Hôm nay,  

Học giả về Cuba khuyên Trump đừng đưa quân chiếm Cuba: hãy gỡ cấm vận, cho kiều dân về kinh doanh, thúc đẩy Cuba bầu cử tự do và công bằng trong 2 năm tới

28/05/202614:35:00(Xem: 455)
blank

Học giả về Cuba khuyên Trump đừng đưa quân chiếm Cuba: hãy gỡ cấm vận, cho kiều dân về kinh doanh, thúc đẩy Cuba bầu cử tự do và công bằng trong 2 năm tới

Tại sao Mỹ cấm vận Cuba từ 65 năm qua trong khi Mỹ vẫn giao thương với các nước CS như Trung Quốc, Việt Nam và Nga, đầu tư, hỗ trợ khoa học và mở cửa đón du học sinh từ các nước này để giúp họ phát triển nhanh hơn? Có phải vì phiếu bầu của cử tri gốc Cuba ở Florida? Chúng ta không biết chính xác. Bây giờ thì Trump hăm dọa đưa quân xâm chiếm Cuba, và nhiều học giả đang lên tiếng ngăn cản.
Theo báo Vox: "Two ways Trump's Cuba standoff could end" (Hai kịch bản kết thúc cuộc đối đầu giữa Trump và Cuba). Bài viết bởi Peter Balonon-Rosen, đăng hôm 27 tháng 5/2026. Tuần trước, Hoa Kỳ đã truy tố cựu Chủ tịch Cuba Raúl Castro tại tòa án liên bang – một trong những động thái cứng rắn nhất của nước này đối với hòn đảo này kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc.
Bản cáo trạng vừa được công bố buộc tội ông Castro – người em trai 94 tuổi của cố lãnh tụ Cuba Fidel Castro – cùng năm người khác vì cáo buộc liên quan đến vụ bắn hạ hai chiếc máy bay nhỏ trên bầu trời Cuba vào năm 1996. Bốn người đã thiệt mạng, trong đó có ba công dân Hoa Kỳ.
Bản cáo trạng này là động thái mới nhất trong chuỗi các bước đi của Hoa Kỳ, đẩy hòn đảo này vào một tình thế vô cùng khó khăn. Lệnh cấm vận của Hoa Kỳ đối với nguồn dầu mỏ từ Venezuela cung cấp cho Cuba đã đẩy quốc gia này vào một cuộc khủng hoảng năng lượng trầm trọng, với tình trạng mất điện lan rộng, ảnh hưởng đến mọi mặt đời sống, từ các hộ gia đình cho đến các bệnh viện. Cuộc khủng hoảng này nghiêm trọng đến mức chính phủ Cuba đã phải rút ngắn tuần làm việc xuống còn bốn ngày đối với các doanh nghiệp nhà nước; thời lượng học tập tại các trường phổ thông cũng bị cắt giảm, và các trường đại học đã tạm thời bãi bỏ quy định bắt buộc sinh viên phải đến lớp học trực tiếp.
“Trong khoảng 50 năm qua, Hoa Kỳ luôn tìm cách đảm bảo rằng sẽ không có quốc gia nào – ngoại trừ một vài nước mà Hoa Kỳ không thể gây ảnh hưởng, chẳng hạn như Venezuela – xuất khẩu dầu mỏ sang Cuba,” theo bà Cécile Shea – một chuyên gia về Cuba kiêm Nghiên cứu viên cao cấp không thường trú tại Hội đồng Chicago về Các vấn đề Toàn cầu (Chicago Council on Global Affairs) – chia sẻ với Sean Rameswaram, người đồng dẫn chương trình "Today, Explained".
“Giờ đây, khi ngay cả Venezuela cũng ngừng xuất cảng dầu sang Cuba, điều đó đồng nghĩa với việc Cuba đã hoàn toàn cạn kiệt nguồn dầu mỏ, và trách nhiệm cho tình trạng này hoàn toàn thuộc về phía [người Mỹ] chúng ta.”
