Hôm nay,  

Trump nói: mục tiêu kế tiếp là Cuba. Dân Mỹ gốc Cuba ở 3 thế hệ suy nghĩ khác nhau.

07/06/202607:36:00(Xem: 543)
blank

Trump nói: mục tiêu kế tiếp là Cuba. Dân Mỹ gốc Cuba ở 3 thế hệ suy nghĩ khác nhau.

Tại sao Mỹ bằng mọi giá triệt đường sống của Cuba và không muốn bơm tiền dể giúp Cuba phát triển như đã giúp Việt Nam? Có lẽ vì các xác lính Mỹ cần tìm ở Việt Nam, trong khi Cuba không có gì hết? Sau đây là một lá thư từ một người Mỹ gốc Cuba ở thế hệ thứ ba, nêu lên những suy nghĩ phức tạp thế hệ. Bài viết đăng trên báo USA Todey sáng Chủ Nhật ngày 7 tháng 6/2026. Tác giả bài viết là nhà văn Sara Pequeño, nhan đề bài viết là "Trump says 'Cuba is next.' My family says it's complicated" (Trump nói 'Cuba sẽ là mục tiêu tiếp theo'. Gia đình tôi lại thấy vấn đề này thật phức tạp.) Bản dịch như sau. Chữ "tôi" trong bài là tác giả Sara Pequeño.
Trên tường căn hộ của tôi ở New York có treo một bức tranh khắc gỗ. Đó là một khung cảnh hòn đảo giản dị. Ngày nào tôi cũng nhìn thấy nó: một trang trại ở tiền cảnh, với cây cọ cao và hàng rào dây thép gai, cùng những dãy núi xa xa nơi đường chân trời.
Đó là món đồ duy nhất tôi sở hữu có nguồn gốc từ Cuba – nơi đã nuôi lớn ông tôi, nơi ông đã rời bỏ khi còn là một thanh thiếu niên vào những năm 1960s, thời điểm Fidel Castro lên nắm quyền kiểm soát đất nước.
Cuba là nơi tôi khao khát được hiểu rõ, nơi cha tôi mong mỏi được ghé thăm, nhưng lại là nơi ông tôi hài lòng khi không bao giờ phải nhìn thấy lần nào nữa. Đó cũng là nơi liên tục xuất hiện trên các bản tin vài tháng gần đây, khi Tổng thống Donald Trump bắt đầu chiến dịch thay đổi cục diện khu vực Mỹ Latinh.
Suốt nhiều tháng qua, tôi đã đắn đo suy nghĩ về cách tham gia vào cuộc thảo luận xoay quanh vấn đề Cuba. Quan điểm của tôi – một người theo tư tưởng tiến bộ – khác biệt hoàn toàn so với cha và ông tôi. Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rằng mình có được đặc quyền này là nhờ việc tôi đứng ngoài cuộc cách mạng năm xưa, nhờ trải nghiệm của một người mang dòng máu Cuba hòa quyện với văn hóa da trắng miền Nam nước Mỹ, và là người mà sợi dây kết nối với Cuba chỉ gói gọn trong cái họ [trong tên] của mình cùng món đồ trang trí treo trên tường.
Tôi muốn biết những người gốc Cuba gần gũi nhất với mình nghĩ gì về khả năng xảy ra hành động quân sự tại Cuba, vì vậy, vào tháng 6, tôi đã gọi điện cho ông và cha để bàn luận về những gì có thể xảy ra.

Khả năng Mỹ can thiệp vào Cuba đang trở thành tâm điểm của các bản tin
Những dấu hiệu về một hành động sắp diễn ra tại Cuba đã xuất hiện ngay sau khi Hoa Kỳ bắt cóc Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro vào tháng 1. Tổng thống Trump đã kêu gọi các quan chức Cuba "đạt được một thỏa thuận" trong bối cảnh đó, đồng thời lưu ý rằng nguồn dầu mỏ từ Venezuela – vốn duy trì sự vận hành của đời sống tại Cuba – sẽ không còn được cung cấp nữa sau hơn 60 năm.
