Hôm nay,  

Phan Tấn Hải, Hành Giả của Cõi Văn Thơ

20/03/202607:50:00(Xem: 2695)
blankTừ trái: Phan Tấn Hải, Lê Lạc Giao, Tô Đăng Khoa, Nguyễn Lương Vỵ (hình năm 2015)
  

Phan Tấn Hải, Hành Giả của Cõi Văn Thơ
 

Lê Lạc Giao
 

Phạm trù thi ca văn học vốn dĩ không dễ cụ thể miêu tả một cách luận lý (reasonably) nhưng  vẫn là nơi chốn mà con người biểu hiện xúc cảm đặc thù mang tính nghệ thuật. Một cách phổ quát, sáng tác nghệ thuật bắt nguồn từ cảm hứng. Nguồn xúc cảm này tự nhiên vô cầu cho dù sau đó công trình nghệ thuật ấy cho ra kết quả mang tính thẩm định hữu dụng. Bản chất tác phẩm văn thơ tồn tại trong cõi người ta, do đó nó phản ánh trọn vẹn mùi vị cuộc đời. Cũng vì thế mà tôi nôm na xem văn chương chữ nghĩa là cõi bất hạnh do tính biểu hiện phản diện bền vững của nó. Văn học nghệ thuật cống hiến cho con người vô số tác phẩm xuất phát từ bản chất bi đát, phản diện của cuộc đời để rồi được tôn thờ sùng bái hoặc say mê ca ngợi. Nhưng đó chỉ là một mặt trong vô số khuôn mặt của tác phẩm nghệ thuật mà định mệnh của nó, hay nét bi kịch gắn liền với thân phận tác giả một cách tiêu biểu mà không mấy ai xem nó như nghiệp dĩ có thể tránh khỏi.

Nhà văn Phan Tấn Hải suốt một đời làm việc trong cõi bất hạnh mà tôi quan niệm ấy. Cây bút trên tay anh biểu tượng đích thực cho thứ nghiệp dĩ cuộc đời mà bằng vào niềm tin, đạo lý cho anh sức mạnh phấn đấu để tồn tại.  Anh làm thơ, viết văn, làm báo để sống do đó chữ nghĩa chính là môi trường sống của anh.  Trong truyện ngắn “Một thời để mãi võ”, anh xem công việc “sản xuất chữ nghĩa” mỗi ngày của mình không khác công việc “mãi võ Sơn Đông”. Tại sao? Vì anh bước vào trận chiến múa may quay cuồng cây bút trên tay này với tư cách một người kiếm sống. Có nghĩa mưu sinh bằng cây bút không khác múa võ để có miếng ăn. Một cách cụ thể như thế nhưng Phan Tấn Hải khác biệt những đồng nghiệp của mình: Anh là một hành giả chân chính trong trận múa bút cực kỳ khắc nghiệt này, vì anh làm việc với tâm niệm  thực hành đạo lý một cách tự nhiên thuần khiết nhất. Và tính chất ngây thơ trong sáng ấy phản ánh bản chất hành giả Phật giáo trong suốt hành trình cuộc đời. Nó man mác biểu hiện trong từng câu thơ, bài văn, bài báo anh viết ra như tiêu đề lời Bạt tập truyện “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” của chính anh:  “Hạnh Phúc Là Đang Sống Với Chữ” để rồi việc “Đuổi bắt một mùi hương”[1] trở thành một thử thách trên con đường anh tìm về một bến bờ hạnh phúc như câu chuyện “cổ tích” mà anh ước muốn mình viết ngay từ thuở ban đầu cuộc đời.

Nhà văn Phan Tấn Hải, còn có pháp danh Nguyên Giác, là một cư sĩ Phật giáo với công việc tu học, nghiên cứu xiển dương Phật giáo bền bĩ không ngơi nghỉ. Và hai chữ Nguyên Giác hoàn chỉnh ý nghĩa hành giả, rốt ráo cuộc vận hành tìm về thực tánh bằng cái tâm vô trụ trong Cõi Người Ta vô thường này, trong khi “Mùi hương” kia sao quá đùa trêu bỡn cợt tâm hồn anh! Tập truyện “Đuổi Bắt Một Mùi Hương”  của Phan Tấn Hải vừa xuất bản vào tháng 12 năm 2025, và tập truyện này cho tôi bao ưu tư về một tiêu đề mang đầy kịch tính ấy.  

