Bài thơ sau bản tin

28/01/202610:54:00(Xem: 1812)
blank



Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ
em đọc, ngần ngừ
nhìn tôi tội nghiệp
rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương

Biết sao bây giờ, tôi thú nhận
xin hãy cho anh làm thơ tự nhiên như thế
đó là những chữ viết vội
anh viết rất vội để không bị đứng tim
mỗi khi dịch xong các bản tin buồn
nếu thơ anh có gì hay và đẹp cho cõi này
anh sẽ bị nhầm là thiên sứ
anh sẽ bị treo cổ giữa phố thị Iran
anh sẽ bị bắn nơi một góc phố Minnesota
anh sẽ bị bom vùi sâu dưới các hầm Gaza
anh sẽ bị đẩy ra giữa các bãi mìn giáp biên Ukraine

Biết sao bây giờ, anh viết hơi cải lương
vì chữ sẽ che dòng nước mắt
mỗi ngày sau khi dịch các bản tin
anh khóc trong căn phòng nơi anh ngồi đơn độc
nơi có chiếc laptop, vài tủ sách và chiếc xe đạp thể dục

Bất chợt em đẩy cừa vào
em nói cây đào nhà ông cụ kế bên nở hoa rồi
em nói hoa đỏ đón xuân đẹp quá
em nói sao anh khóc trên bàn phím
em nói tụi mình đâu có ở trong phim Hàn quốc
em nói rằng thơ của anh có mùi nhang
em nói rằng thơ anh có tiếng mõ nhà chùa
em nói xuân tới rồi, sao anh lại khóc

Biết sao bây giờ, anh viết hơi cải lương
trong các bản tin anh dịch có quá nhiều người chết
và họ không kịp nói
và họ không kịp viết
và tim họ không kịp đập một nhịp cuối cùng.

Phan Tấn Hải 
---- California, ngày 28/1/2026

Đen đúa. Sần sùi. Không đáng một xu / Dzụt gốc xoài. Quạ không thèm mổ / Quăng tận ổ. Kiến không thèm bu / Phơi giữa trại tù, cai tù không ngó
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài
Rừng ngưng thở / thức / chíu chít tiếng chim
Lửa ! Lửa ! Lửa ! / khắp nơi, biết chạy về đâu
Núi chiều nay đã quay về chờ đợi. Còn gì đâu những hò hẹn trong đời.
Làm sao quên / mỗi chiều / Venice lóng lánh tà dương
Chiều ấy rất nhiều gió Đàn chim nhớ phố bay về(1)
Lời tòa soạn: Cho đến năm 2019, nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh đã có 12 tập thơ xuất bản, Ngôn Ngữ Xanh là tập gần đây nhất do Văn Học Press xuất bản và phát hành đầu tháng 10/2019 trên Barnes & Noble. Thơ chị cũng xuất hiện thường xuyên trên các trang mạng văn chương, trong và ngoài nước.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.