Việt Báo hân hạnh giới thiệu một bài thơ mới nhất của nhà thơ Trần Mộng Tú. Chị là một trong những người cầm bút có sức sáng tạo bền bỉ nhất của văn học Việt Nam hải ngoại, từ thời người Việt mới định cư nơi xứ người cho đến ngày hôm nay. Và mặc dù trải qua chừng ấy năm tháng, tiếng Thơ chị không già, mà vẫn trong trẻo, tinh tuyền, sáng ngời hy vọng tin yêu, như bài thơ dưới đây. Xin mời quý bạn đọc cùng thưởng thức. – TYT.
lời kinh thấm sâu vào Đất Trời rộng lớn /
sớm mai nguyện cầu /
kiếp nhân sinh mù mịt /
mất còn trong gang tấc /
những con lạch nước đen mùi bùn
réo rắt kỷ niệm /
những đêm trăng hoang sơ /
im lặng như thơ
con giun nằm yên lòng đất
co mình dưới bàn chân hung bạo /
tiếng than của đồng loại thấm sâu /
nghe trăn trở oặn mình /
tấm thân như cỏ dại /
trườn đi vào những quanh co ái ngại /
con người tinh khôn nhất /
nên đã đóng vai tất cả các loài thú /
vượt qua bao nhiêu năm tháng
tháng mười trời mưa /
tình anh là mây /
đậu lại bờ này /
hôn từng ngọn cỏ /
gửi lời thơ bay /
từng hạt sương mai /
ướt tóc em dài /
thấm vai hờ hững /
cho hồn anh say
Độc giả nào đọc thơ Ngu Yên trong 36 năm qua (từ 1985), có lẽ cũng nhận ra, thơ của ông luôn luôn thay đổi vì luôn luôn tìm tòi, đào sâu bí ẩn của thi ca. Ông đã từng xác nhận, hành trình làm thơ là thứ yếu, mục đích lớn hơn, là truy lùng và dự đoán thơ thế giới và thơ Việt trong tương la. Ông là người thám hiểm phiêu lưu.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.