Hôm nay,  

Như dường Mỹ khủng bố các nước Mỹ Latin bằng cách dội bom vào ghe ngư dân

15/05/202615:54:00(Xem: 544)
blank

Như dường Mỹ khủng bố các nước Mỹ Latin bằng cách dội bom vào ghe ngư dân: 20 nhà báo Mỹ Latin tìm hiểu các vụ Mỹ dội bom các ghe đánh cá Mỹ giết 194 người, nói là chở ma túy, trong đó 13 người là ngư dân thật sự, không hề dính tới ma túy.

The báo The Guardian hôm 15/5/2026. Bản tin "13 men killed by US military boat strikes identified: 'These were flesh-and-blood people'" (Dò ra danh tính 13 người trên các ghe bị quân Mỹ giết: 'Họ là những con người bằng xương bằng thịt'). Bài viết của Tiago Rogero, phóng viên vùng Nam Mỹ.
Một cuộc điều tra kéo dài năm tháng đã xác định danh tính của 13 nạn nhân trước đó chưa được biết tên, những người đã thiệt mạng trong các cuộc tấn công của quân đội Mỹ nhằm vào những chiếc ghe bị cáo buộc vận chuyển ma túy – một chiến dịch đã cướp đi sinh mạng của gần 200 người tại vùng Caribe và phía đông Thái Bình Dương.
Hiện vẫn chưa rõ liệu quân đội Mỹ có từng xác định danh tính của bất kỳ nạn nhân nào trong số 194 người này trước khi tiến hành tấn công hay không; trước đó, tên tuổi của chỉ ba nạn nhân từng được công bố sau khi gia đình họ đệ đơn kiện Nhà Trắng.
Chính quyền của Tổng thống Trump luôn tìm cách biện minh cho những vụ sát hại này – vốn bắt đầu diễn ra trong đợt tăng cường hiện diện quân sự hướng về Venezuela vào năm ngoái – bằng lập luận rằng những người bị nhắm mục tiêu là các "phần tử khủng bố ma túy" đang vận chuyển ma túy vào lãnh thổ Mỹ.
Tuy nhiên, trong tuần này, một nỗ lực hợp tác của 20 nhà báo dưới sự dẫn dắt của Trung tâm Báo chí Điều tra Mỹ Latinh (CLIP: Latin American Center for Investigative Journalism) đã công bố danh tính của 13 nạn nhân thiệt mạng nói trên; trong số đó, một số người hoàn toàn không có dấu hiệu nào cho thấy họ có liên quan đến hoạt động buôn bán ma túy.
Báo cáo của CLIP chỉ ra rằng tất cả các nạn nhân đã được xác định danh tính cho đến nay – bao gồm cả những người có thể có chút dính líu đến hoạt động buôn bán ma túy – đều xuất thân từ những cộng đồng vô cùng nghèo khó trên khắp khu vực Mỹ Latinh và vùng Caribe.
"Mặc dù Mỹ tuyên bố rằng các cuộc tấn công này nhằm mục đích chống lại 'khủng bố ma túy', nhưng thực tế đang diễn ra lại là việc những người trẻ tuổi – sống trong điều kiện vô cùng bấp bênh và phải làm bất cứ công việc gì có thể để nuôi sống gia đình – đang trở thành mục tiêu bị nhắm đến," bà María Teresa Ronderos, Giám đốc kiêm đồng sáng lập CLIP, cho biết.
"Mỹ không hề hạ gục được bất kỳ tên trùm nào tầm cỡ như Pablo Escobar hay Joaquín 'El Chapo' Guzmán," bà nói thêm.
Cuộc điều tra cũng củng cố những kết luận đã được đưa ra trong các báo cáo khác cũng như bởi các chuyên gia phân tích an ninh: rằng các cuộc tấn công này không hề làm giảm dòng chảy ma túy vào Mỹ, mà ngược lại, chúng đã xé toạc những cộng đồng vốn dĩ đã bị rạn nứt và suy yếu bởi tội phạm có tổ chức cũng như sự bỏ mặc của chính quyền.
"Có những cộng đồng mà người dân đã phải ngừng đánh bắt cá trong suốt vài tuần liền – và khi không thể ra khơi, họ sẽ phải chịu cảnh đói khát – chỉ vì họ quá khiếp sợ trước nguy cơ bị ném bom," bà Ronderos chia sẻ.