Trong bối cảnh Cuba vốn đã ở vào thế yếu và đầy rủi ro, bản cáo trạng nhằm vào ông Castro lại châm ngòi cho một làn sóng đồn đoán mới: Liệu Hoa Kỳ có sắp sửa phát động một cuộc xâm lược Cuba hay không? Phải chăng đây chính là kịch bản mà chính quyền Trump từng áp dụng để lật đổ cựu Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro và đưa một ban lãnh đạo mới lên nắm quyền tại quốc gia Nam Mỹ này?
Sean đã có cuộc trò chuyện với bà Shea nhằm tìm hiểu sâu hơn về cách nhìn nhận của chính phủ Cuba cũng như của người dân Cuba bình thường đối với Hoa Kỳ, đồng thời dự đoán những diễn biến có thể xảy ra tiếp theo.
Dưới đây là một đoạn trích từ cuộc trò chuyện giữa hai người, đã được biên tập lại cho gọn gàng và mạch lạc hơn. Vẫn còn rất nhiều nội dung thú vị khác trong bản podcast đầy đủ; mời quý vị đón nghe chương trình *Today, Explained* trên bất kỳ nền tảng phát podcast nào mà quý vị thường sử dụng, bao gồm Apple Podcasts, Pandora và Spotify.
.
--- Tuần trước, Thượng nghị sĩ Marco Rubio đã đăng tải một đoạn video nói về tình hình Cuba. Ông ấy đã phát biểu những gì?
. Ông ấy nói tiếng Tây Ban Nha—tất nhiên rồi, vì ông là người Mỹ gốc Cuba. Và ông ấy nói rằng: "Nghe đây, hỡi người dân Cuba! Việc các bạn thiếu năng lượng hay lưới điện bị sập không phải là lỗi của Hoa Kỳ. Đó là lỗi do sự quản lý yếu kém của chính phủ các bạn. Đừng đổ lỗi cho chúng tôi. Nguyên nhân không phải do lệnh cấm vận của chúng tôi đâu. Mà là do các bạn đang bị lãnh đạo tồi, và đã đến lúc các bạn phải gây sức ép buộc chính phủ của mình phải từ chức."
Đó chỉ là lời diễn giải lại, nhưng về cơ bản thì nội dung ông ấy nói là như vậy.
.
--- Liệu điều đó có đúng trên thực tế không?
. Không. Điều đó không hoàn toàn đúng. Trong lời nói đó có phần sự thật ở chỗ: chính phủ Cuba không phải lúc nào cũng là một chính phủ tuyệt vời. Tuy nhiên, nguyên nhân khiến Cuba rơi vào cuộc khủng hoảng hiện nay—tình trạng hoàn toàn không còn dầu mỏ cho người tiêu dùng hay doanh nghiệp (họ chỉ giữ lại một ít cho các bệnh viện và những nơi tương tự)—chính là do Hoa Kỳ đang gây sức ép buộc Venezuela ngừng xuất cảng dầu sang Cuba.
Trong suốt khoảng 50 năm qua, Hoa Kỳ đã tìm mọi cách để đảm bảo rằng không một quốc gia nào—ngoại trừ một vài nước mà Hoa Kỳ không thể gây ảnh hưởng, chẳng hạn như Venezuela—được phép xuất cảng dầu sang Cuba. Giờ đây, khi ngay cả Venezuela cũng ngừng xuất cảng dầu sang Cuba, điều đó đồng nghĩa với việc họ đã hoàn toàn cạn kiệt nguồn dầu; trách nhiệm cho tình trạng này hoàn toàn thuộc về phía [người Mỹ] chúng ta, và bất kỳ người dân Cuba nào lắng nghe bài phát biểu của ông Marco Rubio đều thừa hiểu rõ điều đó.
.
--- Điều gì khiến thời điểm hiện tại trở nên khác biệt? Phải chăng là do chính quyền đương nhiệm này sẵn sàng hành động quyết liệt hơn so với các chính quyền tiền nhiệm?
