Giao Thừa, tôi và em

07/02/202411:33:00(Xem: 2110)


altar



mẹ tôi xưa, đất quán rường

chở che con, mộng bình thường ấu thơ

một thời tuổi trẻ, ngu ngơ

trong vòng tay mẹ, ù ơ ví dầu

 

Giao thừa năm ấy, rất lâu

Sang nhà cô bé, nhìn đâu cũng tình

Em nhìn tôi nụ cười xinh

Như xuyên thấu, qua cái hình hài tôi.

 

Rồi giao thừa, rồi bể dâu

Rã tan giấc mộng ban đầu rất thơ

Tôi bao năm sống ơ thờ

Xa em như một bài thơ lỡ làng

 

Giao thừa xưa pháo reo vang

Tôi yên lặng đợi em sang bên mình.

Có cơn mưa rớt thình lình

Em tôi ướt áo... cuộc tình cũng trôi

 

Trời mưa ướt áo em rồi

Làm sao sưởi ấm đôi môi nhạt nhòa

Em cho tôi nụ hương hoa

Tình ban đầu đã xa rời tuổi thơ

 

Bao năm thời gian đợi chờ

Giao thừa nhớ tiếng em cười năm nao

Bây giờ đất khách xôn xao

Đón xuân sang, những ồn ào vây quanh

 

Ôi chao, lòng thấy mong manh

Nụ cười xưa, bỗng trở thành giấc mơ.


*

Tịnh không

 

Lòng chập choạng nỗi vô hồn

Cơn thức tỉnh bỗng như cồn cào tôi

Thôi không hết đứng lại ngồi

Trơ thân phiền muộn rồi thôi em à

Miền quê cũ bỗng hiện ra

Trơ thân lữ thứ hồn xa vọng về

Thời gian khuất nẻo sơn khê

Mây và tóc cũng đi về có nhau

Tôi ì ạch giữa vàng thau

Thân như mỏi những nát nhàu tháng năm

Trở về bến vắng tịnh không

Thân trơ quán tưởng mênh mông sáng chiều

Trở về bóng đổ liêu xiêu

Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi

Tôi nghe tiếng gọi thầm thì

Tịnh không vàng đá ôm ghì lấy thân

Thì thôi bỏ mặc căn phần

Trở về lòng tịnh phân vân nỗi gì,

 

– Trần Yên Hòa

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.