Hôm nay,  

Cao Đồ

17/08/202611:07:00(Xem: 896)
phuong troi cao rong 2
Hình lấy từ www.pixabay.com 



Thằng Obey cầm chai whiskey nốc một hơi, đoạn nó phanh áo ngực rồi nhảy lên bàn múa may quay cuồng trong điệu nhạc metal rock dập tưng tưng. Miệng nó ngoác ra, lên gối, hất tóc…cứ như một ca sỹ nhạc rock thứ thiệt. Lát sau nó giơ cao chai rượu và kêu:

- Hey mấy cưng, lại đây hứng lấy lạc thú.

Thế là tụi thằng Andrew, Mario, Luca, con Amber, Megan…kéo tới quây quanh nó và ngửa cổ hả miệng ra. Thằng Obey rót rượu vào những cái miệng ấy như thể chim mẹ mớn mồi cho đàn con. Tiếng cười nói, tiếng hú hét khoai trá khiến cả bọn lên cơn cuồng. Dường như ở lứa tuổi này con người ta không có khái niệm mệt là gì, sức trẻ, khỏe, đam mê cộng thêm rượu mạnh và những điếu cần sa khiến cho cơn khoái lạc kéo dài thâu đêm suốt sáng. Mùi cần sa khét lẹt nhưng có dư vị ngọt, người mới biết hút thì kêu khét nhưng hút quen rồi thì thơm trời thần. Không biết thằng Obey có quan hệ gì với tụi bán thuốc lắc không nhưng hễ ai cần là nó mua giúp cho. Đêm nay cũng như những đêm khác, rượu mạnh và thuốc lắc đưa cả bọn nhập địa đàng hưởng lạc thú mặc dù chẳng có ai biết địa đàng như thế nào. Cuộc vui cực đỉnh nên chẳng ai nhớ đến Sandra, mặc dù cô ấy cũng làn bạn học ở chung ký túc xá này. Thằng Obey quấn chặt con Amber, Thằng Lucas xà nẹo như sam với Megan mà chẳng cần phải vào phòng riêng. Cuộc vui đám bạn giờ chẳng còn phân biệt ngày trong tuần hay ngày cuối tuần, hễ hứng lên là gầy độ.

Sandra cảm thấy mình không còn có thể chịu nổi cái không khí này, mặc dù ở khác phòng nhưng lối sống và âm thanh của những người bạn đã làm cho cô thấm mệt. Sandra chưa từng tham gia vào cuộc chơi mặc cho Amber nài nỉ:

- Sao cậu không vui với bạn bè? Tuổi trẻ có bao nhiêu lâu đâu?

- Cảm ơn cậu, tớ biết nhưng tớ không thấy hứng thú với những cuộc vui như thế này!

- Cậu chưa thử thì làm sao biết được? hãy chơi một lần đi, tớ cam đoan là cậu sẽ mê với lạc thú địa đàng ở ngay cõi trần gian.

- Tớ nghĩ không cần phải thử, các cậu cẩn thận, rượu mạnh và thuốc lắc sẽ tàn phá thân xác và tuổi trẻ kinh khủng lắm. Thuốc lắc sẽ làm cho thần kinh ức chế, sẽ bị trầm cảm, sẽ lệ thuộc vào thuốc…

- Cậu lo xa quá đấy Sandra! cứ vui với hiện tại còn tương lai ngày mai để mai tính. Ai biết trước ngày sau ra sao?

- Sao bi quan quá vậy Amber?

- Không, tớ không bi quan, bọn tớ đang chơi tới bến đấy!

- Vì bi quan nên mới xả láng một cách bất cần như thế!

- Trời, cậu cứ như một nhà hiền triết hay một tu sỹ vậy!

Cứ như thế, hết Amber rồi Megan, Andrew rủ rê nhưng Sandra đều từ chối thẳng thừng. Cuối cùng Sandra rời khỏi ký túc xá để ra ngoài thuê phòng ở một minh, từ đó an tâm học hanh mà không bị phiền não. Sandra đặt ra mục tiêu phải lấy cho được cái bằng tiến sỹ trước khi thực hiện những dự tính khác.

Sandra rất đẹp, bởi vậy nên thằng Andrew mê như điếu đổ. Nó làm thơ tán tỉnh tóc nàng như đồng lúa mì mùa gặt, đôi mắt như bầu trời Oklahoma ngày hạ. Mặc dù dở hết trò nhưng chẳng làm sao cho Sandra xiêu lòng. Bạn học bàn tán vào ra. Thằng Jack nói:

- Con nhỏ đẹp nhưng sao sống lặng lẽ và nghiêm như thầy tu vậy ta?

