sinh sống tại rừng mưa Trung và Nam Mỹ. Nhóm tác giả cho rằng chúng đã tiến hóa những cơ chế giúp quá trình lão hóa diễn ra chậm hơn đáng kể. Dù các cơ chế này chưa được xác định đầy đủ, công trình được xem như một gợi ý quan trọng cho việc nghiên cứu lão hóa lành mạnh, có thể liên hệ đến cả con người.
Thị trường mua bán nhà cửa tại Hoa Kỳ sau một thời gian dài ảm đạm đang xuất hiện những dấu hiệu chuyển động tích cực trong mùa hè này. Khối lượng hồ sơ vay mua nhà mà người mua đã chốt lãi suất trong tháng 6 tăng lên mức cao nhất hơn ba năm qua, đồng thời cao hơn 14% so với cùng kỳ năm ngoái và 10% so với tháng trước. Việc người mua “khóa” lãi suất vay sau khi thỏa thuận mua và trước khi làm xong thủ tục sang nhượng thường được xem là chỉ dấu đi trước cho số lượng nhà cửa sẽ đổi chủ trong vài tuần kế tiếp. Cùng lúc, chỉ số về các vụ mua bán nhà đang chờ hoàn tất cũng vừa nhích lên mức cao nhất kể từ tháng 5, cho thấy nhu cầu mua điền sản để ở đang dần hồi lại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.