"Nhân tiện thì, Cuba sẽ là mục tiêu tiếp theo đấy," ông Trump phát biểu tại một hội nghị thượng đỉnh kinh tế ở Miami vào ngày 27 tháng 3. "Nhưng cứ coi như tôi chưa nói câu đó đi." Các biện pháp trừng phạt đối với Cuba đã được mở rộng vào ngày 1 tháng 5. Vào ngày 20 tháng 5, chính phủ Hoa Kỳ đã truy tố cựu Chủ tịch Nước Cuba Raúl Castro với bốn tội danh giết người liên quan đến vụ bắn hạ các máy bay của người Cuba lưu vong vào năm 1996.
Cũng trong ngày hôm đó, ông Trump đã đưa ra một tuyên bố nhân Ngày Độc lập của Cuba, trong đó nhấn mạnh rằng ông đang "có những hành động quyết liệt vì lợi ích của vùng đất chịu nhiều đau khổ này tại bán cầu của chúng ta, cũng như để giải quyết các mối đe dọa đối với an ninh quốc gia xuất phát từ khu vực này."
Ông tôi tin chắc rằng ông Trump thực sự quan tâm đến Cuba. Cha tôi lại cho rằng Tổng thống chỉ đang phô trương thanh thế để ghi điểm chính trị, kiếm phiếu với cộng đồng người Cuba tại Hoa Kỳ. Còn tôi thì tin rằng Hoa Kỳ muốn thâu tóm đất nước này nhằm mục đích chiếm đoạt tài nguyên.

Trump là 'người duy nhất có thể mở ra một con đường'
Ông tôi, Pedro Pequeño, sinh năm 1943 tại Matanzas, một thành phố cách Havana khoảng một tiếng rưỡi đi đường. Gia đình ông thuộc tầng lớp trung lưu vững chắc: cha ông là người nhập cư từ Tây Ban Nha và làm chủ một cửa hàng giày, còn mẹ ông ở nhà nội trợ.
"Tình hình ở Cuba chưa bao giờ thực sự tốt đẹp, bởi luôn tồn tại bóng ma của chế độ độc tài, chủ nghĩa cực đoan, quân nổi dậy và những thứ tương tự," ông tôi nói với tôi qua điện thoại, khi nhắc đến cả Castro và người tiền nhiệm của ông ta là Tổng thống Fulgencio Batista.
Năm 1958, ông tôi sang Hoa Kỳ để theo học tại một trường quân sự ở Virginia, rồi trở về Cuba khi Castro lên nắm quyền vào năm sau đó. Năm 1962, ông quay lại Hoa Kỳ với tư cách là người tị nạn chính trị thông qua Chiến dịch Pedro Pan – một chương trình do tổ chức Catholic Charities tại Cuba và chính phủ Hoa Kỳ phối hợp thực hiện nhằm hỗ trợ trẻ em Cuba. Ông đến Miami trước khi chuyển đến Wichita, bang Kansas, cùng với chị (hay em gái) của mình.
"Tôi yêu đất nước này vì tôi trân trọng những giá trị mà nó mang lại," ông nói.
Ông tôi là một người thông minh. Ông có bằng tiến sĩ nhân học và từng là giáo sư tại Đại học Rollins ở Winter Park, Florida, trong suốt nhiều thập niên. Dù bệnh Parkinson đã ảnh hưởng đến khả năng vận động, ông vẫn rất minh mẫn và thấu đáo khi bàn về lịch sử chính trị quê hương cũng như con đường phát triển tối ưu cho đất nước. Có lúc, tôi hỏi liệu sự can thiệp của Mỹ có phải là giải pháp duy nhất để giải phóng Cuba hay không.