Con Susan đệm thêm:

- Trời ơi, người gì mà khô khan và chỉnh chu đến độ như khắc kỷ!

Sandra nghe hết những lời bình luận về mình nhưng chỉ mỉm cười chứ không hề phân bua, mà mỗi khi Sandra cười thì gương mặt càng rạng rỡ như trăng lúc tròn trong những đêm không mây, ánh sáng vằng vặc trên khắp thảo nguyên mênh mông.

Những ngày sắp mãn khóa, Sandra càng chú tâm vào sách vở và mạng net để hoàn thành luận án. Khuôn viên trường đại học Naropa rộng mênh mông, những hành lang dài hun hút, những bãi cỏ xanh mướt âm thầm đón bước chân nàng. Nàng cứ thong thả đi dạo sau những tiết học căng thẳng. Với Sandra dường như bước chân trên thảm cỏ hay giữa thiên nhiên mới thật sự là khoái lạc chứ không phải rượu và thuốc trong những cuộc vui của bạn bè. Biết làm sao được, mỗi người mỗi sở thích, mỗi người mỗi số phận khác nhau. Với Sandra dường như có cái gì đó chi phối của những ký ức trong tiềm thức.

Sandra mấy bận thấy sự an lạc khoan khoái rất lạ mỗi khi gặp bóng dáng một nữ tu phương Đông ngay tại trường này. Vị nữ tu ấy nhỏ nhắn, mặc chiếc áo dài màu lam trông như màu trời nhưng nhạt hơn, một hình bóng rất đặc biệt trong sân trường. Sandra ngầm quan sát theo cái bóng dáng ấy và cảm nhận rất rõ ràng nguồn năng lượng bình an lan tỏa. Nàng khe khẽ thốt lên:

- Thật kỳ diệu, con người nhỏ bé ấy sao lại có nguồn từ trường an lạc mạnh mẽ đến thế! Điều mà ta chưa từng gặp trước kia.

Quả thật thế, nàng đã từng tìm đến với các đạo sư như: Rahul, Pọoa, Priya… những vị đạo sĩ Bà La Môn đến từ Ấn Độ. Sandra đã theo học đạo với bọn họ với hy vọng tìm được sự tỉnh thức, sống cuộc đời ý nghĩa, tìm phương pháp giải thoát nhưng rồi nàng nhanh chóng nhận ra bọn họ không phải là những vị thầy chân chính. Bản thân bọn họ còn chưa tỉnh thức được thì làm sao có thể dạy được ai. Đã thế cách hành xử của bọn họ càng khiến nàng thất vọng sâu sắc. Họ chẳng nói gì đến đạo hay sự giải thoát mà chỉ chăm chăm nói đến tiền bạc và dụ khị lôi kéo thêm đệ tử để lợi dụng, bởi vậy  sandra cắt đứt mọi liên lạc và rời bỏ bọn họ như việc rời bỏ ký túc xá nơi có những người bạn sống buông thả.

Sandra đã nhiều lần chủ động chào hỏi bắt chuyện nhưng vị nữ tu ấy chỉ mỉm cười và gật đầu chứ tuyệt nhiên không nói năng chi. Điều này càng khiến Sanda quyết định phải tiếp cận cho được vị nữ tu phương Đông kia. Một hôm gặp vị nữ tu ấy giữa hành lang, Sandra tiến lại:

- Xin chào nữ tu sỹ, bạn khỏe không? Tôi tên Sandra, sinh viên năm cuối khoa tâm lý học.

- Chào bạn, tôi là Hằng Khuê, đến từ Việt Nam. Tôi cũnng đang theo học khoa thần kinh.

- Oh, hay quá, chúng ta cùng trường nhưng khác khoa.

- Ờ, ngẫu nhiên nhưng theo lý đạo học thì chẳng có chi ngẫu nhiên cả.

- Tôi có thể kết bạn với bạn được không?

- Chúng ta là bạn học ở trường kia mà!

- Ý tôi muốn nói là tình bạn thật sự chứ không phải nghĩa chung chung.


- Nhưng để làm gì?

- Cũng chẳng làm gì cả!

- Ờ thì tùy duyên.

- Tôi có thể mời Hằng Khuê uống trà?

- Dĩ nhiên là chúng ta có thể uống trà, hiện tại tôi đang bận, một ngày kia sẽ uống trà với bạn.

