Gửi Người Mai Sau

7/25/202015:54:00(View: 3708)
 
I.
Người mai sau! Cho nhắn đôi câu
Thơ ta gửi theo tiếng hú trắng
Chịu khó hú theo mà bắt cầu
Mở ra đọc chơi, đỡ quạnh vắng

Rằng ta ơn phước được làm người
Được mần thơ cho hộc máu tươi
Huyết âm đỏ mịt mùng bão tuyết
Vũ trụ mồ côi từ lâu rồi!!!

Từ lâu rồi cái lạnh ngít đen
Tỉ độ âm nên ngịt tiếng kèn
Trái đất phun một luồng khí lạ
Thơ dâng ngùn ngụt choáng hơi men

Câu thơ ẩm tửu, chữ bạc mệnh
Nhưng vẫn còn tươi nghĩa tận cùng
Nhưng vẫn còn rực nghĩa tuyệt tận
Người mai sau cùng ta uống chung!!!

II.
Người mai sau cùng ta uống cạn
Sinh ly tử biệt rất đề huề
Rất ý tứ từ thiên cổ lụy
Sầu vô chung vô thỉ lóng nghe:

Tinh âm bay vút vút đá vang
Tinh tú hát rợp rợp hồng hoang
Ta đáp lễ một chầu trống ngực
Tim trong veo và óc chói chang

Ý tịch liêu những sợi khói bay
Tứ tịch lặng những tia nắng gầy
Ta đáp lễ một câu thơ mọn
Như cọng rơm ngọn cỏ cát lầy

Rất lạ như trời kia đất nọ
Chia tay từ trận gió sơ huyền
Chia tay từ âm A quá độ
Đi biệt không về đành lãng quên?!

III.
Người mai sau cho nhắn đôi câu
Gửi vài nhịp xừ xang xê cống
Tặng hài nhi rươm rướm sắc màu
Có hơi thở ta vừa nhấp giọng

Vừa mới nhớm nửa bước chân đi
Vừa đôi tay chạm tiếng rầm rì
Vừa chết mười phương hương trổ nhạc
Vừa em khép mắt đẹp trầm mi!!!

Đẹp nát tan, vũ trụ lỡ làng
Ta sầu câm sẩy bước tan hoang
Thời gian? Bóng mộ u hồn đắp
Một đống hư không đành cười khan

Đành khóc thầm mần thơ đếm đo
Vũ trụ lừng hương một cọng ngò
Khẩn thiết tạ ơn em gửi lại
Một trời ngây dại để dành cho…

IV.
Cho ta thấu hiểu tình muôn trượng
Biêng biếc muôn tinh tú nháy hoài
Em đã cho ta muôn tưởng tượng
Thơ mần ngưỡng vọng cọng… ngò gai!!!

Giỡn chơi cho đỡ cơn trầm uất
Vỗ trán reo: Thơ đã túa về
Đoàn quân chữ nghĩa chen vai hát
Âm cuồng thanh nộ, sướng đê mê

Thời ta trú ngụ rất ồn ào
Thiệt tình: Thơ là chuyện tào lao
Mà sao xanh mặt chiêm bao miết
Trí muốn quên mà hồn cứ trào

Cứ trào miết lời núi lời sông
Lời ta xưa: Mèo mả gà đồng?!
Có thể lắm, ai mà biết được
Trào thì mần như ngọn triều đông!!!

V.
Người mai sau cho nhắn đôi câu
Nếu gặp ta bên cầu thệ thủy
Đang nhậu với ngài Ôn Như Hầu (*)
Thì xin có đôi lời hoan hỉ!!!

Hoan hỉ địa chào nhau khinh khoái
Nhậu khinh không tỉnh rụi nhớ hoài
Ta lầm lũi nên rất gần gũi
Những linh hồn oan nghiệt tả tơi

Ta bụi bặm bầm xác dập thân
Nên thương câu thiên địa phong trần
Em hồng nhan còn ta bạt mạng
Ham mần thơ chí tử nên…đần

Nên ghiền sống ghiền chết ghiền em
Ghiền bơ vơ ghiền thức thâu đêm
Ghiền âm cựa khẽ trong đáy mộ
Ghiền nhớ trời sâu hút lỗ đen…

VI.
Ghiền ngắm em nằm ngủ như nguyệt
Khép hai tà và mím hai môi
Tiếng mớ mộng, lời thon hai búp
Niềm rưng rưng, thơ vuột mất rồi!!!

Ôi những tiếng thất thanh cổ độ
Bóng ta ngồi nhìn dáng em nằm
Một chớp nháy ngàn thâu vắn số
Một thoáng đời vạn thuở mất tăm

Thời ta trú ngụ người giết người
Chết rất oan và chết rất tươi
Người khôn quá thành ra… ác quá
Chủ nghĩa thành bom dội ngút trời!!!

Sầu khôn kham, mộng cũng khôn kham
Lay hoay chờ chết không càm ràm
Chặc lưỡi, đôi khi cũng tiếc thật
Trần gian đẹp quá, chết sao cam?!

VII.
Người mai sau cho nhắn đôi câu
Tự dưng mần thơ mà rơi lệ
Chẳng lẽ khóc rống mà vô cầu?!
Thân còn tục lụy giữa nhân thế

Trùng sinh? Nào biết được then chốt
Vũ trụ bí mật và âm u
Xin nguyện làm con ma lù đù
Muốn trùng sinh thì rờ sau… ót

Vũ trụ ơi! Có chi vui không?!
Hẳn là vui tịch mịch mênh mông
Hẳn là dứt huyễn hoặc sống chết
Luân vũ tưng bừng, ta rất mong

Rất mong em cùng ta bụi bay
Quấn quít bên nhau, âm tròn đầy
Người mai sau ới lên một tiếng
Bay bay bay bay bay bay bay…

12.2009, hiệu đính 6.2019
(*) Ôn Như Hầu, biệt hiệu của Nguyễn Gia Thiều (1741-1798), nhà thơ thời Lê Hiển Tông. Ông là tác giả Cung Oán Ngâm Khúc, tác phẩm nổi tiếng của văn học Việt Nam.

từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?