"Vậy, cháu có thấy giải pháp nào khác không?" – ông tôi hỏi với giọng đầy vẻ mỉa mai; giọng ông lúc ấy trở nên đanh thép, khác hẳn với những quãng ngập ngừng run rẩy xuyên suốt phần còn lại của cuộc trò chuyện.
Ông tôi đã ủng hộ Trump từ nhiều năm nay – một chủ đề mà tôi được dặn là nên tránh nhắc đến khi đến thăm ông. Trong cuộc trao đổi, ông gọi Trump là "người duy nhất" có thể cứu Cuba, cho rằng các đời tổng thống Mỹ trước đây hoặc là đã thất bại trong việc giải phóng đất nước này, hoặc là hoàn toàn lãng quên nó. Ông lo ngại về nguy cơ trỗi dậy của chủ nghĩa khủng bố trên hòn đảo và cho rằng vị tổng thống đương nhiệm cũng có cùng nỗi lo đó.
“Vấn đề không phải là Trump tốt hay xấu,” ông nói. “Trump có lẽ là người duy nhất có thể mở ra một con đường mới.”
Tôi không đồng tình với ông mình, nhưng tôi hiểu quan điểm của ông. Ông tôi là người đã tận mắt chứng kiến ​​những gì mà việc Castro lên nắm quyền đã gây ra cho gia đình, bạn bè và hàng xóm của mình.
Ông tin vào "giấc mơ Mỹ" vì chính ông đã hiện thực hóa được nó. Ông tin Trump khi Trump nói rằng mình quan tâm đến người dân Cuba, bởi ông coi cách Trump can thiệp vào Mỹ Latinh là một điều tích cực.
Không cần sự can thiệp của Mỹ. 'Hãy để người dân tự quyết định.'
Cha tôi, ông Pedro Pequeño II (hay còn gọi là Pete trong mắt mọi người ở quê nhà), có mối liên hệ rất khác với Cuba do ông thuộc thế hệ đầu tiên sinh ra tại Hoa Kỳ. Ông lớn lên ở Orlando, Florida, trong môi trường đậm chất văn hóa Cuba. Dù vậy, cha mô tả mối liên hệ của mình với Cuba là khá xa cách, một phần vì cha ông hiếm khi nhắc về nơi này.
Khoảng cách đó càng lớn hơn khi cha chuyển đến North Carolina vào những năm 1990s để nhận công việc đầu tiên – nơi mà sau này cha đã chọn để xây dựng tổ ấm của mình.
“Với bố, nơi đó từng là một chốn bình yên tuyệt đẹp nhưng rồi bị Castro thâu tóm, khiến gia đình mình mất trắng mọi thứ,” cha chia sẻ trong cuộc điện thoại gần đây giữa hai cha con.
Cha kể rằng mình bắt đầu hiểu rõ hơn về sự phức tạp trong chính trị Cuba cũng như vai trò của Hoa Kỳ khi theo học các lớp về các vấn đề Mỹ Latinh tại Đại học Rollins.
Là người tự nhận theo phe Cộng hòa ủng hộ Reagan nhưng dần trở nên ôn hòa hơn theo thời gian, quan điểm của cha về chế độ cộng sản hiện nay cũng đa chiều và thấu đáo hơn so với hồi còn sống ở Florida.
“Bố nghĩ nền dân chủ tự thân nó là một điều tốt đẹp; khi được để cho phát triển một cách tự nhiên, người dân Cuba sẽ mong muốn có nó, chứ không thể bị ép buộc chấp nhận,” cha tôi nói.