Theo bà, phát hiện quan trọng nhất của cuộc điều tra chính là việc gắn tên tuổi và gương mặt cụ thể cho một số lượng lớn hơn các nạn nhân, "nhằm chứng minh rằng họ thực sự là những con người bằng xương bằng thịt" – ngay cả khi đại đa số các nạn nhân khác vẫn chưa được xác định danh tính. Cuộc điều tra này đã quy tụ các nhà báo, cơ quan truyền thông và các nhóm cộng tác từ Colombia (CasaMacondo, Verdad Abierta và 360-grados.co) và Venezuela (Alianza Rebelde Investiga), cùng tờ báo Trinidad and Tobago Guardian, với sự hỗ trợ từ các tổ chức phi chính phủ (NGO) là Airwars (từ Vương quốc Anh) và El Veinte (từ Colombia).
Đây là một cuộc điều tra "vô cùng khó khăn", bà Ronderos cho biết, do tâm lý e ngại khi lên tiếng trong cộng đồng người thân các nạn nhân – cũng như chính quyền địa phương. "Các nguồn tin chính thức từ chính phủ, hay các văn phòng công tố – chẳng ai muốn phát ngôn cả, bởi ai cũng sợ làm tổn hại đến mối quan hệ với Hoa Kỳ và phải đối mặt với sự trả đũa," bà nói thêm.


Trong số 16 nạn nhân đã được xác định danh tính tính đến nay, có 8 người là công dân Venezuela: Juan Carlos Fuentes (43 tuổi); Luis Ramón Amundarain (36 tuổi); Eduard Hidalgo (46 tuổi); Dushak Milovcic (24 tuổi); cùng Robert Sánchez, Jesús Carreño, Eduardo Jaime và Luis Alí Martínez (chưa rõ tuổi). Ba nạn nhân là người Colombia: Alejandro Andrés Carranza Medina (42 tuổi), cùng Ronald Arregocés và Adrián Lubo (chưa rõ tuổi). Hai nạn nhân đến từ Ecuador: Pedro Ramón Holguín Holguín (40 tuổi) và Carlos Manuel Rodríguez Solórzano (34 tuổi); hai người là công dân Trinidad và Tobago: Chad Joseph (26 tuổi) và Rishi Samaroo (chưa rõ tuổi); và một người đến từ Saint Lucia: Ricky Joseph (chưa rõ tuổi).
Amundarain và Fuentes vốn là những tài xế đến từ Güiria (Venezuela); họ đã vượt qua Vịnh Paria để sang Trinidad và Tobago sau khi được hứa hẹn sẽ có việc làm tại một tiệm rửa xe.
Vài ngày sau đó, họ được đề nghị tham gia một chuyến đi trên một chiếc thuyền nhỏ cùng hai người khác. Vào ngày 3 tháng 10, chiếc thuyền này đã bị ném bom. Vợ của hai người đàn ông này đã chia sẻ với CLIP rằng cả hai đều không hề dính líu đến hoạt động buôn bán ma túy; tuy nhiên, báo cáo điều tra lại lưu ý rằng "mọi dấu hiệu đều cho thấy" họ "đang chuẩn bị thực hiện một 'chuyến chạy hàng' (run) – thuật ngữ địa phương dùng để chỉ việc vận chuyển hàng hóa phi pháp". Dẫu vậy, chi tiết chiếc thuyền di chuyển từ Trinidad và Tobago trở về Venezuela vẫn là điều gây chú ý: "Thông thường, các con thuyền sẽ vận chuyển ma túy từ Nam Mỹ đi về phía Bắc, chứ không đi theo chiều ngược lại," bà Ronderos nhận định.
Trong một số trường hợp, các nạn nhân là những ngư dân không hề có dấu hiệu dính líu đến hoạt động buôn bán ma túy—chẳng hạn như một người Colombia và hai người Trinidad, những người mà gia đình họ đã đệ đơn kiện chính phủ Hoa Kỳ. Tuy nhiên, báo cáo cũng chỉ ra rằng ngay cả những người đàn ông có dính líu đến đường dây buôn bán ma túy thì nhìn chung vẫn thuộc nhóm đối tượng buộc phải tìm đến việc vận chuyển ma túy như một phương kế sinh nhai để thoát khỏi cảnh nghèo đói cùng cực.
