Mỗi ngày quên vài chữ

11/02/202620:28:00(Xem: 1414)
blank

 

Thơ

PHAN TẤN HẢI

 

Mỗi ngày quên vài chữ

 

mỗi ngày quên thêm vài chữ

mở kinh học lại từng dòng

trí nhớ làm như vô sự

hơi đâu mà thuộc sắc không

 

mỗi ngày lùi thêm vài tuổi

thấy mình thơ dại hơn xưa

tóc trắng còn bay mấy sợi

nghe chim cổ tích ban trưa

 

mỗi ngày quên vài chữ khó

phải nhờ Google nhắc tuồng

cũng may chưa quên hơi thở

níu theo bè pháp qua sông

 

mỗi ngày dịch tin cho báo

kể chuyện mưa bom khắp trời

nguyện cho đời ngưng lửa máu

gõ chữ, khóc trong từng lời

 

mỗi ngày càng thêm đau nhức

nằm ngồi đi đứng chậm hơn

nguyện thân tâm thành giấy mực

minh giải lời xưa Thế Tôn

 

mỗi ngày lạ thêm cố quận

nghe kể như chuyện trong mơ

một thời chép kinh cùng bạn

sắc không còn lại mấy tờ

   

mỗi ngày thấy mình như núi

kham nhẫn giông bão nắng mưa

bất kể vui buồn ném tới

yêu thương biết mấy cho vừa

 

mỗi ngày thấy mình như nước

hỷ lạc rửa sạch bụi đường

bất kể đời buồn như khóc

chở người vượt mấy trùng dương

 

mỗi ngày giữ tâm như lửa

đốt sạch muôn nghiệp ra tro

chân bước vào nơi không cửa

mắt nhìn soi thấu hữu vô

 

mỗi ngày giữ tâm như gió  

ba cõi không chỗ lưu chân

gửi bạn một thời rất nhớ

tiếng đàn không dây rất thân

 

mỗi ngày tâm như hư không

không gì nắm bắt, tận cùng

không nơi trú xứ vui buồn

trọn đời hương pháp cúng dường.

 

---- Nguyên Giác Phan Tấn Hải

(Gần Tết Bính Ngọ, đầu tháng 2/2026)

 

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.