Dù ghi nhận rằng Cuba từng có hệ thống y tế và giáo dục khá tốt, cha tin rằng đất nước này cần được hỗ trợ về cơ sở hạ tầng. Tuy nhiên, cha tỏ ra e ngại trước sự quan tâm mới mẻ mà chính quyền Trump dành cho Cuba; cha không đồng tình với quan điểm cho rằng Hoa Kỳ nên là bên duy nhất can thiệp để hỗ trợ người dân Cuba. “Bố nghĩ thà để người dân tự quyết định còn hơn là cố gắng lái mọi thứ theo hướng đó,” cha nói. “Bố thực sự tin rằng chúng ta không cần lãng phí nguồn lực để đi khắp thế giới nhằm chinh phục các nơi khác; thay vào đó, điều cần làm là tìm cách khuyến khích tự do và dân chủ tại những quốc gia này.”
Thật ngạc nhiên, tôi nhận thấy quan điểm chính trị của mình và cha có nhiều điểm tương đồng hơn tôi tưởng. Dù khác biệt về quan điểm đối với các vấn đề trong nước, cả hai chúng tôi đều tin rằng tốt nhất là cứ để mặc Cuba tự xoay xở. Tuy nhiên, khi tôi kể lại lời cha nói cho ông nội nghe, ông tôi gạt đi ngay. Ông tôi bảo rằng cha tôi chưa bao giờ đặt chân đến Cuba cả.
"Cha cháu chẳng biết mình đang nói gì đâu," ông nội nói.
May mắn thay, tôi có thể tự đưa ra kết luận của riêng mình về Cuba.
Đầu óc tôi rối bời sau hai cuộc điện thoại, cứ mãi băn khoăn về quan điểm của bản thân đối với việc Mỹ can thiệp vào Cuba.
Tôi cực lực phản đối điều đó. Tôi không cho rằng chúng ta có quyền áp đặt những gì sẽ diễn ra ở đó. Tôi tin rằng chúng ta nên tôn trọng ý nguyện của người dân đang sinh sống trên hòn đảo này thay vì làm cho tình hình chính trị của đất nước họ thêm phức tạp.
Tôi cũng tin rằng Cuba đang khốn đốn chính vì những hành động của Hoa Kỳ. Các lệnh trừng phạt của chúng ta chỉ gây hại cho người dân Cuba; việc cho rằng tình trạng nghèo đói tại quốc gia này hoàn toàn do phe cộng sản gây ra là một cái nhìn phiến diện, bỏ qua những tác động từ sự can thiệp quân sự và ngoại giao của Mỹ trong suốt sáu thập niên qua.
Tôi cũng cảm nhận được một nỗi khao khát mãnh liệt—sợi dây kết nối tổ tiên với mảnh đất này, vốn chảy trong huyết quản gia đình tôi, đang thôi thúc tôi hướng về nơi mà tôi chỉ có thể ghé thăm trong những giấc mơ. Hình ảnh trang trại giữa rừng đang bốc cháy mà tôi thấy mỗi ngày như đang vẫy gọi, nhắc nhở tôi hãy giữ vững niềm tin rằng một ngày nào đó, tôi sẽ được cùng gia đình đặt chân đến Matanzas và tận mắt chiêm ngưỡng nơi đã hun đúc nên con người ông nội tôi.
Đúng vậy, tôi mong muốn người dân Cuba được tự do. Tự do đưa ra lựa chọn về thể chế chính quyền mà họ mong muốn, không chịu bất kỳ sự can thiệp nào từ các cường quốc thế giới. Đúng vậy, tôi mong người dân Cuba có được cuộc sống mà họ hằng mơ ước—một cuộc sống không còn cảnh đói nghèo và có điện dùng suốt cả ngày. Tôi muốn ông tôi được chứng kiến ​​một đất nước Cuba tự do trước khi qua đời, và muốn cha mình được nhìn thấy nơi mà cha vẫn luôn đau đáu hướng về.
Tuy nhiên, sự can thiệp của Hoa Kỳ có thể mang lại nhiều vấn đề hơn là giải pháp.