Cuộc gặp mặt và nói chuyện ngắn ngủi nhưng Sandra cảm thấy vui và an lạc thật lâu. Bóng dáng vị nữ tu phương Đông ấy sao thanh thoát thánh thiện lạ lùng. Chỉ nhìn bóng dáng ấy thôi là cảm nhận được sự bình yên. Con người bằng xương bằng thịt hiện hữu như thế nhưng sao như mây khói, như thực như mơ. Vị nữ tu đến từ phương Đông xa xôi kia ắt hẳn có nhiều khó khăn hơn nàng, nào là chuyện ăn ở, nào là cách trở địa lý, nào là những mối quan hệ xa lạ…Lẽ ra cô ấy có nhiều mối lo toan nhưng sao lại thần thái tỏ ra rất ung dung tự tại, dường như chẳng có sự ràng buộc nào có thể làm khổ được con người này. Một ngày kia các sinh viên Ấn Độ và các tu sĩ Tây Tạng tổ chức buổi tiệc trà sữa mừng lễ Losar, ngày tết truyền thống của người Tây Tạng.

Sandra và Hằng Khuê đều được mời tham dự, chính lần uống trà này đã mở đường cho những lần uống trà riêng giữa hai người. Thấy Hằng Khuê đã chấp nhận Sandra là một người bạn thật sự nên nàng vui lắm nhưng tâm ý nàng vẫn chưa thấy đủ, nàng muốn hơn nữa nhưng chẳng biết đó là cái gì và điều ấy cứ lởn vởn trong tâm ý. Hôm uống trà ở Snow Lion, Sandra hỏi:

- Vì sao Hằng Khuê xuất gia?

- Hướng đến phương trời cao rộng.

- Phương trời cao rộng ở đâu?

- Khắp cả mười phương và cũng là ngay tại một niệm tâm.

- Cuộc đời này chưa đủ sao? Làm sao để hướng đến?

- Đời này có gì thật sao?

- Thân thể này, tiền bạc của cải, danh vọng, quyền lực…khiến ai cũng phải tranh đấu để có không lẽ không thật sao?

- Thân thể chỉ là sự kết hợp của tứ đại; vật chất và quyền lực chỉ là cái quả của phước báo; thân quyến với các mối quan hệ chỉ là duyên hợp tan mà cái nhân duyên vốn không có tự ngã vậy thì có thứ gì thật?

- Tu để được gì?

- Không phải để được gì mà để không thứ gì ràng buộc hay dính mắc.

- Vậy phải tu như thế nào?

- Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý mỗi ngày tiếp xúc với sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Ta nhận biết nó là thế, nó như thế nhưng không sanh tâm thích hay ghét, lấy hay bỏ…

- Đơn giản vậy sao?

- Tưởng vậy nhưng không phải vậy, bao đời chưa làm xong, cũng vì vậy mà cứ tử sanh hoài.

- Vậy thì phải làm sao?

- Phải tu, tu là sửa, sửa cái sai, cái mê lầm để nhìn ra bản chất thật của của mọi vật, mọi việc ở thế gian này.

- Đại ý Phật pháp là gì?

- Không làm các điều ác, làm các điều lành, thạnh tịnh tâm ý.

- Thế nào là thiện, thế nào là ác?

- Thiện, ác vô cùng như sự việc ở thế gian, người thế gian rất mơ hồ và lầm tưởng về thiện và ác. Có những điều tưởng là thiện lại hóa ra ác và có điều tưởng ác lại là thiện. Việc Sandra không tham gia vào những cuộc chơi thâu đêm đầy tháng của chúng bạn cũng là bỏ ác làm thiện đấy!

- Phật giáo với Hindu phải chăng là một nguồn gốc?

- Tuy cùng xuất xứ nơi Ấn Độ nhưng hoàn toàn khác nhau. Hindu chỉ tu phước báo nhân thiên còn Phật pháp thì hướng đến giải thoát rốt ráo, ra khỏi sanh tử luân hồi. Hindu mắc kẹt hai bên, hoặc là khổ hạnh hành xác hoặc là buông lung hưởng lạc phóng túng. Phật pháp dạy ta đi con đường trung đạo ấy chính là bát chánh đạo.

Cuộc trà đàm tưởng chừng bất tận, càng nói càng say, càng đậm mùi thiền vị; trà đã cạn mà ý chứa chan, hương đã tàn mà hứng dâng trùng trùng như sóng nước. Sandra ý thức được thời giờ của Hoằng Khuê rất quý báu, bởi vậy nàng quyết định tạm dừng ở đây. Nàng xin chào tạm biệt và hẹn một buổi uống trà lần sau. Hoằng Khuê tiễn Sandra ra cửa và nhắn nhủ:



- Bất cứ lúc nào Sandra muốn ống trà cứ nhắn tin trước để Hoằng Khuê sắp xếp thời gian.

- Rất cảm ơn Hoằng Khuê.