. Điều thú vị ở thời điểm này có lẽ nằm ở chỗ: Cuba dường như đã sẵn sàng ngồi vào bàn đàm phán. Nếu tin vào các bản tin báo chí, chúng ta sẽ thấy Cuba đã đề nghị trả tự do cho các tù nhân chính trị—một bước đi vô cùng quan trọng, bởi nó sẽ tạo tiền đề cho sự hình thành một phe đối lập chính trị ngay trong lòng đất nước này. Cuba cũng đã đồng ý mở cửa nền kinh tế. Họ cũng chấp thuận cho những người Cuba đang sống lưu vong được phép hồi hương. Những điều mà chúng ta đã kiên trì yêu cầu suốt hàng thập niên qua, giờ đây dường như Cuba đã sẵn sàng thực hiện. Và tôi ước rằng chúng ta sẽ biết cách nắm bắt thắng lợi này. Tôi ước chúng ta sẽ chấp nhận những đề xuất đó, rồi bổ sung thêm một yêu cầu nữa: Hãy cam kết tổ chức một cuộc bầu cử tự do và công bằng trong vòng hai năm tới. Điều đó thực sự rất hợp lý; khi ấy, chúng ta sẽ không phải bàn về các vấn đề quân sự, cũng chẳng phải nói chuyện về việc đưa quân vào và bắt cóc những cụ ông 94 tuổi. Và Tổng thống Trump cuối cùng cũng có thể trở thành con người mà ông hằng mong muốn. Ông muốn thực hiện điều mà mọi đời tổng thống kể từ thời Eisenhower đều khao khát: chấm dứt chế độ mang định hướng cộng sản hiện đang tồn tại tại Cuba.


Eisenhower đã từng nỗ lực; JFK cũng đã từng nỗ lực. Ông Trump đã sống qua thời kỳ Khủng hoảng Tên lửa Cuba—khi ấy ông đã là một người trưởng thành. Ông Biden cũng vậy. Đối với họ, tất cả những điều này đều là những ký ức lịch sử cá nhân vô cùng chân thực.
Và tôi thực sự tin rằng, một phần nguyên nhân của những diễn biến hiện tại nằm ở chỗ ông Trump muốn trở thành vị tổng thống có thể hoàn thành được điều mà chưa một tổng thống nào khác từng làm được. Cá nhân tôi cho rằng ông hoàn toàn có thể làm được điều đó, nhưng tôi không nghĩ rằng thành quả ấy sẽ đạt được thông qua các biện pháp quân sự.
Ông Trump đang nhận được sự chú ý từ những người nắm quyền tại Cuba. Chúng ta hiện có rất nhiều lợi thế đàm phán tại đó. Chính phủ Cuba ngày nay dường như sẵn lòng lắng nghe chúng ta và thực hiện một số điều giúp làm hài lòng phía chúng ta. Điều này đặc biệt đúng đối với thế hệ trẻ tại Cuba: Tôi nghĩ họ mong muốn thấy chính phủ mở rộng quan hệ với Hoa Kỳ và bước qua giai đoạn "Cuba cách mạng" của quá khứ.
.
--- Như vậy, chính phủ Cuba đang sẵn lòng nhượng bộ theo một cách mà chúng ta chưa từng thấy trong nhiều thập niên qua. Giới trẻ Cuba mong muốn xã hội nước này được mở cửa. Họ muốn chính phủ hợp tác thiện chí. Tuy nhiên, nghe có vẻ như bà đang nhận định rằng khả năng rất cao là chính quyền Trump sẽ không chấp nhận điều này?
. Trừ khi có những diễn biến ngầm nào đó mà không ai nhìn thấy, bằng không thì dường như lẽ ra phải có nhiều cuộc đối thoại hơn và việc tuyên bố thắng lợi ngay lúc này, đặc biệt là nếu phía Cuba thực sự đã đưa ra những đề nghị như báo chí vẫn đưa tin.
Ví dụ, tôi không hiểu nổi tại sao lại có bản cáo trạng nhắm vào ông Raúl Castro. Đến khi phiên tòa bắt đầu, liệu ông ấy còn sống để ra hầu tòa hay không? Ông ấy và gia đình vẫn được coi là những người hùng tại Cuba, đặc biệt là trong mắt thế hệ cao tuổi. Vậy tại sao lại cứ gây sự với dòng họ Castro?
.
--- Tôi có thể đưa ra một giả thuyết được không?
. Vâng, xin mời.
.
--- Liệu đó có phải là điều mà cộng đồng người Cuba hải ngoại mong muốn?