Ngày hôm nay tôi viết bài này, đã có rất nhiều bạn văn viết giới thiệu, bình luận quyển tuyển tập truyện ngắn “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” của nhà văn Phan Tấn Hải trên báo, trên internet rất súc tích, đặc thù và vô cùng tỉ mỉ sâu sắc. Tôi nhận được quyển tuyển tập do anh tặng không chỉ với tư cách độc giả, văn hữu mà còn là bằng hữu[2] hơn năm mươi năm của anh. Anh là thành viên nhóm Nghiên Cứu Triết Học đại học Văn khoa Sài gòn của chúng tôi từ thập niên 1970s. Ngày hôm nay mối giao tình ấy vẫn bền vững tiếp tục trong khi thời gian đã mang một số bạn chúng tôi trong nhóm ra đi. Tôi viết bài này hết sức muộn màng, cũng bởi hoàn cảnh cá nhân cho tôi nhận quyển sách quá trễ; và những dòng chữ này xem như chút đóng góp nhận xét tập truyện ngắn của anh vừa mới xuất bản.

Tập truyện “Đuổi Bắt Một Mùi Hương”  gồm một bài tự sự “Hạnh phúc là đang sống với chữ” cùng 32 truyện ngắn phần lớn anh viết tại Hoa Kỳ, trong đó có một số truyện ngắn tôi từng đã được đọc. Tập truyện có thể đại biểu cho chính phần sáng tác thể loại văn xuôi của nhà văn Phan Tấn Hải nếu tính theo cột mốc thời gian. Từ lời mở đầu cho đến lời bạt, nội dung cả tập truyện ngắn cho thấy một bức tranh khá hoàn chỉnh về con người và cuộc đời tác giả. Phần nội dung truyện ngắn thứ 16 “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” đặc thù hơn nữa tính nhất quán của tiêu đề “Mùi Hương”, dàn trải không những trên con chữ mà thẩm thấu tính chất tâm lý trong các truyện ngắn có nhân vật nữ. Nhân vật “tôi” định hình trong 28 truyện mà mỗi truyện mô tả phần nào khía cạnh cuộc đời của chính tác giả, để rồi “Mùi Hương” ẩn tàng thẩm thấu suốt cuộc đời của nhân vật “tôi” mà chính tác giả đuổi bắt, kiếm tìm.

Tuy nhiên tôi chỉ muốn nắm bắt điều cốt lõi cõi văn chương của một người bạn mà nghiệp dĩ “cầm bút” có thể nói nôm na “vô địch thiên hạ” này về mặt tâm lý. Tại sao? Vì tôi quan niệm phạm trù tâm lý hầu như có thể giải thích bao hiện tượng cuộc đời cụ thể và mang tính luận lý khoa học. Tôi sắp xếp sự suy nghĩ nhận thức của mình và lấy truyện ngắn “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” làm trung tâm. Tinh thần truyện ngắn này đại biểu cho cả tập truyện, tuy mỗi truyện đều có bố cục riêng nhưng tôi qui chiếu tâm lý về một “luận đề cốt lõi” nhất định: “Mùi Hương” mà nhân vật chính xưng “tôi” bị ám ảnh vì không giải đáp được sự tồn tại hay chỉ là hư ảo của nó?

Tuy “Mùi hương” của truyện ngắn “Đuổi bắt một mùi hương” ban đầu mang đặc tính cá nhân riêng lẻ, nhưng rồi trở nên đặc thù phổ quát trong suốt tập truyện bởi tính cách định hình và vấn nạn sự tồn tại của nó trong hành trình cuộc đời tác giả. Nếu Mùi Hương là thứ gì đó không định hình để rồi phải đuổi bắt kiếm tìm thì chính lại hiện diện như một tồn tại trong cuộc hiện sinh của chính tác giả. mơ hồ, hư ảo nhưng lại có thật vì cuộc hiện sinh kia có sự diện diện của nó để rồi khát khao, ao ước mong chờ từng bước hình thành.