Sandra về phòng mình mà lòng hoan hỷ không sao tả nổi, đôi mắt long lanh, nét mặt rạng rỡ. Nàng chưa từng biết trong Phật giáo có “vi mao y khởi” nhưng rõ ràng nàng đang ở trong trạng thái này. Đêm ấy Sandra nằm mơ thấy mình đi dưới bầu trời Colodado tràn ngập quang minh hảo diệu mà trước kia chưa từng thấy. Nàng mường tượng phương trời cao rộng mà Hoằng Khuê đã nói và nàng thấy Hoằng Khuê trở thành vị thầy dẫn đạo của nàng. Nàng mơ thấy mình cũng mặc bộ áo quần màu lam như Hoằng Khuê. Suốt ba đêm liền đồng một giấc mơ như thế, hễ chìm vào giấc ngủ là lập tức thấy thầy Hoằng Khuê, mãi cho đến sáng hôm sau mà dư ảnh vẫn còn trong tâm ý. Việc làm luận án rất bận rộn nhưng nàng quyết định xin Hoằng Khuê một buổi uống trà.

Hôm ấy đất trời quang đãng, bầu trời Colorado trong xanh như thể chưa từng xanh như thế, mây trắng lững lờ trôi trùng trùng vô tận, thảo nguyên mênh mông bát ngát. Snow Lion thanh bình và tĩnh lặng vô cùng, bình trà pha sẵn, một thỏi trầm nho nhỏ được đốt lên, những tia khói mong manh phảng phất tỏa mùi hương thoang thoảng. Sandra ngồi đối mặt với Hoằng Khuê, cả hai đều im lặng, đến chung trà thứ ba thì Sandra đứng dậy chỉnh sửa áo quần ngay ngắn rồi quỳ xuống:

- Xin người hãy nhận con làm đệ tử.

Hoằng Khuê hoàn toàn không có bất cứ sự ngạc nhiên nào, vẫn tĩnh lặng và thoáng nét cười rất khẽ. Hoằng Khuê đã quán xét Sandra ngay từ lần chào hỏi đầu tiên ở hành lang trường Naropa. Hoằng Khuê cố tình giữ khoảng cách và in lặng một thời gian trước khi mời Sandra uống trà. Hoằng Khuê nhận thấy nhân duyên và biết rằng sẽ có một ngày như thế và hôm nay ngày ấy đã đến. Hoằng Khuê nói nhẹ như hơi thở:

- Để làm gì?

- Theo thầy học đạo, hướng đến phương trời cao rộng.

- Con đường ấy không hề dễ nếu không muốn nói là rất gian nan, nhiều thử thách, là phải đi ngược lại dòng đời. Vả lại ta không có lấy một ngôi chùa, ta cũng không có ý định lập chùa hay thâu nhận đệ tử.

- Đệ tử biết, điều ấy cũng không hề chi, sư phụ đã có một ngôi chùa trong tâm. Từ hôm uống trà sữa đến nay, đã ba hôm liền con nằm mơ thấy thầy là sư phụ của con từ tiền kiếp.

Một khoảnh khắc im lặng, đất trời dường như cũng ngừng mọi sự chuyển dịch, tâm ý cả hai cũng dừng lại, duy chỉ có hơi thở vào ra tuy mong manh hơn cánh bướm nhưng lay động cả ngân hà. Sandra khẩn khoản:

- Xin thầy mở lòng từ bi cạo tóc cho con, thâu nhận con làm đệ tử.

Sandra xúc động cao độ, giọng run run nhưng cả quyết như đinh đóng cột, nàng cứ quỳ như thể năm xưa Huệ Khả cầu pháp với Bồ Đề Đạt Ma. Cuối cùng Hoằng Khuê lên tiếng:

- Đã là nhân duyên thì ngoài ngàn dặm cũng gặp nhau, giả như vô duyên thì có sát bên cạnh cũng chẳng thấy. Phương trời cao rộng không dành riêng cho ai, mọi người đều có phần, ai cũng có thể hướng tới. Sandra đã quyết tâm đi ngược dòng đời thì đây là duyên lành, là phước lớn của chính Sandra mà cũng là phước của nhà Phật. Tuy nhiên vấn đề này ta cần phải hỏi ý lão sư phụ của ta trước.

Đoạn Hoằng Khuê lập tức mở Sky để xin ý kiến lão sư, sau khi nghe trình bày, lão sư chỉ nói ngắn gọn:

- Thiện duyên đừng bỏ lỡ.

Thế là Hoằng Khuê trở thành vị thế độ sư của Sandra, mớ tóc vàng ruộm như lúa mì được cạo đi, từ đây nàng chính thức trở thành một vị sa di ni chính thức.

