Leilan

16/04/202009:21:00(Xem: 5040)


là vòng hoa trên trời 

cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi  

trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch 

hãy cho tôi nụ cười thật tươi  

tươi như những giọt nắng sớm mơn mởn bên khung cửa sổ ngày cách ly  

trong vũ trụ mênh mông chơi vơi hụt hẫng 

nụ cười leilan

nụ cười lây lan

nụ cười em là sự lan truyền của hy vọng 

 ̶ ̶  linh dược xoa dịu tỏa mát gây lại niềm tin vượt qua thử thách 

 ·

và hãy cho tôi nụ cười thật buồn  

buồn như những giọt mưa thẩn thờ bên khung cửa sổ ngày cách ly

tưởng nhớ những người mất hút trong vũng đen của cơn đại dịch  

nụ cười leilan

nụ cười lây lan

nhắc nhở trong từng hơi thở từng nhịp tim 

cái đau của người là cái đau của ta 

nỗi bất hạnh của người là nỗi bất hạnh của ta 

bởi ta và người tuy dị biệt mà đồng nhất 

 ̶ ̶ ̶  không thể chia lìa

·

và cô bé, hãy nhớ mãi mãi giữ nụ cười lây lan.  


Quảng Tánh Trần Cầm 

Một bài thơ rực lửa hờn căm của nhà thơ Nguyệt Quỳnh.
Việt Báo hân hạnh giới thiệu một bài thơ mới nhất của nhà thơ Trần Mộng Tú. Chị là một trong những người cầm bút có sức sáng tạo bền bỉ nhất của văn học Việt Nam hải ngoại, từ thời người Việt mới định cư nơi xứ người cho đến ngày hôm nay. Và mặc dù trải qua chừng ấy năm tháng, tiếng Thơ chị không già, mà vẫn trong trẻo, tinh tuyền, sáng ngời hy vọng tin yêu, như bài thơ dưới đây. Xin mời quý bạn đọc cùng thưởng thức. – TYT.
Thơ Quảng Tánh Trần Cầm/ Tranh Lê Thánh Thư
Chúng ta mỗi bước qua rừng vắng / chừng tưởng như đi giữa cuộc đời / một mùa khương nhiệt xa tít tắp / chút náo huyên cầu nghe rụng rơi
ai sẽ mở cửa cúng rằm / bọn chúng ma sống / lóc vỏ cây / một bầy lặt cỏ cỏ nguỵ trang gốc / sống chui rúc trong kẽ lèn chủ thuyết
Em cứ yêu đi đâu cần chi li / yêu dung dị / tình yêu chưa hề / là xa xỉ phẩm
lời kinh thấm sâu vào Đất Trời rộng lớn / sớm mai nguyện cầu / kiếp nhân sinh mù mịt / mất còn trong gang tấc / những con lạch nước đen mùi bùn réo rắt kỷ niệm / những đêm trăng hoang sơ / im lặng như thơ
con giun nằm yên lòng đất co mình dưới bàn chân hung bạo / tiếng than của đồng loại thấm sâu / nghe trăn trở oặn mình / tấm thân như cỏ dại / trườn đi vào những quanh co ái ngại / con người tinh khôn nhất / nên đã đóng vai tất cả các loài thú / vượt qua bao nhiêu năm tháng
tháng mười trời mưa / tình anh là mây / đậu lại bờ này / hôn từng ngọn cỏ / gửi lời thơ bay / từng hạt sương mai / ướt tóc em dài / thấm vai hờ hững / cho hồn anh say
Độc giả nào đọc thơ Ngu Yên trong 36 năm qua (từ 1985), có lẽ cũng nhận ra, thơ của ông luôn luôn thay đổi vì luôn luôn tìm tòi, đào sâu bí ẩn của thi ca. Ông đã từng xác nhận, hành trình làm thơ là thứ yếu, mục đích lớn hơn, là truy lùng và dự đoán thơ thế giới và thơ Việt trong tương la. Ông là người thám hiểm phiêu lưu.
Thị Ngạn am một “ Góc Tùng” tự tại / Hai nẻo đường gánh vác nặng trên vai / Thân gầy gò ý chí chẳng đơn sai / Phách kim cang trong hình hài lau sậy
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.