• Cộng Hòa Nhấn Chìm Dự Luật Ngân Sách Vì Quỹ “Chống Vũ Khí Hóa” Của Trump • Gallup: Niềm Tin Cử Tri Vào Kinh Tế Rơi Xuống Mức Thấp Nhất Trong Gần 4 Năm • Cộng Hòa Hoãn Phiếu Nghị Quyết Buộc Trump Rút Khỏi Cuộc Chiến Với Iran • Trump Chửi Colbert Là ‘Xác Chết’ Sau Đêm Cuối Cùng Của Late Show • Hung Cao Nói Mỹ Tạm Ngưng Bán 14 Tỷ Đô Vũ Khí Cho Đài Loan • Trump Nới Lỏng Luật Chất Làm Lạnh Để Giảm Giá Chợ, Giới Chuyên Gia Lo Khí Hậu Lãnh Đủ • Trump Điều Thêm 5.000 Quân Sang Ba Lan Sau Khi Phe Cộng Hòa Nổi Giận • Waymo Tạm Ngưng Xe Tự Lái Trên Xa Lộ Để Rà Lại An Toàn • Cựu Bác Sĩ Dịch Tễ Của Cdc: Dịch Ebola Sẽ Nặng Thêm Trước Khi Dịu Lại • Chất Bảo Quản Thông Dụng Tăng Nguy Cơ Cao Huyết Áp, Đau Tim, Đột Quỵ • Liên Hiệp Quốc Lo Luật Taliban Cho Gả Chồng Trẻ Em Gái • Kẹo Dẻo Gummy Trader Joe’s Rượt Khách Vào Toilet
Sáu người đã chết trong các trung tâm giam giữ di dân tại California trong năm qua, giữa lúc số người bị giam tăng mạnh vì chiến dịch trục xuất của chính phủ Trump, theo một phúc trình điều tra mới của tiểu bang. Phúc trình dài 175 trang, do Bộ Tư Pháp California công bố hôm thứ Sáu, cho thấy các trung tâm giam giữ di dân tại tiểu bang đang gặp nhiều vấn đề nghiêm trọng về chăm sóc y tế, điều kiện sinh hoạt và quyền căn bản của người bị giam. Đây là con số tử vong cao nhất kể từ khi California bắt đầu thanh tra các cơ sở này bảy năm trước. Năm 2024, tiểu bang không ghi nhận trường hợp tử vong nào trong các trung tâm giam giữ di dân.
Các cuộc bố ráp của ICE và những chuyến bay trục xuất thường chiếm phần lớn sự chú ý. Nhưng theo nhiều chuyên viên di trú, chính sách di dân của chính phủ Trump không chỉ nhắm vào người không có giấy tờ. Một phần lớn khác đang diễn ra âm thầm hơn: thu hẹp các con đường di dân hợp pháp vào Hoa Kỳ, từ chiếu khán, thẻ xanh, tị nạn, giấy phép làm việc cho đến quốc tịch.
ICE nói rằng họ đang nhắm đến “những người tệ nhất trong số những kẻ tồi tệ nhất”, nghĩa là những người có tiền án tiền sự nghiêm trọng. Nhưng dữ liệu gần đây cho thấy điều này thường không đúng. Trước khi Tổng thống Donald Trump quay trở lại nắm quyền vào cuối năm 2024, ICE thực hiện khoảng 300 vụ bắt giữ mỗi ngày. Hầu hết những người này đã ở trong tù hoặc trại giam, và nhiều người trong số này có tiền án tiền sự. Chỉ khoảng 16% là không có tiền án tiền sự. Giờ thì ngược lại: Chỉ khoảng 16% số người bị bắt là có tiền án tiền sự. Còn lại hầu hết đều tuân thủ pháp luật.