Hoằng Khuê nói:

- Chúng ta vốn là con Phật, từ bây giờ thì thầy trò ta cùng thực hành giáo pháp của đức Thế Tôn, đem hết thân tâm này phụng đạo độ đời.

- Tạ ơn sư phụ.

Sandra lạy thầy mà nước mắt long long lanh rạng rỡ, đoạn Hoằng Khuê bảo:

- Cuối năm này ta và con cùng về Việt Nam bái kiến lão sư phụ của ta. Ngài là một bậc tòng lâm thạch trụ, một đại tượng sư vương hiếm hoi trong thời hiện đại. Trước ngài còn có những bậc cao tăng như thế nhưng từ ngài về sau thì chưa thấy ai có được tầm vóc và đạo hạnh như ngài. Trí tuệ, năng lực và phẩm hạnh của ngài vượt trội đến mấy trăm năm mới có được một vị như thế. Ngài tinh thông nội điển, ngoại điển, giới luật tinh nghiêm, tinh thần vô úy của ngài khó tả bằng ngôn ngữ, trong lúc nước loạn tứ chúng điêu linh ngài vẫn trụ lại với người “thầy ở lại với các con”, quả thật là cái tâm “hư không hữu tận, ngã nguyện vô cùng”. Con thuyền giáo hội chìm đắm, ngài đương thân chống chèo phục hoạt. Sandra biết không, lão sư phụ không chỉ là một tăng sỹ mà còn là một nghệ sỹ xuất sắc, ngài tự học mà chơi được những bản nhạc lừng danh của Bach, Bethoven…Ngài dịch kinh, viết sách, làm thơ rất nhiều, mỗi chữ của lão sư tràn đầy trí tuệ, ý nghĩa thâm sâu. Hoằng Khuê may mắn được thọ ân lão sư, được lão sư khuyến tấn tài bồi. Cái ân sâu lắm, cái duyên lớn lắm, đời này đâu dễ đền đáp được, chỉ có tận mạng hoằng pháp mới may ra không phụ lòng lão sư.

Sandra xúc động, ngước nhìn bức chân dung lão tăng treo trên tường:

- Phải ngài đây không?

- Đúng, lão sư phụ của thầy, người mà tứ chúng trong ngoài đều kính ngưỡng.

- Lão sư phụ của thầy gầy gò như lau sậy nhưng đôi mắt sáng quắc, tràn đầy thần khí tinh anh. Đệ tử đã đọc tập thơ Lonely Journey Of Thousand Miles và Dreaming the Mountain của ngài, quả thật thiền vị phương Đông uyên áo quá, mặc dù cảm nhận rất hay nhưng đệ tử chưa hiểu hết độ thâm sâu của những bài thơ.

- Lão sư phụ đang chịu sự khảo nghiệm của cái già, cái bệnh, tứ đại bức bách, xã hội nhiễu nhương, lòng người bất an, pháp lữ chia chẻ…Giữa những vấn đề trậm trịch như vậy nhưng ngài vẫn lạc quan với nụ cười vô sự. Chúng ta phải về bái kiến kẻo sau này hối không kịp.

- Dạ, con rất may mắn được theo thầy về bái kiến lão sư.

                                                        o0o   

 

Thị Ngạn am một sáng bình yên, miền nhiệt đới phương Nam quanh năm nắng nóng, ấy vậy mà chốn này dừng như tách biệt hẳn ra, không khí trong lành và nhẹ nhõm hơn hẳn ngoài kia. Bình trà pha sẵn, hương trầm thoang thoảng loang khắp thư phòng. Sau khi lễ lạy lão sư phụ, sư cô Hoằng Khuê thưa:

- Bạch thầy, thầy ít bệnh, ít khổ, ít phiền não…Nay con về thăm thầy. Con dẫn người học trò mới về lễ thầy. Cô ấy tên Sandra, là một thiếu nữ da trắng, cô ấy đã quyết tâm đi ngược dòng đời, dốc lòng học đạo.

Sandra cung kính lạy lão sư rồi chắp tay thưa:

- Con là Sandra, nhờ duyên lành được sư cô Hoằng Khuê thâu nhận làm đệ tử. Nay con theo thầy về bái kiến lão sư phụ. Con nguyện suốt đời đi theo con đường mà thầy và lão sư phụ đang đi. Ngưỡng mong lão sư phụ từ bi chỉ dạy.