Có 12 truyện ngắn mà nhân vật nữ xuất hiện bên cạnh chủ thể “Tôi” như một bóng hình cùng một cá tính, một ước mơ và cuối cùng biến mất như một “Mùi Hương” để cái “Tôi” tồn tại trong thắc mắc, lưu luyến, vấn vương.

Tôi cho rằng các nhân vật nữ trong tập truyện Đuổi Bắt Một Mùi Hương của nhà văn Phan Tấn Hải đều chỉ là một mùi hương duy nhất mà anh đuổi bắt trên hành trình cuộc đời. Do đó, dù cố ý hay ngẫu nhiên, cái mùi hương mà anh cảm nhận hay tìm đuổi bắt chỉ là hình tượng ước mơ, khao khát tâm lý của một con người. Và Mùi hương ấy tồn tại hay biến mất cũng hoàn toàn mang tính chủ quan tâm lý mà chủ thể trải nghiệm theo từng giai đoạn “tình cảm” phát triển từ thuở trưởng thành.  Ý nghĩa chữ “Tình cảm” tôi diễn tả ở đây chính là tình yêu, nhưng nếu là tình yêu thì có gì đặc biệt trong cuộc đời của người đàn ông về mặt tâm lý?

Tôi cũng xin nói thêm tất cả các truyện ngắn của anh đều bồng bềnh trong không khí đẫm mùi tín mộ Phật Giáo. Những ngôi chùa (đặc biệt chùa Tây Tạng Bình Dương), Đại Tùng lâm, niệm phật đường, câu kinh, tiếng kệ, chuông mõ và cả những lời đối thoại từ những hạnh ngộ tuổi thơ cho đến ngày hôm nay qua tuổi thất tuần của anh, khi mơ hồ khi rõ rệt đều thấm nhuần trong không thời gian vô cùng tín mộ Phật giáo ấy.  

Nhân vật nữ là những cô gái bước vào cuộc đời nhân vật “tôi” một cách cố ý, hay ngẫu nhiên vô tình xuất hiện rất nhẹ nhàng, khẽ khàng, êm ái để rồi tan biến mất. Tính hội ngộ hay chia lìa, xa cách như thứ mùi hương không hình thù đeo bám, vương vấn quyến luyến không rời tâm trí mà còn vương vãi trên hành trình cuộc đời như thứ chất liệu có thật, tuy bản thân tác giả không hề nắm bắt được.

Nhân vật “tôi” là tác giả hay ai đó mô tả cuộc hạnh ngộ với người con gái và dàn trải suốt 12 truyện ngắn, nhưng căn bản nhân vật nữ ấy một lần hay vài lần hiếm hoi hạnh ngộ từ nhiều thời điểm, hoàn cảnh khác nhau: cô gái bị bệnh nan y, bạn học Phật năm xưa, bạn của bạn gái, bạn của gia đình … đến với nhân vật “tôi” qua việc ở chung phòng, trên cùng chuyến xe, xem phim, làm việc … nhưng chỉ đến đó rồi dừng lại. Những cô gái sau đó ra đi, biến mất và để lại trong lòng tác giả một dư vị phảng phất một mùi hương hay là thứ gì đó mà anh ta cố tìm, cố nắm bắt nhưng không được. Cái khoảng cách ấy rất rõ ràng trong tất cả những truyện ngắn có nhân vật nữ hiện diện.

Mùi hương khởi thủy mà tác giả mô tả trong câu chuyện hết sức mơ hồ lại vô cùng lãng mạn. Nó giản dị nhưng cũng lắm hệ lụy đa đoan vì mùi hương vương vất ấy không tan biến đi mà lại đôi lúc khiến tác giả có cảm giác thấy nó và có thể nắm bắt được.

 …Tôi mở to mắt, nhìn vào bức tường trắng trước mặt, tôi có cảm giác như thấy được mùi hương. Thấy được mùi hương? Đúng vậy. Mùi hương này không phải là làn khói, không mang hình dạng gì hết... Tôi tự hỏi, tại sao lại có cảm giác thấy được bằng mắt. (tr.160)

Nó một mặt biến thành thứ món ăn tinh thần giúp giải tỏa những vấn nạn liên hệ tình cảm đời thường đồng thời cũng trở thành thứ ám ảnh khôn nguôi một khi bản thân tự hỏi nguyên nhân, gốc rễ của thứ mùi hương hư ảo này.