Trong suốt tám tháng kể từ khi các cuộc không kích bắt đầu, Hoa Kỳ vẫn chưa đưa ra bất kỳ bằng chứng nào cho thấy 194 nạn nhân nói trên có dính líu đến hoạt động buôn bán ma túy.
Một người phát ngôn của Bộ Tư lệnh Miền Nam Hoa Kỳ khẳng định rằng tất cả các cuộc tấn công đều diễn ra một cách “có chủ đích, hợp pháp và chính xác, nhắm thẳng vào các phần tử khủng bố ma túy cùng những kẻ tiếp tay cho chúng. Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của các chuyên gia tác chiến và tình báo—những người cung cấp thông tin nền tảng cho các sứ mệnh của chúng tôi.”
Ông Ronderos nhận định rằng ngay cả khi tất cả những người thiệt mạng đó thực sự đang vận chuyển ma túy, thì “cũng không có bản án tử hình nào dành cho tội buôn bán cocaine cả. Vì vậy, việc họ bị sát hại mà thậm chí còn không có cơ hội tự bào chữa cho bản thân là một điều vô cùng đáng lo ngại.”
Brian Finucane—cố vấn cấp cao tại Nhóm Khủng hoảng Quốc tế (International Crisis Group) và là cựu luật sư của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ—cho rằng các cuộc tấn công nhắm vào tàu thuyền này chưa bao giờ thực sự là “một chiến dịch chống ma túy nghiêm túc” dưới thời Tổng thống Trump. Ông nói thêm: “Theo tôi, đây một phần chỉ là một màn trình diễn quân sự nhằm tạo ra ảo giác rằng chính quyền đang thực hiện những hành động mang tính ‘mạnh mẽ, cứng rắn’ (macho) trong cuộc chiến chống ma túy.”
Nhiều tổ chức, quốc gia và cả Liên Hợp Quốc đã lên án các cuộc tấn công này, coi chúng là những vụ hành quyết ngoài vòng pháp luật; tuy nhiên, các cuộc tấn công vẫn tiếp diễn.
Ông Finucane cảnh báo rằng những vụ sát hại này có nguy cơ bị người dân và giới chính trị gia Hoa Kỳ “coi là chuyện bình thường”, hoặc trở thành “những tạp âm nền” trong bối cảnh chính quyền đang sa đà vào quá nhiều cuộc phiêu lưu quân sự sai lầm khác nhau—chẳng hạn như cuộc chiến đang diễn ra với Iran.
Trong khi đó, chính các cộng đồng dân cư tại địa phương mới là những người phải gánh chịu hậu quả nặng nề nhất từ ​​những vụ sát hại này, ông Ronderos chia sẻ: “Bất kể những người đàn ông đó đang làm công việc hợp pháp hay bất hợp pháp, thì con cái của họ vẫn bị bỏ lại mà không còn người trụ cột mang thức ăn về nhà—trong bối cảnh những gia đình này vốn dĩ đã vô cùng nghèo khó.”



Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
Cận Tết Canh Tý người dân các nơi đổ xô về nhà làm chật kín các bến xe, phi trường tại Việt Nam và Trung Quốc giữa lúc vi khuẩn viêm phổi corona lan truyền từ TQ sang VN, Nam Hàn, Hồng Kông và Thái Lan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ và Đài BBC tiếng Việt cho biết hôm 20 và 21 tháng 1 năm 2020.
Cảnh sát tại Thành Phố Kansas thuộc Tiểu Bang Missouri cho biết ít nhất 2 người đã chết và 15 người bị thương trong một vụ nổ súng bên ngoài một quán rượu.
Vừa rời nhà thì trời lấm tấm mưa, đường trơn và tối nên tôi lái xe rất chậm – dù thuở ấy tuổi đời còn trẻ. Phải qua đêm nay, đêm giao thừa, tôi mới bước qua tuổi ba mươi – nếu tính theo âm lịch. Tam thập nhi lập nhưng tôi đang hơi lập cập vì vừa bắt đầu một cuộc đời mới, đời tị nạn.
Hội Đền Hùng Hải Ngoại địa chỉ 14550 Magnolia Street, Phòng 203, thành phố Westminster do Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa làm Hội Trưởng đã tổ chức Lễ Tất Niên đưa Ông Táo về Trời vào lúc 11 giờ trưa thứ Sáu ngày 17 tháng 1 năm 2020 nhằm ngày 23 âm lịch năm Kỷ Hợi ngày Đưa Ông Táo Về Trời theo phong tục cổ truyền Việt Nam.
