giấc mơ cuối năm

27/12/202411:20:00(Xem: 2000)

 

incendix (1959)_Camille Bryen (1907-1977)
Camille Bryen (1907-1977); nguồn: wikiart.org

 

ánh nến leo lét dần tàn

mùi thuốc tẩy sát trùng ngạt thở

tôi trèo lên thang dây cao vút

buông thả giữa tầng không

không biết từ bao giờ

một mình trong phân cảnh trần trụi mỏi mệt

 

mùi thuốc tẩy sát trùng ngấm vào lỗ chân lông

bung bật tiếng khóc than đâu đó

phận người như vỏ bào mạt cưa trong cơn lốc xoáy

quá khứ thập thò van xin

ký ức bé mọn chập chờn lang bạt  ̶ ̶ ̶  nào ai nhớ

trong phòng trọ lịch sử không mấy ai lịch sự

 

một ngày tấn phong cái gọi là sự thật

nhìn lên không thấy trời

ngó dưới chân không thấy đất

bên dòng vẩn đục quanh co

tôi nuốt chửng nỗi buồn của lũ tượng người bằng sáp

chôn chân muôn thuở trong bảo tàng thương mại rẻ tiền  

 

có quá trễ cho giấc mơ khi đêm về sáng?

tôi nghe trong tôi hừng đông

hơi ấm kích hoạt từng tế bào từng giác quan

tôi cảm nhận đâu đây sức sống bất tận

bừng bừng khơi dậy ngọn lửa cuối năm

bốc cao

vươn ngất

trải rộng ngút ngàn. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Trang thơ Chủ Nhật của nhà thơ Khaly Chàm, nhà thơ Hoàng Xuân Sơn và nhà thơ Trần Yên Hòa
Buổi ra mắt tuyển tập "Nguyễn Thị Khánh Minh, Bằng hữu & Văn chương – Tạp chí Ngôn Ngữ ấn bản đặc biệt" cho thấy sự đóng góp, quý trọng của nhiều nhà văn, nhà thơ đối với nhà thơ nữ này. Độ dày sách này là 544 trang, dày gấp nhiều lần các thi tập trước kia của nhà thơ nữ này. Nơi đây cũng lưu giữ những ký họa, tranh bìa, thủ bút, thơ tặng, bình luận từ hơn 40 văn nghệ sĩ cho Nguyễn Thị Khánh Minh, trong đó có các tên tuổi lớn như Thầy Tuệ Sỹ, Bùi Giáng, Đinh Cường, Đinh Trường Chinh, Trịnh Cung, Trương Đình Uyên, Lê Thánh Thư, Đỗ Hồng Ngọc, và nhiều người khác.
Sáng nay khi ra vườn | Em thấy một con chuột núi khá to | đang kéo một chiếc lá
Phải vòng quanh địa ngục/ Mới đến cửa thiên đàng/ Đừng trách người ngã mạn/ Hãy giận mình đa đoan…
ông cứ nhẩn nha mùa thơ cộc | tôi trâng tráo ca múa xập xình | đời người rồi cũng xuôi trảng lớn | giày ủng quăng rồi bước rộng rinh
em về đã nửa mùa đông | gió se sắt lạnh cả trong lẫn ngoài | có còn nơi đó dấu tay | có còn một chút tình ngoài tình trong
Thương hại thay đất nước không được biết | Ngôn ngữ nào ngoài ngôn ngữ mình | Văn hoá nào ngoài văn hoá mình | Thương hại thay đất nước mỗi hơi thở là tiền | Ngủ giấc mê của kẻ quá no nê
Thơ của ba nhà thơ Nguyễn Tánh Trần Cầm; Nguyễn Hàn Chung và Trần Yên Hòa
núi cao | núi cao | núi cao | người trên chỏm núi chờ | lao | xuống trần
Đó là về bàn chân. Đó là cách đặt xuống./ Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ./ Đó là nhịp điệu. Bước đi. Đó là bước đi nghi ngại. / Đi trong tỉnh thức. / Đó là ác mộng giữa hai bờ sinh diệt. Đó là trống rỗng. Buông bỏ. / Đó là về bàn chân tự mình giải thoát. Đó là ý thức tự mình bước đi. / Mỗi ngày khi tôi đặt chân lên trái đất, cùng với mặt trời. / Tôi nghĩ đến người khác. / Tôi không biết người khác sống ra sao. /Mỗi ngày bắt đầu từng bước./ Tôi đi. / Từng bước. /Bạn phải bắt đầu từng bước nhỏ.
Buổi sáng ảm đạm hôm đó | Nơi anh chạm vào em không | Bằng cơ thể mà bằng ngôn ngữ | Một cái cây, và chỉ một cái cây | “Chúng ta hạnh phúc và bất hạnh | Hơn bất cứ ai trên cõi đời”