“…tôi chỉ ngạc nhiên vì, thỉnh thoảng phảng phất quanh tôi là một mùi hương lạ, theo cả nhiều thập niên – nó thoang thoảng ở đâu đó, rồi có lúc ẩn, lúc hiện. Mùi hương lạ như tự trời xuống. Mùi hương lạ đấy, không phải mùi nước hoa đâu, cũng không phải kiểu văn chương mà người ta ưa nói là “mùi hương giai nhân” hay “mùi hương con gái” tuy rằng, đúng là có hình ảnh một cô bé nơi đây.” (tr. 150)

Xuất phát từ cái nắm tay của nhân vật “tôi” lúc bấy giờ 17 tuổi với cô gái chừng nhỏ tuổi hơn tại sân chùa Xá Lợi. Ở đây một biểu hiện “xúc giác” va chạm của hai người khác phái tuổi mới lớn và hệ quả tiếp theo bắt đầu “Một Mùi Hương”:

“…Tôi nhìn, chỉ thấy mắt nàng đen lánh, tóc xõa chấm vai... Bất chợt, không hiểu sao, tự nhiên tôi nắm tay cô bé. Bây giờ nhớ lại, tôi nghĩ, có thể lúc đó cô bé tự động nắm tay tôi trước. Tay tôi như điện chạy tê rần, hốt nhiên giật lại. Một mùi hương từ sân chùa theo gió bay ra.” (tr. 153)

Từ đó trở đi, theo mô tả “nhiều thập niên sau” mùi hương ấy lẽo đẽo đi theo “tôi”. Dù có đôi lúc nó biến mất, rồi lại xuất hiện. Nếu bảo “Mùi Hương” là thật thì nó chỉ thật trong khao khát ước vọng của một thanh niên mà “dục tính” tự nhiên mãnh liệt bị đè xuống bên dưới sự đấu tranh giữa ngã và vô ngã trong giáo lý nhà Phật, giữa cảnh giác cao độ của niềm tín mộ “thâm tín nhân quả” với sự thèm muốn hoàn tất của tình cảm yêu đương nam nữ, nhưng lúc nào cũng bị ý niệm “nghiệp báo luân hồi” chi phối một cách vô hình.

Trong truyện “Người tới như mộng” nhân vật nữ Diệu My từ môt cô bé con học Phật tại chùa Bình Dương thời gian 1970 cho đến vài thập niên sau gặp lại tại Mỹ vô cùng mờ ảo, lãng mạn nhưng cũng là thứ Mùi Hương không hề tan biến từ thời mới lớn tại quê nhà. Tại Mỹ, Diệu My xuất hiện và những va chạm từ thực tại của ký ức tái tạo trở lại:

“Ngồi trên xe lửa, tới gần trạm Anaheim, trước mắt tôi vẫn thấy vài sợi tóc của Diệu My bay trong gió biển Santa Barbara. Tôi đưa hai bàn tay mình lên, nhìn ngắm. Cảm giác nơi tay vẫn còn rung động như điện chạy, cảm giác khi nắm tay nàng và buông ra. Y hệt như nhiều thập niên trước đã tình cờ chạm tay nhau.”(tr. 164)

Sau khi tạm trú một đêm tại nhà “tôi”, nhân vật nữ Diệu My ôm tác giả từ giã tại ga xe lửa Amtrak ở Santa Barbara và lưu lại trong tâm tưởng anh một thứ kỷ niệm, một thứ Mùi Hương không thể nào quên sau khi trở về nhà:

“Tôi vẫn còn ngạc nhiên, tự hỏi tại sao mình không hôn nàng. Nhưng mùi hương tóc nàng vẫn còn theo tôi, về tới Little Saigon. Vào cả giấc ngủ đêm hôm đó. Bàn tay tôi run rẩy, cảm xúc khi ôm nàng nơi bờ biển Santa Barbara vẫn còn mãi, còn nơi hai bàn tay tôi kể cả khi tôi gõ email hỏi Sơn về chuyện các bạn ở quê nhà.”(tr. 174)

Nhân vật Diệu My ấy cuối cùng được người bạn thân cho hay đã xuất gia tu tại một ngôi chùa ở Việt Nam và không hề rời chùa xuống phố chợ bao giờ. Diệu My tại Mỹ là “Người tới như mộng” hay chỉ là hệ quả tâm lý của chính tác giả như câu thơ mà nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ từng viết “Ta mồ côi em ngồi khâu mộng ảo”[3]  hết sức sâu sắc trung thực?

