Giã Từ Nha Trang

07/01/202010:28:00(Xem: 8648)

Núi chiều nay đã quay về chờ đợi.

Còn gì đâu những hò hẹn trong đời.

Nha Trang gần mà sao quá xa xôi?

Trời ơi hỡi mai đi rồi buồn bã!

 

Đường Độc Lập dài nỗi buồn thế kỷ.

Hòn Chồng ơi đâu kịp giã đôi lời!

Cầu Đá buồn cầu lặng ngắm mây trôi.

Mẹ ta đó ta cắt lìa cuống rốn.

 

Tàu  vượt biên  tàu âm thầm chạy trốn.

Trong bóng đêm nghe rõ nhịp tim người.

Trời vào khuya biển lạnh lắm em ơi!

Sao hâm hấp giọt mồ hôi chảy xuống?

 

Ta muốn khóc để thương về quê ngoại.

Cau Khánh Dương rồi có trổ hai mùa?

Miếng trầu cay bầu bạn lúc già nua.

Ngoại vứt bỏ để sống đời khoai sắn.

 

Những áo mới rồi sẽ thành cổ vật.

Đời nông trường đời áo vá bùn đen.

Tay em rồi chai cứng với thời gian.

Thuyền ra biển mắt anh vừa rướm máu.

Đào Văn Bình

(Trích Thiên Sử Thi Của Người Vượt Biển xb năm 2002)

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.