Vị đạo sư ngồi yên, đôi mắt sáng như sao, nét mặt thanh thản dù thân xác đang bị dày vò bởi căn bệnh ung thư kỳ cuối. Trông vị đạo sư mong manh như lau sậy ấy vậy mà thần khí lồng lộng tựa núi non, thân xác nhỏ bé mà tầm vóc lớn không sao thấy hết. Vị đạo sư tán thán:

- Hay quá, thật quý báu biết bao!  Người Âu – Mỹ sống trong sự sung túc, tháng ngày tràn đầy hoan lạc ấy vậy mà con dõng mãnh từ bỏ tất cả để quyết tâm học đạo, thật chẳng có từ ngữ nào đủ để tán thán. Mong con vững chí tu học.

Chiêu ngụm trà, vị đạo sư lại tiếp:

- Đường đời khó một, đường đạo khó mười, rất nhiều ma chướng cản trở. Ngoại ma tuy lớn nhưng nội ma còn ghê gớm hơn, chỉ cần một niệm tâm thối chí là dễ hư cả công trình. Hoằng Khuê, con hãy quán sát, sách tấn Sandra trên con đường học và hành đạo. Pháp danh của Sandra là gì?

- Thưa sư phụ, con có ý đợi thầy, thầy hoan hỷ ban pháp danh cho Sandra.

- Được thân người kể là đã quý, tuy nhiên chỉ ở mức trung vị vì phước lớn đã sanh thiên, kém phước đã đọa tam đồ. Làm người mà có sức khỏe, lục căn đầy đủ nghĩa là đủ phước báu, nếu dùng điều ấy để tu học là thiện lành còn giả như dùng vào việc chơi bời, hại người, hại vật thì là ác. Thiện ác đáo dầu không chóng thì chầy. Nhan sắc cũng là một dạng phước báu, người đời thèm khát và mê lắm, tuy nhiên với người học đạo thì nhận biết nhan sắc cũng là quả lành, xem nó như là nó, không trọng mà cũng chẳng khinh. Sandra có đủ phước báu của kiếp người, gương mặt sáng như trăng rằm, nay dốc lòng học đạo thì trăng này không phải là trăng thường tình mà là ánh trăng vi diệu, trăng pháp, trăng quang minh hướng đến phương trời cao rộng. Vì lẽ này mà pháp danh của con là Diệu Nguyệt.

Cả Hoằng Khuê và Diệu Nguyệt đều vui mừng hoan hỷ lạy tạ lão sư phụ. Lão sư phụ ân cần bảo hai người hãy uống trà đi kẻo nguội. Ngài nhìn hai người, hỏi:

- Bao giờ hai con lại đi?

- Dạ, chừng nào sư phụ hết bệnh con mới đi.

- Không được, việc học là quan trọng, chuyện bệnh tật sanh tử là lẽ thường tình. Ở đây có nhiều chướng duyên không tiện cho Diệu Nguyệt, dầu sao cô ấy cũng là người Mỹ.

- Dạ, không sao, được thân cận bên sư phụ là cái thiện duyên không phải ai cũng có được.

- Thôi được, vậy thì giờ hai con qua bên chùa Giác Hoàng của người huynh đệ ta mà tạm trú. Hoằng Khuê con, nơi này không phải là nơi của con, hãy đi thật sớm khi nào có thể.  Con với Diệu Nguyệt vững bước mà đi, tinh tấn mà tiến! hãy đem chuông pháp rung lên để muôn loài cùng hoan hỷ. Đem ánh trăng vi diệu chiếu sáng những nơi chưa tiếp cận được pháp của đức Thế Tôn. Hãy đem hương pháp tỏa khắp bốn phương trời.

 

Lãng Thanh

Ất lăng thành, 0826

 

“Phương trời cao rộng” là thuật ngữ và cũng là tên một tác phẩm của nhà văn Vĩnh Hảo.