Nhưng “ước muốn” dù dục tính, hay đạo lý nhân luân cũng là thứ ước mơ vun đắp xây dựng hạnh phúc; tuy nhiên, khi không đạt được về mặt tâm lý nó chui vào “tiềm thức” thành thứ kỷ niệm của ký ức. Nó mãi tồn tại như thứ bị “lãng quên” để rồi một cơ hội, nó lại trồi lên mặt ý thức tiếp tục quấy nhiễu, và mùi hương kia một ngày, một giờ, một khoảnh khắc lại trở về để tái tạo lần nữa “luân hồi nhân quả” mà trước kia chỉ là một “ước mơ” trong vô vàn ước mơ cuộc đời.

Cái không khí mà mùi hương tồn tại thực hay ảo, thuần túy mô tả trạng thái đè nén để “tình yêu” đáng lẽ có thể xuất hiện, nhưng rồi mãi mãi chìm mất vào “tiềm thức” hay biến mất trong “vô thức”, hoàn toàn đại biểu cho thứ khát vọng yêu đương hết sức bình thường của một con người. Có thể mọi giải đáp về một mùi hương diễn ra qua những đối thoại giữa tác giả và những vị sư thầy cho thấy phần nền cuộc đời của một hành giả luôn phải đấu tranh với những ràng buộc thế gian để có thể hoàn tất khát vọng tìm về thực tánh. Những ràng buộc từ một mùi hương hoàn toàn biến mất như “bọt biển” mà tác giả tin rằng “chỉ là trâu bùn qua sông” một khi mình là biển, là đại dương trong cái mênh mông không là gì của một đương thể “Không” của dòng đời.

Tác giả đại diện cho nhân vật luôn tìm cách đuổi bắt nó nhưng hình như nó đã thở thành thứ không thể thiếu trong cuộc hiện sinh của mình. Lúc này mùi hương hiện ra là một khao khát, dằn vặt tận đáy sâu tâm hồn, kết quả của thứ  khát khao không hoàn tất. Mùi hương còn là nỗi dở dang của một cuộc hành trình tâm lý, và dần dà trở thành “mộng ảo” tùy bản tâm nhìn nhận hay xóa bỏ nó trong lý luận Phật giáo về ý niệm vạn pháp giai không.

Tâm thức của tác giả cho thấy cuộc đời anh, nghiệp duyên với Phật pháp từ thuở ấu thơ và khi đến tuổi trưởng thành, hành trình cuộc đời là sự xen kẽ đấu tranh thường xuyên giữa đời và đạo. Cuộc đấu tranh này cũng là diễn biến thử thách trong cuộc sống và cuộc mưu sinh. Thế nên “Mùi Hương” mà anh phải “đuổi bắt” cũng là nơi chốn mà thân tâm một hành giả trải nghiệm.

Tác giả viết truyện ngắn “Đuổi bắt một mùi hương” cùng 11 truyện ngắn có nhân vật nữ như diễn giải từng giai đoạn tâm thức cuộc đời của mình một cách tự nhiên, giản dị. Anh khéo léo kể, mô tả trạng huống và cuộc đời nhân vật “Tôi” bềnh bồng, êm ái và hầu như không chút mâu thuẫn, xung đột từ những thắc mắc, vấn nạn về nó để rồi  Mùi hương trong truyện trở nên “cổ tích” như khao khát ước mơ làm nhà văn viết truyện “cổ tích” ngày còn bé của mình.  Nhà văn Phan Tấn Hải với tôi phần nào hoàn tất ước mơ của mình qua tác phẩm “Đuổi bắt một mùi hương”, bằng vào cốt cách ngây thơ, trong sáng và bản chất hành giả đích thực  trong cõi văn chương tràn ngập bi kịch bất hạnh cố hữu này.

Lê Lạc Giao

Tháng 2/2026

  


[1] Tuyển tập truyện ngắn “Đuổi Bắt Một Mùi Hương”  Văn Học xuất bản 2025 của nhà văn Phan Tấn Hải

[2] Đồng tâm viết bằng, đồng chí viết hữu.

