em mơ về lòng nhân

25/01/202619:51:00(Xem: 1106)
VB  (11)
"Em không giận anh đâu!"
("I am not mad at you" - Lời cuối của Renee Nicole Good
trước khi bà bị ICE bắn chết).

 

anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu

dù móng anh cào ướt mắt em,

dù anh giẫm em thành đất cát

dù đạn anh bắn thủng da,

bể xương, nổ xuyên tim em

 

em nhắm mắt

tấm chăn đỏ loang quanh mình

em mơ một cõi khác, nơi khi xưa

anh chỉ là thằng bé khóc nhè

khóc cái kiểu ôm vô lòng là im re

nắm tay bé xíu đấm lên ngực thùm thụp

nghe mắc cười hơn đau

 

cái miệng anh hồi đó

chỉ là một dấu tròn đen, câm nín

nỗi kinh hoàng người lớn nhét vô họng

những buổi lạc vào rừng

đối diện con quái vật ba má anh nặn ra

cho anh chơi


thân mình là khói đen, tay chân là khói đen

chồm tới che mù hai mắt

thò vô ngực 

bóp trái tim anh
tới khi nó giòn tan, lạnh ngắt

chúng mài móng anh nhọn hoắc

vuốt sát tai thì thầm:

thà chết còn hơn sai sót

thà bắn nhầm hơn buông súng

còn con nhỏ đó,

nó chỉ là thứ rác rưởi chui vô nhà 

thứ sâu bọ ăn nhờ ở đậu 

  

em không giận anh đâu*

ngay cả khi viên đạn cuối cùng

xuyên qua người em, mảnh mơ hồ nhân ái sót lại 

em giữ cho anh

 

gác trăng / attic moon


* "I am not mad at you" - Renee Nicole Good’s last line.

 

từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?