Chiếc đồng hồ treo trên vách gõ nhịp nhàng hai tiếng thảnh thót giữa đêm khuya tĩnh mịch. Từ đàng xa, vài con chó trong xóm vắng gầm gừ sủa ma nghe thấy lành lạnh người. Tiếng gió đưa xào xạc mấy hàng dừa bụi chuối bên hè cộng thêm giọng ểnh ương oàng oạc tạo thành khúc nhạc êm ái đặc biệt hắt hiu của đồng quê miền Nam. Mùi hương hoa bưởi hoa cau cũng nương theo làn gió đêm len lén vào nhà nghe thoang thoảng nhẹ nhàng. Cho tới giờ này mà Phi vẫn chưa ngủ được, nó cứ nằm lăn qua trở lại với nỗi buồn nhức thịt nhức da, đau buốt tâm can vì sáng mai này nó phải chia tay với con Hồng Thắm, người chị láng giềng lớn hơn nó hai tuổi và cũng là người mà nó thân thiết nhất xóm, còn hơn cả con Mai em gái của nó nữa . Mà nói nào ngay thì Hồng Thắm có đi xa xôi cách trở gì cho cam, chị chỉ qua Mỹ Tho học mà từ nhà tụi nó ở ngay chợ Ngã Tư An Khánh-Bình Đại (Bến Tre) qua có cái Bắc Rạch Miễu là đã tới nơi rồi.
An cười, nhưng chợt khựng lại với ý nghĩ không biết bao giờ mới có thể cùng Mẹ đến những chỗ đông vui như vậy. Hơn hai tuần lễ thực hiện điều “ở yên trong nhà” mà thấy lâu như cả năm. Mặc dù An đã kéo hết công việc về làm tại nhà, không phải đi đến sở, An thấy vẫn còn nhiều thì giờ trống. Chính là những lúc trước đây dành cho việc chạy bộ tập thể dục, là những lúc đẩy xe cho Mẹ đi dạo để hít thở chút khí trời trong lành, là những buổi họp mặt bạn bè, đàn ca hát xướng cho vui… Nhiều lắm! Khi bình thường không ai để ý những điều đó, đến khi phải sống trong một bầu không khí mới, sẽ thấy có sự khác biệt rõ ràng.
Thắp nhang tụng thời kinh công phu buổi sáng, tôi mỉm cười đón tia nắng mai đầu Xuân đang lạnh tràn lên chiếc áo tràng và thành tâm cầu nguyện “âm siêu dương thái, dịch bệnh tiêu trừ” cho đệ tử và chúng sanh không phân biệt. Tiếng chuông hồi hướng đưa tôi vào ngôi chùa Tự Tại để được sống thêm một giờ, một ngày hay bao lâu nữa cũng được trong thanh tịnh và an vui.
Để tưởng nhớ đến các đồng bào Việt Nam đã bỏ mình trên bước đường đi tìm tự do Elizabeth Becker (When the War Was Over, 1986) cites the UN High Commissioner on Refugees: 250,000 boat people died at sea; 929,600 reached asylum . Bà Elizabeth Becker trong quyển sách "Khi chiến tranh đã chấm dứt , 1986" dẫn chứng lời của vị Đặc Ủy Tối cao Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc: 250.000 thuyền nhân chết trên biển cả; 929.600 người được tỵ nạn. Tâm trạng hắn lúc đó thật là phức tạp. Hắn vừa hồi hộp, vừa lo lắng, vừa bùi ngùi đứt ruột vì phải xa lìa đất mẹ, nhưng đồng thời hắn cũng cảm thấy vô cùng phấn khởi náo nức khi nghĩ đến mỗi bước đi tới sẽ là những bước đưa gia đình hắn đến gần một chân trời mới đầy tự do và hy vọng… Tất cả mọi người đều bị ếm trong khoang ghe, không được gây tiếng động. Mấy cháu bé đều bị cho uống thuốc ngủ trước đó hết. Trong khoang ghe, tất cả được chia nhau ngồi chen chúc dọc theo hai bên vách. Mọi người đều im lặng.
Biển mùa hạ xanh biếc, màu xanh tưởng chừng như thông suốt từ đáy biển lên tận bầu trời, cái màu xanh mát mắt lạ thường, chỉ nhìn thôi đủ thấy khoan khoái, bao nhiêu bực dọc và phiền não như tan trong làn gió. Hàng ngàn người đang vùng vẫy trong làn nước xanh mát ấy.
Mỗi lần mùa đông trở về với Cali, tôi lại bồi hồi nhớ lại những mùa đông ở một nơi khác. Không phải là những mùa đông êm ả, thân quen của Đà Lạt, nơi tôi sinh ra và lớn lên, mà là những mùa đông lạnh lẽo, vô cùng khắc nghiệt ở một nơi khác, xa lăng lắc. Nơi chốn đó đã cho tôi bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, nhớ nhung của tuổi thanh xuân. Thành phố nhỏ bé đó có tên là Komsomolsk, ở tận xứ Ukraine xa tít mù, nơi tôi đã sống và làm việc trong suốt bốn năm trời, và cũng là nơi đã hun đúc nên một tình yêu cho mãi đến bây giờ.
