Hôm nay,  

Tháng Tư, bản giao hưởng mùa xuân

01/04/202410:10:00(Xem: 3493)
Tản văn

HoaMauDon

Đầu tháng Tư, hoa tulip đã vội gõ cửa mọi nhà sau giấc đông miên ngắn ngủi. Mùa Xuân cũng theo hoa tulip trở về, mở ra khúc giao mùa. Trong gió Xuân đầu mùa còn lạnh, ngoài xa trên cánh đồng rừng quê muôn vạn búp non đang nẩy lộc đâm chồi. Cỏ non, cây rừng già vẫn mạnh mẽ vươn lên tràn đầy sức sống. Đàn cá hồi thức giấc bắt đầu vượt thác trở lại quê hương nguồn cội.
    Tháng Tư bản giao hưởng mùa Xuân chan hòa màu sắc âm thanh, chim hót, muôn ngàn thác đổ, băng tan, dáng người bên suối giặt lụa năm xưa. Tiếng cây cỏ nảy mầm trong lòng đất ngay dưới bàn chân ta. Trong màu nắng sớm Xuân sang mắt người con gái trông ngoan ngoãn lạ thường. Tháng Tư trở về với nắng ấm, mây xanh, bầu trời không còn u ám. Cám ơn hoa cúc nhắc ta mùa xuân đang trên đường về, thì thầm gõ cửa thời gian:
 
Tuế văn sơn trung vô lịch nhật
Cúc hoa khai xứ tức trùng dương”
Cuối năm trong núi quên ngày-
Thấy hoa cúc nở biết ngay Xuân về… (1)
 
Trong bóng đêm hoa vẫn nở, muôn vàn cuộc sống vẫn cố vươn lên từ bóng tối. Có những kiếp người ẩn dật cũng như tình yêu và hoa nở trong đêm khuya, trong tận cùng trái tim, trong rừng sâu, chẳng cần ai thấy. Hoa có trong nhân gian, trong tâm hồn của những ai nhạy cảm trước bước đi của thời gian không biết chờ đợi. Hồn nhiên hoa nở, hồn nhiên tỏa hương và hồn nhiên lặng lẽ tàn lụi, những kiếp hoa, những tình yêu, những đời người...
    Âu dó cũng là qui luật chung, có mùa Xuân phải có mùa Thu, có đến có đi, có hợp có tan. Đó là luật vô thường của kiếp nhân sinh và vạn vật:
 
Thanh thiên nhất đóa vân
Hồng lô nhất điểm tuyết
Thượng Uyển nhất chi hoa
Dao trì nhất phiến nguyệt
Y! Vân tán, tuyết tiêu,
Hoa Tàn Nguyệt khuyết (2)
 
Một đám mây trên nền trời xanh, một giọt tuyết trong lò trời, một cánh hoa ở trong vườn nhà vua, một vầng trăng ở dưới ao tiên. Than ôi! Mây tản, tuyết tan, hoa tàn trăng khuyết...
    Người ơi! Đừng tiếc nuối khi nhìn những mùa Xuân đi, đừng đếm từng sợi tóc bạc rơi rụng theo màu thời gian. Xin đừng phụ duyên trời đất:
 
Em về điểm phấn tô son lại
Ngạo với nhân gian một nụ cười”... (3)
 
Đào Như
 

(1)  Thiền Sư Huyền Quang.

(2)  Thơ của Mạc Đĩnh Chi.

(3)  Thơ của Thái Can, 1930.

Năm nào cũng vậy, không khí mùa Giáng sinh đến sớm nhất với mọi người là qua nhạc Noel. Ngoài đường phố, các nơi còn chưa trang trí, làm đẹp bên trong, bên ngoài thì nhiều quán cà phê, siêu thị, trung tâm thương mại… đã bắt đầu rộn ràng phát dòng nhạc vui tươi ấy.
Nói rõ, tôi không phải là một nhà văn hay một nhà báo gì cả. Tôi chỉ là một “nhà gõ”. Tôi chỉ gõ laptop mà thôi. Tôi gõ chùa, không vì tiền (gõ chùa) nhưng gõ cho vui, để tự mình trau dồi thêm kiến thức, để tự học hỏi, để tự mình giải khuây, để khỏi nghĩ quẩn, để khỏi bị bệnh Alzeihmer, để thoát ly và cũng để giảm bớt stress trong cuộc sống, v.v...
Tôi gọi cha tôi là cha. Không là bố, là ba, là tía, là thầy, hay là cậu. Tôi gọi mẹ tôi là mẹ, không là má, là mạ, là măng, hay là u. Tôi “quê một cục” vì tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê khô cằn. Sau này tôi thấy từ “cha” sao thân thương quá, vừa nhẹ nhàng vừa âu yếm, vừa thật thà lại vừa thiết tha.
Tôi từng bị ám ảnh không biết sau khi mình chết đi thì mọi việc sẽ như thế nào. Và thế là vào một đêm, tôi quyết định giả chết.
Khi em đưa cái Thẻ Kiểm Tra, mình chưa đọc tên đã biết ngay là em. Nhưng mình cứ làm tỉnh ngồi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa. Em thì tình thiệt không biết mình. Nhớ hồi nhỏ hai đứa cũng quyến luyến nhau, dầu chưa tới mười tuổi.
Ông thích lái xe chạy ra khỏi thành phố. Với ông, thành phố đồng nghĩa với tù hãm. Nếu được ngồi ghế trước trên chiếc xe đò chạy đường xa, cỡ bự, hơn 60 ghế, để nhìn trời cao đất rộng thì càng tốt. Tha hồ mở mắt.
Tiếng cười của bọn con trai ngoài hành lang rộ lên, hưởng ứng những lời bàn tán, trêu chọc, cố tình cho lọt vào phòng học.
Mừng Lễ Chúa Sinh Ra Đời (Christmas) là một biến cố trọng đại nhất hàng năm và mang ý nghĩa thiêng liêng nhất, đối với tất cả những người quốc gia trên thế giới theo Kitô Giáo hay theo Đạo Tin Lành
"Đảo Hoang" là một chương trong Bướm Vàng/Butterfly Yellow của nhà văn Mỹ gốc Việt Lại Thanh Hà, từng đoạt giải thưởng National Book và giải Newbery-Danh dự, thể loại Thiếu niên, với tác phẩm thơ xuôi Inside Out & Back Again / Trong Ra Ngoài & Ngược Trở Lại - mới đây đã được nhà xuất bản HarperCollins xuất bản một cuốn tiểu thuyết mới nhan đề Butterfly Yellow / Bướm Vàng (284 trang, giá bán $17.99) và đã được giới phê bình văn học của tờ nhật báo New York Times gọi đây là một tác phẩm "đẹp nhức nhối." (Searingly beautiful.)
Saigon 1958, Duy Thanh là người cùng bạn hữu khai sinh ra tạp chí Sáng Tạo. Chàng hoạ sĩ bắc kỳ di cư kết hôn với tiểu thư nam kỳ Trúc Liên, người đẹp nổi tiếng của phòng tranh Alliance Francaise thời ấy.
Có những tấm ảnh không chỉ làm thay đổi số phận của một con người, mà còn góp phần làm thay đổi cả một giai đoạn lịch sử. Hai tấm ảnh nổi tiếng trong chiến tranh Việt Nam đã là điều đó, tấm tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên Việt cộng Bảy Lốp, và tấm cô bé gái bị cháy vì bom napalm Phan Thị Kim Phúc, chẳng hạn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.