Khoảng 5 triệu người mua bảo hiểm y tế qua các chương trình bảo hiểm của Affordable Care Act, thường gọi là Obamacare, có thể bỏ bảo hiểm trong năm nay, theo phân tích mới của KFF, một tổ chức nghiên cứu y tế phi đảng phái. Con số này cho thấy tình hình nghiêm trọng hơn nhiều so với dữ kiện ghi danh ban đầu. Lúc đầu, số người chọn mua bảo hiểm qua các chợ ACA trong năm nay chỉ giảm khoảng 1 triệu so với năm trước. Nhưng các hãng bảo hiểm, giới điều hành chương trình và chuyên viên chính sách y tế đã sớm cảnh cáo rằng con số thật có thể còn xấu hơn, vì nhiều người lúc ghi danh chưa thấy hết mức tăng chi phí, hoặc sau đó mới nhận ra họ không đủ sức giữ chương trình.
Một ngày chưa ai biết rõ sẽ đến khi nào, nhưng giới chuyên môn đã đặt tên cho nó: Q-Day. Đó là ngày máy điện toán lượng tử đủ mạnh để phá vỡ nhiều hệ thống mật mã đang bảo vệ đời sống trên mạng hiện nay. Mật mã điện toán là lớp khóa vô hình giữ an toàn cho giao dịch ngân hàng, hồ sơ y tế, email, tin nhắn, ví tiền điện tử, lịch sử vị trí và nhiều dữ kiện riêng tư khác. Khi vào một trang web có hình ổ khóa nhỏ trên trình duyệt, người dùng đang tin vào hệ thống ấy.
Trong các thí nghiệm tại phòng nghiên cứu, loại dế nuôi ở nhà/phòng thí nghiệm được ghi nhận đã tự chải một chiếc râu sau khi chiếc râu này bị chạm bằng mỏ hàn nóng. Quan sát ấy góp phần củng cố một nhận định ngày càng được chú ý: dế, cũng như một số loài sinh vật khác không phải con người, có thể trải qua những cảm giác tương tự như đau đớn.
Phoenix, Arizona — Gian triển lãm của Hội chợ An ninh Biên giới (Border Security Expo) tổ chức tháng này trông chẳng khác nào bối cảnh một cuốn phim khoa học giả tưởng u ám. Tháp giám sát chớp sáng liên hồi. Máy bay không người lái vo ve trên đầu. Có hãng đem tới một “chó robot” tuần tra biên giới; hãng khác phô diễn máy ảnh nhiệt có thể phát hiện chuyển động từ xa hàng cây số. Trên sân khấu, ông Tom Homan, người phụ trách biên giới của Tổng thống Donald Trump, ca ngợi các công ty kỹ thuật là lực lượng góp phần dựng nên “đường biên an ninh nhất trong lịch sử”.
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) hôm Chủ Nhật tuyên bố đợt dịch Ebola tại Cộng hòa Dân chủ Congo và Uganda là “tình trạng khẩn cấp y tế quốc tế,” sau khi dịch đã làm thiệt mạng gần 90 người và lan ra nhiều nơi, kể cả vượt biên giới và xuất hiện tại các thành phố lớn. (Theo WHO) Dịch được phát hiện đầu tiên tại tỉnh Ituri, miền đông Congo, đến nay đã làm chết ít nhất 88 người và có hơn 300 trường hợp nghi nhiễm, theo giới chức y tế. Tại Uganda, có ít nhất hai ca được xác nhận trong phòng thí nghiệm, liên quan đến người đi từ Congo, trong đó có một người đã tử vong tại thủ đô Kampala.