[3] Âm Tuyết Đỏ Thời Gian – Thơ Nguyễn Lương Vỵ . Văn Học Xuất Bản Tháng 8/2019

• Trump Ký Hai Sắc Lệnh Mới Hạn Chế Quốc Tịch Theo Nơi Sinh • Mỹ Mất 23,000 Việc Làm Trong Tháng Bảy, Kinh Tế Có Thêm Dấu Hiệu Chậm Lại • Chính Phủ Trump Hoàn Lại $100 Tỷ Tiền Thuế Quan, Tiền Sẽ Vào Tay Ai? • Thẩm Phán Buộc Meta Bồi Thường $567 Triệu Vì Gây Hại Cho Trẻ Em • Đề Cử Todd Blanche Làm Bộ Trưởng Tư Pháp Có Nguy Cơ Không Đủ Phiếu • Ứng Cử Viên Thống Đốc Iowa Được Trump Ủng Hộ Bị Nêu Nghi Vấn Về Nơi Cư Trú • FCC Bỏ Giới Hạn Sở Hữu Đài Truyền Hình Trên Toàn Quốc • Chính Quyền Trump Trả $1.2 Tỷ Để Công Ty Đức Bỏ Ba Dự Án Điện Gió Ngoài Khơi • Tin Tặc Phơi Bày Điểm Yếu Trong Hệ Thống Nước Uống Hoa Kỳ • AI Nay Có Thể Thiết Kế Những Virus Chưa Từng Có Trong Thiên Nhiên • Học Sinh 14 Tuổi Nổ Súng Tại Trường Ở Thái Lan, Ít Nhất 7 Người Thiệt Mạng • Du Khách Ngoại Quốc Tăng Mạnh, Việt Nam Chật Vật Với Tội Phạm Và Hệ Thống Tư Pháp
Ngày 17 tháng 7 năm 2026. Chính quyền Tổng thống Trump đã công bố các giới hạn nghiêm ngặt hơn đối với thời gian lưu trú của sinh viên quốc tế tại Hoa Kỳ. Chính sách mới này có thể có hiệu lực từ tháng 9 năm 2026. Sinh viên nước ngoài mang chiếu khán du học sẽ được phép nhập cảnh và lưu trú theo thời gian của chương trình học, nhưng tối đa không quá bốn năm.
Sky River Casino ăn mừng bốn năm đầy dấu ấn bằng một tháng lễ kỷ niệm tưng bừng với những chương trình khuyến mãi độc đáo, các đợt biếu tặng tiền mặt, quyền lợi dành riêng cho thành viên, sự xuất hiện của ngôi sao nổi tiếng, giải trí trực tiếp và những trải nghiệm ẩm thực đặc sắc. Lễ kỷ niệm xoay quanh ngày thành lập chính thức của sòng bài, đánh dấu tròn bốn năm kể từ khi Sky River Casino khai trương vào ngày 15 tháng 8 năm 2022. Thật trùng hợp thú vị, những con số của ngày khai trương — 8-15-22 — lại trùng khớp với ba ngày thứ Bảy trong tháng 8 năm 2026 đó là: ngày 08 tháng 8, ngày 15 tháng 8 và ngày 22 tháng 8, tạo nguồn cảm hứng cho một chuỗi những ngày cuối tuần ăn mừng theo chủ đề kỷ niệm.
Một chứng ung thư lạ, có khả năng truyền từ con cá này sang con cá khác, đang lan trong đàn cá nheo đầu bò nâu tại hồ Memphremagog, một thủy lộ dài gần 30 dặm nằm giữa tiểu bang Vermont và tỉnh Quebec của Canada. Từ hơn mười năm trước, ngư dân và các nhà sinh học đã nhận thấy trên vây, mang, môi, đầu và cả mắt của một số con cá xuất hiện những mảng đen giống nhựa đường. Các cuộc xét nghiệm xác nhận đây là khối u hắc tố, một dạng ung thư da do những tế bào tạo sắc tố tăng trưởng mất kiểm soát. Ung thư hắc tố vốn rất hiếm ở cá nheo, nhưng hiện nay khoảng một phần ba số cá đầu bò nâu trong hồ mang những thương tổn này.
