Đoản Khúc Lụi Tàn | Bài Vô Tận

26/11/202420:00:00(Xem: 2453)

thihuu 



Đoản Khúc Lụi Tàn

Lụi đèn tuồng sử sách
Hồn câm như áo đêm
Then khóa ngoài đồng tận
Chết như không nỗi niềm


Trống rỗng lặng thinh. múi
Giờ bất cẩn chia xa
Mối đồng bệnh thao thức
Trắng. đen và thậm già


Tích tắt mưa đồi gõ
Chiếc song lan nhớ tình
Cuồng nhiệt xa tắp tít
Thẫn thờ một chuỗi linh


Thơ luồn trong túi gối
Nằm lát tư duy nhàu
Suy cho cùng nỗi đợi
Nào cũng cố đeo nhau

 

 

)(
[email protected]


Bài Vô Tận


Tôi ngã mặn vào môi ngoan
Ồ không
Chúm
Chím
Môi nàng lánh hoa
Chỉ là sợi tóc vướng qua
Làm sao tôi gỡ được tòa thiên san
Bay êm
Hương gỗ như đàn
Giốc cơn thủy vũ về ngang thị thành

 

Huyện chiều
Viên ngọc rất xanh
Huyền chiêu lục diệp
Nhánh
Cành
Ban sơ
Thơ tôi ví dặm vô bờ
Em chưa thấy được mềm tơ sợi hoàng

 

Mùa xuân đấy
Tình lên non
Xin đừng xuống vội
Dốc mòn phiếm du
Dễ nhau. đời khóa ngục tù
Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn


)(
h o à n g x u â n s ơ n
26 nov 2024
@vietbao

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.