cái chết đến

23/01/202114:22:00(Xem: 3850)
VE_NOI_GOI_DAU_02_Iris Dinh
Minh họa: Đinh Trường Chinh
 
 
chậm và nhẹ
không hề cố ý
khi phố lác đác lên đèn
dao động tắt dần
chậm và nhẹ
tiếng côn trùng da diết  
 ̶ ̶ ̶  em yêu hãy bay lên
cao và cao hơn
hội nhập lãng đãng mây ngàn
chậm và nhẹ
cái chết rì rầm
tôi trôi dạt
không biên độ
về bến nào?
ngước mặt nhìn trời chạng vạng
miền thủy mặc xám tro 
 ̶ ̶ ̶  em yêu có thấy
ngày cuối năm âm thầm
chậm và nhẹ
rơi rơi rơi.   
 
Quảng Tánh Trần Cầm 

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.