. Đó là một câu hỏi hay; cụ thể hơn, liệu đó có phải là điều mà thế hệ người Cuba hải ngoại lớn tuổi mong muốn hay không?
Một phần nhờ vào áp lực từ phía chúng ta, trong suốt 20 năm qua, Cuba đã bắt đầu cho phép nhiều người dân di cư ra nước ngoài hơn, và rất nhiều người trong số đó đã đến định cư tại Hoa Kỳ. Có những bằng chứng cho thấy trong số khoảng một triệu rưỡi người di cư đó, đại đa số thực sự muốn hướng tới tương lai. Họ thực sự không còn hứng thú với việc tiếp tục cuộc chiến tranh từ những năm 1960s nữa.
.
--- Tôi nghĩ chúng ta vừa được nghe về kịch bản lý tưởng nhất theo quan điểm của bà, thưa bà Cécile — đó là việc Hoa Kỳ chấp nhận các nhượng bộ từ phía Cuba, đồng thời cho phép quốc gia này tự chủ chuyển đổi sang chế độ bầu cử tự do, qua đó thay thế chế độ Castro một cách tự nhiên và hòa bình. Vậy đâu là kịch bản tồi tệ nhất trong tình huống này?
. Kịch bản tồi tệ nhất trong ngắn hạn là chúng ta sẽ rơi vào một tình thế thậm chí còn tồi tệ hơn cả hiện tại. Kịch bản tồi tệ nhất về lâu dài là chúng ta sẽ càng làm xa lánh thêm người dân Cuba—những người vốn đã phải chịu đựng các lệnh trừng phạt và cấm vận của chúng ta trong suốt hơn 60 năm qua—và điều này sẽ gây tổn hại đến khả năng thiết lập một mối quan hệ mật thiết với một quốc gia chỉ cách chúng ta vỏn vẹn 90 dặm trong 20, 30, hay 40 năm tới.
Các chính trị gia thường khó có thể nhìn xa hơn kỳ bầu cử tiếp theo. Đó là một trong những điểm yếu cố hữu trong bộ máy chính quyền của chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải suy nghĩ xem mình mong muốn một mối quan hệ như thế nào với Cuba trong 15 năm nữa. Việc xâm lược quốc gia này chắc chắn không phải là cách để gia tăng cơ hội xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp trong tương lai.
.
--- Ông cứ liên tục nhắc đến sự căng thẳng giữa Hoa Kỳ và Cuba như một vấn đề thuộc về thế hệ trước—một tàn dư còn sót lại từ những năm 60s, 70s của thế kỷ trước, từ thời Chiến tranh Lạnh. Tôi có cảm giác rằng vào lúc này, đa số người dân Mỹ chẳng hề bận tâm đến Venezuela, Iran hay Cuba. Điều họ thực sự quan tâm lại là giá xăng dầu và lãi suất ngân hàng. Vậy thì, người dân Mỹ nên cảm nhận như thế nào về cuộc can thiệp mà chúng ta có thể sẽ sớm tiến hành trên hòn đảo này?
. Đây là điều tôi muốn nhắn nhủ tới những người dân Mỹ đó: Hãy thử hình dung rằng ngay lúc này, chúng ta đang đứng trước hai ngả đường để lựa chọn. Hãy hình dung rằng chúng ta có thể bắt đầu bán những phụ tùng thay thế mà Cuba đang vô cùng thiếu thốn để duy trì hoạt động cho các loại máy móc của họ. Hãy hình dung rằng chúng ta có thể ký kết một thỏa thuận cho phép họ bắt đầu nhập cảng trở lại các loại phương tiện giao thông từ Mỹ mà không phải chịu bất kỳ khoản thuế quan nào. Và hãy hình dung rằng chính các bạn có thể lại được tận hưởng những kỳ nghỉ tại Cuba—một điểm đến vốn có chi phí khá phải chăng.