Trong tình hình "cấm túc tại gia", hầu hết mọi người ở nhà, không lái xe đi xa, tai nạn xe cộ gần như không có, vì đường nhỏ, đường lớn đều "đường thênh thang gió lộng một mình ta", công ty AllState sẽ hoàn lại 600 triệu tiền bảo hiểm cho những người mua bảo hiểm xe hơi của họ. Hy vọng AAA, Công ty bán bảo hiểm lớn và lâu đời nhất ở Mỹ cũng sẽ theo bước chân của AllState . Điều buồn nhất là theo nhiều ý kiến chuyên môn, phải mất một khoảng thời gian dài, rất dài trước khi cuộc sống trở về bình thường. Coronavirus không chỉ đến rồi đi, mà còn ở lại và tung hoành ngang dọc. Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo.
Cứ mỗi độ Xuân về là Phong nhớ lại một mùa Xuân kỷ niệm vào đầu thập niên 60 lúc chàng đang học lớp Đệ Nhất trường trung học Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho. Thuở ấy, mặc dù theo học ban B nhưng Phong lại rất thích văn chương thơ nhạc nên thường tới nhà cậu 9 Hoàng là cậu ruột của Phong để học đàn vì Cậu 9 rất giỏi về băng cầm và Tây Ban Cầm. Sự giao du của hai cậu cháu thân tình tới độ có lúc cả hai tưởng chừng như là hai anh em mặc dù cậu lớn hơn Phong tới 13 tuổi và ngay cả đứa con trai lớn của cậu là thằng Long chỉ nhỏ hơn Phong có 7 tuổi.
Trời ngả chiều nhưng mặt trời vẫn sáng rực rỡ. Nắng vàng ấm và gió nhẹ khiến phố xá thêm êm đềm tươi mát, mà đường phố vắng tanh chỉ lác đác vài chiếc xe vài bóng người. Đại dịch và chỉ thị giới hạn sinh hoạt đã trả cho thành phố cái thanh bình yên ắng. Ngà nhớ những bức ảnh Sài Gòn xưa đăng trên những trang facebook, cái thuở thái hòa những năm 1930’s, 40’, và 50’s, khi Sài Gòn chỉ nhiều nhất một vài triệu dân và mọi sinh hoạt dường như nhỏ nhẹ.
Gương mặt thoáng nụ cười nhẹ nhưng lộ vẻ mãn nguyện, khi một làn sóng đê mê lan toả khắp thân thể. Smith Baron cảm nhận có bàn tay ai đó ve vuốtthân thể mình, bàn tay vô hình áp lên má và ôm ấp lấy ngực… Smith Baron trở mình, mở mắt vì tiếng con puppy sủa ăng ẳng bên giường, thoáng thấy bóng mờ mờ như nhân dạng người đang bước về hướng cầu thang.
Thiếu Tá Lê Hữu Nhân với giọng nói đều đều, có vẻ mệt mỏi vì mất ngủ, anh tự giới thiệu và nói về quá trình anh đi trình diện vào ngày ba mươi tháng Tư bảy lăm: - Tôi là lính địa phương quân đóng ở Bến Tre trước bảy lăm. Tôi bị đưa đi tù cải tạo tận ngòai Bắc: Hoàng Liên Sơn rồi Lào Kai. Đầu năm tám mươi họ chuyển chúng tôi về Nghệ Tĩnh, Lý Bá Sơ. Cuối năm tám mươi tôi được ‘lệnh tha’ thuôc diện sức khỏe. Đi tù cải tạo ở ngòai Bắc nghề chính của tôi là sẻ gỗ. Tôi bị tai nạn cây đè, gẫy kín xương đùi trái…
Một y tá trong Phòng Chăm Sóc Đặt Biệt (ICU) làm việc tại Bệnh Viện của Đại Học Chicago nói với CNN rằng cô sợ hãi khi nghĩ đến một tuần nữa không biết ICU sẽ ra sao, khi nghe người đứng đầu Cơ Quan Phục Vụ Y Tế Công Cộng Hoa Kỳ nói rằng Chicago là một trong những điểm nóng đại dịch corona đang bùng lên tại Hoa Kỳ. “Số bệnh nhân Covid mà chúng tôi nhận gia tăng nhanh mỗi ngày và tất cả chúng tôi đều lo lắng điều gì sẽ xảy ra khi nó ngày càng tồi tệ hơn,” theo cô y tá không muốn nêu danh này cho biết. Và cô ấy không phải là người duy nhất lo sợ, theo cô. “Khi tôi làm việc trong đơn vị Covid, một số y tá đã không muốn ăn hay uống cả 12 giờ đồng hồ bởi vì họ sợ phải tháo ra và mặc vào dụng cụ bảo vệ cá nhân PPE,” cô đã kể lại như thế. Cô thuật lại rằng rất là khó chịu để nhìn thấy sự tổn thất mà vi khuẩn corona gây ra cho những gia đình không thể thăm người thân đang nằm trong bệnh viện. “Thật là đau lòng cho những gia đình của các bệnh nhân này phải nằm ở nhà trong lúc người thân của họ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.