«Giáo lý của người cách mạng » (*) của Serge Netchaïev là một bản văn gồm có 26 nguyên tắc nền tảng dành rìêng cho người làm cách mạng. Lê-nin, dĩ nhiên, là người thuộc lòng bức cẩm nang này. Đây có thể nói là tài liệu cội nguồn hướng dẫn người cộng sản làm cách mạng cướp chánh quyền, cầm quyền và giữ chánh quyền từ năm 1917 cho tới ngày nay.
Khoảng cách giàu nghèo tăng vọt không những ở Tây Phương mà còn khắc nghiệt hơn nhiều tại các nước đang phát triễn. Hiện Trung Quốc có nhiều tỷ phú hơn Hoa Kỳ trong khi nhiều tập đoàn đại gia mọc lên nhanh chóng ở Ấn Độ, Việt Nam. Ngược lại đa số công nhân vẫn còn sống chui rút trong các ổ chuột ở những thành phố lớn. Hai câu hỏi đặt ra là (1) tại sao tại Á Châu không trổi dậy phong trào dân túy phản kháng như ở Âu-Mỹ, và (2) liệu chênh lệch giàu nghèo trong các nước đang mở mang có sẽ thu hẹp dần hay ngày càng thêm sâu rộng?
Công cuộc Cách mang Công Nghệ lần thứ Tư-CMCN-4.0-đang ập vào nước ta như vũ bão, có tác động sâu sắc tận gốc rễ của xã hội. Do đó bộ Thông tin-Truyền thông đã gửi đi nhiều thông điệp về cuộc CMCN-4.0 tới mọi người dân, mọi gia đình, doanh nghiêp, tổ chức Nhà nước, các đoàn thể xã hội, với hy vọng tận dụng những thành quả của CMCN-4.0 sẽ là công cụ hữu hiệu để Viêt Nam thưc hiện bỏ đi gánh nặng của quá khứ
Công Ty Walt Disney sẽ chính thức gởi nhân vật Mickey Mouse tham dự cuộc diễn hành với tước hiệu Children’s Grand Marshall (Đại Sứ Danh Dự của Tuổi Thơ). Nhân vật thần tượng của tuổi thơ Mickey Mouse sẽ trong thành phần dẫn đầu cuộc diễn hành theo sau hai lá đại kỳ Việt và Mỹ được hộ tống bởi Đoàn Hậu Duệ Vì Dân và Đoàn Thiếu Sinh Quân của Trường Trung Học Santiago, thuộc Học Khu Garden Grove.
Điều đáng trân trọng nơi cư sĩ Nguyên Giác là tác giả bám chặt kinh điển và lời dạy của chư Tổ, không dám phóng túng cho nên nội dung có thể khô khan, nhưng “chắc ăn” và nó giúp độc giả ngộ được “Tông Chỉ Phật” mà không lạc vào đường tà.
“Tất cả đều là khói sóng trên sông cả”. Chuyên buột miệng với tiếng thở dài. “Mất mát, tan biến không thể nào tìm lại được”. Vũ đứng dậy, bứt rứt. “Bỗng nhiên mà thấy nhớ nhà ghê! Nhớ dòng sông cũ.
Tình trạng ô nhiễm không khí ngày càng trở nên nguy ngập tại Việt Nam mà cụ thể theo một nghiên cứu mới công bố cho thấy Việt Nam sẽ tốn 13.63 tỉ đô la mỗi năm và có khoảng 60,000 người chết hàng năm vì ô nhiễm không khí, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 19 tháng 1.
Tại Hoa Kỳ, luật lao động liên bang và các tiểu bang có một số quy định khác nhau trong vấn đề tiền “típ” của nhân viên. Riêng tại California, luật lao động của tiểu bang cung cấp sự bảo vệ tối đa cho nhân viên có lãnh thêm tiền “típ” trong lúc làm việc (tipped employees), ví dụ điển hình là nhân viên làm việc trong nhà hàng và tiệm Nail.
Bỏ mả, hay bãi mả là điều bắt buộc trong nếp sống du canh. Tục tảo mộ hằng năm, chắc chắn, chỉ bắt đầu khi nhân loại tiến đến giai đoạn định canh. Còn tôi thì phải mãi cho đến cuối 2014, mới được rủ đi tảo mộ (lần đầu) khi đang lơ ngơ giữa một chiều Xuân, nơi đất lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.