Liệu các bạn sẽ lựa chọn tất cả những điều tốt đẹp đó, hay lại chọn đẩy thêm những người trẻ tuổi của đất nước vào vòng nguy hiểm tại một nơi chỉ cách Florida 90 dặm? Liệu các bạn muốn biến đất nước mình trở thành một kẻ bị cả thế giới xa lánh—thậm chí còn hơn cả tình trạng hiện tại hay sao? Bởi lẽ, nếu gần đây các bạn có dịp đến thăm châu Âu hay Canada, các bạn sẽ nhận thấy rằng người Mỹ hiện đang không được lòng người dân bản địa cho lắm. Và hãy thử hình dung xem điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta thực sự phát động một chiến dịch quân sự tại Cuba.
Tôi nghĩ chúng ta cũng cần phải bàn luận về khía cạnh đạo đức của vấn đề này. Hiện tại, có những người dân Cuba không thể tiếp cận dịch vụ chạy thận nhân tạo vì các bệnh viện đã cạn kiệt nhiên liệu vận hành. Cũng có những người không thể đến nơi làm việc—và hệ quả là không thể nhận lương—chỉ vì họ không thể đổ xăng cho phương tiện đi lại của mình.
Những con người ấy chỉ cách chúng ta vỏn vẹn 90 dặm đường. Liệu chúng ta có thực sự định để nỗi đau đớn và sự thống khổ này tiếp diễn suốt quãng thời gian nóng bức nhất trong năm hay sao? Những tổn hại lâu dài sẽ là gì—không chỉ đối với bản thân họ và sức khỏe của họ, mà còn đối với cách nhìn nhận của họ về Hợp chủng quốc Hoa Kỳ? Chúng ta không thể cứ ngồi yên và đứng nhìn điều này xảy ra.

Bản tin của IANS từ Đài Bắc hôm 1/5/2026: Đài Loan tố cáo Trung Quốc buôn lậu rau củ qua ngả Việt Nam. Đài Loan đã cáo buộc Trung Quốc buôn lậu rau củ vào hòn đảo tự trị này thông qua Việt Nam nhằm né tránh các lệnh hạn chế nhập cảng; các quan chức Đài Loan cũng cam kết sẽ mạnh tay trấn áp hành vi mà họ gọi là "rửa nguồn gốc xuất xứ".
Mỗi chương sách hy vọng là một con đường trở về—trở về với hơi thở, với sự dịu dàng của lòng từ bi, với sự sáng suốt trong việc nhìn và nghe, trở về với những lời dạy của Đức Phật; trở về với tâm tĩnh lặng tựa tấm gương phản chiếu, hiển lộ khi ta ngồi bích quán mà Tổ Bồ Đề Đạt Ma từng mô tả; và trở về với sự thảnh thơi, giản dị mà vua Trần Nhân Tông từng ca ngợi. || Each chapter, hopefully, is a path of return—a return to the breath, to the tenderness of loving-kindness, to the clarity of seeing and hearing, to the Buddha's teachings, to the still mirror-mind manifested while gazing at the wall that Bodhidharma described, and to the ease and simplicity praised by Trần Nhân Tông.
Trump xù tiền thưởng 50 triệu đô, bất kể các mật báo viên giúp cho tin để biệt kích Mỹ bắt cóc Maduro đang bị cảnh sát Venezuela truy nã cùng với vợ con họ
- Mỹ rút 5.000 quân khỏi Đức, căng thẳng với Đức gia tăng. - Hàng chục thành phố Mỹ biểu tình nhân Ngày Quốc tế Lao động. - Iran – Mỹ bế tắc, đề xuất hòa bình bị bác bỏ. - Mỹ cảnh báo trừng phạt tàu biển trả phí cho Iran để qua eo biển Hormuz. - RSF: Việt Nam xếp hạng 174/180 về tự do báo chí năm 2026. - Nạn nhân đầu tiên của cuộc khủng hoảng dầu mỏ: Spirit Airlines ngừng hoạt động. - AI có thể phát hiện ung thư tuyến tụy sớm tới 3 năm trước khi có triệu chứng.
