NAPKINS | DẤU VẾT

21/08/202409:04:00(Xem: 2215)

napkins

 


napkins

đinh trường chinh

 


Napkins cho đời vui
Lau miệng cười thật tươi
Ngày cho ta vụn giấy
Thơ thẩn và vẽ vời


Bụi là hạt hay vụn
Là một cơn lốc trần
Sống chết cũng từ hạt
Một người vừa hóa thân*


Hãy khoan thai bắt nắng**
Rồi mưa sẽ định thần
Ngậm sen vào tịnh đế
Thắm đẹp mầu khăn ăn


Hãy sạch như hồn giấy
Thơm dậy bờ tinh khôi***
Napkins cùng thực nghiệm
Những dấu tích đời đời

 


)(
h o à n g x u â n s ơ n
15 Aout, 2024

*Thi sĩ Bụi Đời Trần Thoại Nguyên
**Bắt Nắng, Vũ Hoàng Thư
** *Ý TCS, Đóa Hoa Vô Thường

 

 

 

)(  )(

 


dấu vết

 

                      tiên đoán. có khi đúng ]

 

 

dấu vết

khánh trường

 

  

Tôi rút gọn

Và tôi.

                                  Tóm lại

 

Chiếc vòng tròn

Những hòn bi nức nở

 

Mắt màu ve

Vết nứt trên giao diện

Chiếc cần gạt bỏ xứ ra đi

Chỉ còn lại những canh bạc tằn tiện

  

Khi bạn đã ở vùng khoanh

Nước lượn lờ

Sẽ thấy bạn những vành khuyên đẹp

Lời chim hót ban mai

Đời giàu thêm từng túng quẫn

 

Có ai

Một mình

Có ai đắp thêm những mình

Ấm áp

Giác độ mây bồng bềnh

Cửa đã mở

Khoan thai từng bản lề

 

Giản dị một câu viết

Dấu chấm giữa tôi và em

Dấu móc đầm đìa

Ta từ mùi mẫn tư phương

Mùi và hương

Trong căn phòng trắc ẩn

Lâng lâng nỗi đậm già

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

28.7.2024

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.