Hơn 4 triệu người Mỹ đã không còn nhận trợ cấp thực phẩm SNAP trong khoảng từ tháng Bảy 2025 đến tháng Tư 2026, trong đó có nhiều trẻ em, giữa lúc các điều kiện thụ hưởng được siết chặt. SNAP, thường gọi là phiếu thực phẩm, giúp trung bình khoảng 42 triệu người mua thức ăn mỗi tháng trong năm 2025, tương đương một phần tám dân số Hoa Kỳ. Đến tháng Tư 2026, con số này giảm còn khoảng 37 triệu người, theo số liệu sơ khởi của Bộ Nông Nghiệp.
Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) vừa cho phép lưu hành một loại xét nghiệm máu mới, giúp phát hiện sớm ung thư đại tràng – căn bệnh đang cướp đi nhiều sinh mạng người Mỹ, chỉ xếp sau ung thư phổi. Xét nghiệm mang tên SimpleScreen, do công ty công nghệ sinh học Freenome ở California phát triển, dành cho người từ 45 tuổi trở lên chưa có yếu tố nguy cơ đặc biệt. Cách làm rất đơn giản: chỉ cần lấy một ống máu tại phòng khám, khoảng hai tuần sau sẽ có kết quả. Xét nghiệm này tìm những dấu hiệu bất thường trong DNA có liên quan đến ung thư đại tràng. Nếu kết quả cho thấy nghi ngờ, bệnh nhân vẫn cần nội soi để xác nhận.
Trong phần lớn cuộc đời, Connor Dalby không thể tự đi. Khi còn là một em bé, Connor lên cơn động kinh từ 50 đến 100 lần mỗi ngày. Thuốc chống co giật hầu như không giúp được bao nhiêu, và gia đình từng được cho biết em khó sống qua sinh nhật thứ tư. Nhưng đến năm 14 tuổi, Connor được nhận liều đầu tiên của một loại thuốc thử nghiệm đặc biệt. Thuốc mất ba năm để nghiên cứu và chỉ được bào chế cho chính đột biến di truyền của em. Sau hơn một năm được tiêm thuốc vào dịch não tủy, mỗi lần cách nhau từ hai đến ba tháng, số cơn co giật của Connor giảm khoảng 90%. Số ngày hoàn toàn không lên cơn tăng từ con số không lên 46%. Nay 17 tuổi, Connor có thể tự bước từ 50 đến 60 bước mà không cần người đỡ.
Các loại thuốc GLP-1 được biết đến với những cái tên như Ozempic, Wegovy, Mounjaro, Zepbound đã thay đổi hoàn toàn phương thức điều trị bệnh béo phì và tiểu đường loại 2. Hiện có 29 triệu người lớn tại Mỹ đang sử dụng thuốc GLP-1. Số lượng trẻ em được kê toa cũng đã tăng tới 700%. Khi mức độ phổ biến gia tăng, giới nghiên cứu cũng đặt ra nhiều câu hỏi. Bệnh nhân nên duy trì sử dụng thuốc trong bao lâu? Điều gì sẽ xảy ra khi họ ngưng dùng thuốc? Liệu có những tác dụng phụ nào đối với cơ thể đang phát triển hay hệ cơ xương đang lão hóa? Những ai có khả năng sử dụng loại thuốc đắt đỏ này?
Theo bản tin hôm Thứ Năm 6/8/2026 của đài WREG Memphis: một người gốc Việt lãnh án 15 năm tù vì tàng trữ, phổ biến phim ảnh lạm dụng tình dục trẻ em. Bản tin ghi rằng một cựu chủng sinh sẽ phải thụ án 15 năm tù sau khi nhận tội tàng trữ văn hóa phẩm khiêu dâm trẻ em, theo thông tin từ Văn phòng Biện lý Quận DeSoto, tiểu bang Tennessee.
Trump lặng lẽ ký ít nhất 38 thỏa thuận quốc tế về khoáng sản, nhưng chỉ công bố tên 11 nước, và giấu tên 38 quốc gia. - Các nhà đầu tư Mỹ trong đó có người thân cận gia đình Trump ký kết khai thác bất kể quyền người lao động, nhân quyền hay môi trường.