• Mặc Áo Thun Hay Đội Nón “8647” Có Tội Không? • Trump Ký Luật Mở Lại Phần Lớn Bộ Nội An • Chính Quyền Trump Nói Chiến Cuộc Với Iran Đã “Chấm Dứt” Ngay Trước Hạn 60 Ngày • Chính Quyền Trump Kháng Cáo Lệnh Ngăn Cắt Giảm Khuyến Cáo Chích Ngừa Trẻ Em • Trump Ký Sắc Lệnh Mở Rộng Tiết Kiệm Hưu Trí Cho Người Không Có 401(k) • Giá Nhà Giảm Tại Hàng Chục Thành Phố Lớn Ở Hoa Kỳ • Cổng Thông Tin Medicare Làm Lộ Số An Sinh Xã Hội Của Bác Sĩ • Người Mỹ Gốc Á Là Nhóm Chủng Tộc Lo Âu Nhất Nước Mỹ • Đồng Coin Trump Khiến Người Ủng Hộ Mất Hơn 4 Tỉ Mỹ Kim? • Ứng Cử Viên Cộng Hòa Ở Oklahoma Được Tìm Thấy Chết Trong Xe Tải • Ghislaine Maxwell Bị Nghi Vẫn Điều Hành Diễn Đàn Tin Tức Reddit Từ Trong Tù • Nợ Công Hoa Kỳ Lần Đầu Tiên Vượt Sản Lượng Kinh Tế Cả Năm
Vào ngày 27 tháng 3 năm 2026, Bộ Lao động Hoa Kỳ (DOL) đã công bố một luật đề xuất có thể định hình lại đáng kể các yêu cầu về mức lương thông dụng đối với các chương trình H-1B, PERM và các chương trình liên quan, cũng như hồ sơ diện không di dân E-3. Luật này sẽ nâng mức lương tối thiểu mà người sử dụng lao động phải trả để bảo lãnh cho người lao động diện H-1B và thẻ xanh dựa trên việc làm. DOL cho biết những thay đổi này nhằm phản ánh tốt hơn mức lương được trả cho những người lao động Hoa Kỳ làm công việc tương tự, và nhằm giảm thiểu khả năng bị cắt giảm tiền lương.
Ngày bầu cử sơ bộ 2 tháng 6 năm 2025 đang đến gần. Đối với những cư dân Quận Cam chọn phương pháp bầu qua thư, phiếu bầu sẽ được gởi tới bắt đầu từ ngày 4 tháng 5. Gọi là “bầu cử sơ bộ”, nhưng có rất nhiều chức vụ quan trọng đối với cuộc sống hằng ngày của người dân được quyết định ngay trong kỳ bầu cử này, không đợi đến bầu cử giữa kỳ vào tháng 11 tới. Một trong những vị trí đó là chiếc ghế Thẩm Phán Tòa án Thượng thẩm Quận Cam (Seat #13). Ông Robert Mestman là một trong những ứng cử viên cho chức vụ này, đã gặp gỡ Việt Báo để nói về sự quan trọng của vai trò thẩm phán Quận Cam và mục đích tranh cử của mình.
Những người vận động cho biện pháp đánh thuế một lần vào giới tỷ phú California cho biết họ đã thu đủ chữ ký để đưa vấn đề này lên lá phiếu tháng Mười Một, mở ra một cuộc tranh luận lớn giữa nghiệp đoàn, giới kỹ nghệ Silicon Valley và Thống đốc Gavin Newsom, theo Nick Robins-Early và hãng tin, đăng trên The Guardian ngày 27 tháng 4, 2026. Chiến dịch này do nghiệp đoàn Service Employees International Union-United Healthcare Workers West bảo trợ. Theo thông báo của tổ chức, ban vận động đã thu hơn 1.5 triệu chữ ký, vượt xa mức 870,000 chữ ký cần thiết để biện pháp được đưa ra cho cử tri quyết định.
Theo Maureen Groppe của USA Today và số thăm dò mới của Marquette Law School Poll, công bố ngày 23 tháng 4, 2026, đa số người Mỹ cho rằng Tối Cao Pháp Viện đang tránh đưa ra những phán quyết có thể khiến Tổng thống Donald Trump không tuân hành, dù tòa vừa bác phần lớn chính sách thuế quan của ông hồi tháng Hai. Bản thăm dò của Marquette, thực hiện từ ngày 8 đến 16 tháng 4 với 982 người trưởng thành trên toàn quốc, cho thấy 66% người được hỏi ủng hộ phán quyết ngày 20 tháng 2 của Tối Cao Pháp Viện, theo đó Trump không có thẩm quyền áp đặt các sắc thuế rộng lớn dựa trên Đạo Luật Quyền Hạn Kinh Tế Khẩn Cấp Quốc Tế (IEEPA). Tuy vậy, 57% vẫn nói tòa đang cố tránh những phán quyết mà Trump có thể từ chối tuân theo. Tỷ lệ này không đổi so với cuộc thăm dò hồi tháng Giêng.