• Thứ Hai, Ngày 29 Tháng 06, 2026 o 10:30 pm- 12:30 pm • Thuyết Trình Viên: o Hạnh Nguyệt Lê, Chuyên Viên Hỗ Trợ Bệnh Nhân • Địa chỉ: Huệ Quang Temple o 4918 Westminster Ave, Santa Ana CA 92703 • Sẽ có xổ số • Gọi giữ chỗ -- (714) 417-2327 OR (714) 725-7000
Mỗi thế hệ Phật tử có một môi trường trưởng thành riêng. Thế hệ trẻ hiện nay khác với thế hệ cao niên thế kỷ trước. Những người cao niên đã lớn lên bên cạnh các ngôi chùa trong các đường hẻm Sài Gòn thời kỳ 1950s và 1960s hẳn là khác với các Phật tử trưởng thành bên cạnh các ngôi chùa xây từ nhiều thế kỷ ở Huế. Và bây giờ, thế hệ của giới trẻ học Phật pháp từ Internet, từ YouTube của thế kỷ 21 hẳn là khác với những người chỉ quen với các trang sách cần học thuộc lòng của thế kỷ 20. Nam Hàn cũng tương tự như thế. Sau đây, là các bản tin trong tuần này cho thấy một khuôn mặt Phật Giáo đa dạng và đang chuyển biến ở Nam Hàn
. VinFast dự kiến ​​bán các nhà máy cho nhóm nhà đầu tư trong nước có mối liên hệ với công ty mẹ. . Thương vụ làm dấy lên những lo ngại về quản trị doanh nghiệp, đồng thời giúp chuyển khoản nợ ra khỏi bảng cân đối kế toán của VinFast. . Giao dịch quy mô hàng tỷ đô la, bao gồm nhiều hợp phần, dự kiến ​​sẽ hoàn tất trong quý III. . VinFast khẳng định sẽ trở thành doanh nghiệp "sạch nợ" sau thương vụ này, đồng thời phủ nhận các kế hoạch bán lại cho một nhà sản xuất khác.
• Đêm Nay Đêm Cuối Cùng” - Stephen Colbert Khép Màn ‘The Late Show’ • Bộ Tư Pháp Mỹ Truy Tố Cựu Chủ Tịch Cuba Raúl Castro Về Tội Giết Người • Massachusetts Bị Kiện Vì Duy Trì Hệ Thống Trường Học Phân Biệt Chủng Tộc • Bác Sĩ California Lừa Đảo 45 Triệu Đô La Qua Hoá Đơn Botox Giả • Cựu Công Tố Viên Bị Truy Tố Vì Đánh Cắp Hồ Sơ Mật Về Điều Tra Trump • Bộ Y Tế Cảnh Báo Thời Gian Dùng Màn Hình Ảnh Hưởng Giấc Ngủ Và Tâm Thần Trẻ Em • Giám Đốc WHO Bác Bỏ Lời Chỉ Trích Của Ngoại Trưởng Rubio Về Dịch Ebola • Thượng Viện Cộng Hoà Từ Chối Cấp 1 Tỷ Đô La Xây Phòng Khiêu Vũ Cho Trump • Cựu Lãnh Đạo Bạo Loạn Proud Boys Đòi Bồi Thường 5 Triệu Đô La Từ Quỹ Trump • Trump tăng tốc văng tục, sử gia cảnh báo: “Mỗi câu chửi là một lời đe dọa” • SpaceX chuẩn bị IPO “khổng lồ” dù đang lỗ nặng • Thuốc thử nghiệm mới của Eli Lilly cho kết quả giảm cân “chưa từng thấy” • Đức đề nghị cho Ukraine “thành viên liên kết” EU, mở đường vai trò đàm phán riêng với Nga • Google Cải Cách Hộp “Search Box”
Cử tri Dân Chủ chỉ mới 5,1% gửi phiếu bầu, Cộng Hòa tỷ lệ 8,3% đã gửi. California còn hơn 21 triệu phiếu bầu chưa gửi. - DB Derek Tran (Dân Chủ): bênh vực Medicare, cứng rắn với nhập cư lậu, đã mang về 1 triệu USD cho địa phương phòng chống bão lụt, nhưng đang bị MAGA bao vây
Chính quyền bang Tennessee đồng ý bồi thường 835.000 USD cho một người đàn ông từng bị giam hơn một tháng chỉ vì một bài đăng Facebook liên quan đến vụ sát hại nhà hoạt động bảo thủ Charlie Kirk.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.