Roderick Bernard Randall, 44 tuổi, bị cáo buộc là người đã nổ súng, bắn chết Phuc Minh Vo và Kim Kha Huynh vào năm ngoái tại hộp đêm ở Elk Grove. Randall – đối tượng bị truy nã trong suốt hai tháng trước khi bị bắt tại Texas – đã được dẫn độ về California vào tối thứ Ba ngày 4 tháng 8/2026 để đối mặt với các cáo buộc giết người; thông tin này được Sở Cảnh sát Elk Grove công bố trong một bản tin vào thứ Tư.
kể từ ngày 5/8/2026: sẽ từ chối ngay, nếu hồ sơ thiếu giấy tờ, không cho bổ sung như trước giờ. - USCIS chấm dứt thông lệ cho thêm 14 ngày để phản hồi đối với các thông báo gửi qua đường bưu điện ra nước ngoài
Khách hàng đăng ký hưởng trợ cấp thất nghiệp, trợ cấp khuyết tật, hoặc Nghỉ Phép Có Lương Vì Lý Do Gia Đình (Paid Family Leave) nay có thể xác minh danh tính trực tiếp thông qua Socure ngay trên myEDD https://myedd.edd.ca.gov/ .
• Ủy Ban Thượng Viện Biểu Quyết Fauci Khinh Thường Quốc Hội • Ba Tiểu Bang Đưa Trát Đòi Fauci, Điều Tra Lợi Ích Tài Chánh Liên Quan COVID-19 • FDA Chấp Thuận Vắc-Xin Cúm mRNA Đầu Tiên Của Moderna • Trump Xin Tòa Khẩn Cấp Chặn BBC Xem Hồ Sơ Tài Chánh • Trump Nổi Giận Với Hegseth Vì Kho Hỏa Tiễn Mỹ Gần Cạn • New Mexico Kiện Bộ Tư Pháp, Tố Ngăn Cản Điều Tra Hồ Sơ Epstein • Chiến Dịch Trục Xuất Của Trump Có Thể Khiến Mỗi Người Đóng Thuế Gánh 2,358 Mỹ Kim • Tòa Bác Yêu Cầu Trì Hoãn, 170,000 Người Vay Tiền Học Được Xóa 11 Tỷ Mỹ Kim • Trump Nói Riêng Với Mạnh Thường Quân: “Cần Đưa Vance Đắc Cử” Năm 2028 • Jeanine Pirro Thừa Nhận Hồ Phản Chiếu Hư Hại Vì Thi Công Kém • Dịch Salmonella Từ Ớt Jalapeño Lan Ra 27 Tiểu Bang • Ba Yếu Tố Sức Khỏe Tuổi Trung Niên Có Thể Giúp Trì Hoãn Sa Sút Trí Tuệ Gần 13 Năm • Hoa Hậu North Carolina Bị Tước Vương Miện Vì Bài Viết Kỳ Thị
Trong thế giới kinh và luận hơn hai ngàn năm qua, từ những tập thơ ban đầu của các thánh tăng và thánh ni thời Đức Phật -- Trưởng Lão Tăng Kệ (Theragatha) và Trưởng Lão Ni Kệ (Therigatha) -- tới bây giờ đã có nhiều vị tăng hay ni uyên bác, học rộng, có khả năng viết nhiều sách, sáng tác thơ ca ngợi Tam Bảo. Hiển nhiên đó là kết quả của duyên học rộng, hành sâu, và tâm nguyện hoằng pháp. Khi giới–định–tuệ được nuôi dưỡng, tâm trở nên nhu nhuyến, sáng tỏ, và tự nhiên có cách hoằng pháp thích nghi, trong đó thơ văn là pháp khí tự nhiên. Thí dụ, như ngài Thế Thân, Long_Thọ, Minh Châu, Nhất Hạnh, Tuệ Sỹ, Lê Mạnh Thát... Như thế cũng là học theo Pháp Cú và Jataka, nơi Đức Phật cũng từng là thi sĩ, kể chuyện tiền thân bằng ngôn ngữ giàu hình ảnh. Tôi đã sống hạnh phúc trong khung trời văn học Phật giáo như thế, và đôi khi mình tự thấy mình đang bước đi giữa các pháp hội như thế.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.