Năm 2026 có thể là năm cuối cùng ở Anh mà một người tròn 18 tuổi còn được mua một gói thuốc lá hợp pháp. Từ những người sinh năm 2009 trở về sau, nếu luật mới có hiệu lực, họ sẽ bị cấm mua thuốc lá suốt đời, trong nỗ lực xây dựng một “thế hệ không khói thuốc”. Đầu tuần qua, cả Hạ viện và Thượng viện Anh đã thông qua các sửa đổi cuối cùng của Dự luật Thuốc lá và Thuốc lá điện tử (Tobacco and Vapes Bill), trong đó cấm vĩnh viễn việc bán thuốc lá cho người sinh từ ngày 1.1.2009 trở đi. Luật sẽ áp dụng trên toàn Vương quốc Anh: Anh, Scotland, Wales và Bắc Ireland.
Một nghiên cứu vừa công bố cho thấy phần lớn những cam kết “bảo vệ môi trường” của các công ty thịt và sữa thực chất chỉ nhằm đánh bóng hình ảnh. Ngành thịt và sữa là một trong những nguồn phát thải khí nhà kính lớn nhất. Việc sản xuất thịt chiếm khoảng 57% lượng phát thải trong lĩnh vực thực phẩm toàn cầu, còn ngành sữa đóng góp thêm khoảng 4%. Riêng năm 2023, năm công ty lớn nhất trong ngành đã thải ra khoảng 496 triệu tấn khí nhà kính—nhiều hơn cả một số tập đoàn dầu khí lớn. Theo nghiên cứu đăng trên tạp chí PLOS Climate, các nhà khoa học đã xem xét 1.233 tuyên bố về môi trường của 33 công ty trong giai đoạn 2021–2024. Kết quả cho thấy 98% trong số này có dấu hiệu gây hiểu lầm hoặc nói quá về mức độ bảo vệ môi trường.
Bản tin Reuters cho biết: Mỹ xếp Việt Nam vào nhóm các quốc gia đáng quan ngại hàng đầu về quyền sở hữu trí tuệ. Văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ (USTR: U.S. Trade Representative) đã xác định Việt Nam là quốc gia đáng quan ngại hàng đầu, hay còn gọi là "Quốc gia Nước ngoài Ưu tiên" (Priority Foreign Country), về vấn đề quyền sở hữu trí tuệ trong một báo cáo thường niên được công bố vào hôm thứ Năm; việc này làm dấy lên khả năng về một cuộc điều tra thương mại mới đối với Việt Nam.
Hạ Viện Hoa Kỳ đã thông qua dự luật tài trợ phần lớn hoạt động của Bộ Nội An, chấm dứt tình trạng đóng cửa kéo dài tại nhiều đơn vị của cơ quan này, sau khi Bạch Ốc cảnh cáo ngân khoản khẩn cấp dùng để trả lương nhân viên có thể cạn từ tuần tới.
Chúng ta thỉnh thoảng lại gặp một số cuộc thảo luận, tưởng chừng như rất mới, nhưng thực ra chỉ là các đề tài rất xa xưa. Có một số vị tăng, ni ưa thích vào nơi góc rừng, ven núi để sống lặng lẽ; chư tổ ngày xưa cũng rất nhiều vị làm như thế, và Đức Phật cũng từng khuyên dạy như thế. Mặt khác, có nhiều vị tăng, ni chọn thái độ vào đời, xây chùa, sống giữa phố chợ để tìm cơ duyên thuyết pháp cho chúng sinh; chư tổ ngày xưa cũng có nhiều vị từng làm như thế, và Đức Phật cũng từng khuyên dạy như thế. Hai lựa chọn không trái nghịch nhau, nếu tứ chúng tăng, ni và cư sĩ đều tu trì giới, định, tuệ.
Gió Kè Sông Sàigon Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.