Thầy Giang

24/02/202613:20:00(Xem: 1368)
Dem Thap Nhang Ngoai Troi Mu Suong
Đêm Thắp Nhang Ngoài Trời Mù Sương - Đinh Cường

 


Hai vị khách thăm tôi ngày cuối năm

nhà thơ Vũ Đình Liên và thầy Giang, người thầy thời trẻ tuổi

ánh mắt bén, giọng vang thầy dạy

nhìn cao, bước dài

chúng tôi đi— tháo mồ hôi—đôi lúc chạy

dừng sau mỗi cuộc đua lấy sức thôi

 

ngày cuối năm, buồn lẫn vui

tôi, hai người khách

hồn muôn năm cũ? — đứng chung quanh

 

đêm cuối năm, không trăng

chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại

những ngã rẽ

những đường vòng

sợ tiếng chim trên cành làm mê mãi

— nào biết bước thấp, cao rồi cũng tới

chúng tôi tìm, cầm, nắm

— nào nghĩ rồi tất cả qua đi

 

và tình yêu lẫn tình si

chúng tôi may cho mình lớp áo choàng cùng màu với nó

nào ngờ san hô: mảnh đá trắng trên tay

 

nhà thơ Vũ Đình Liên,

hồn muôn năm cũ

có phải họ và tôi

cùng ngỡ ngàng lạc lõng

 

thầy Giang,

có phải học trò chúng tôi

ốc mượn hồn thân mỏng

đành ẩn mình trong chiếc vỏ trống không

 

nhà thơ không trả lời

thầy Giang chưa đáp vội

tôi lại quên

thầy luôn cho bài học mới đầu năm

 

kc Nguyễn

một bên lòng tàn lụi, một bên non omnis moriar – chỉ là những thanh âm, nhẹ hẫng hút biến
Ngày càng lún sâu | Ngày càng bị chìm xuống
không hẳn tàn phai | mà dần nhạt | đến không còn vết tích câu lưu
Những chiếc điện thoại không còn chiếm ngự | từ sáng tinh mơ đến lặn mặt trời | trước mặt nhau hai bàn tay cùng mở
có nhiều khi | thấy hoàng hôn không về | trên cánh đồng | để nghe tiếng hò trăng khuya | chìm xuống đáy nước mênh mông
và vì ổng muốn giàu hoặc vì thật sự nghĩ mình giàu | nên ổng luôn bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa | ổng bầu cho Hoover chống lại Roosevelt | và ổng thua | rồi ổng lại bầu cho Alf Landon chống Roosevelt | và ổng lại thua nữa | ổng nói, “tao đéo biết cái thế giới này sẽ đi đến đâu,
Im lặng | Có thể là vàng | Nhưng đối diện cái ác | Im lặng chỉ là vàng giả | Dễ gây ô nhiễm
Khi mình khâu dính cứng những chiếc hàm | lời nói không phun qua được kẽ răng | trở thành lớp gạch vôi bảo vệ | thành trì của điêu ngoa
tôi đến chốn này | giữa giấc mơ chìm trong cơn mê | đã quá cữ
Sinh ra trong cuộc biếng lười kinh niên | Từ đầu xanh đã xuống thuyền | Một cơn luân lạc
Thomas von Vegesack* quẹt diêm / Lửa bếp, Lửa đèn. Lửa lò sưởi / Ngọn nến bữa ăn chiều lung linh / Quặn lòng quê xa, bạn tù tội / Phương Đông: Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ / Quê ta, bao nhiêu ngũ hành sơn / Bếp ai tro lạnh chiều nay nữa / Lửa gì đâu. Lửa tủi, lửa hờn
chờ đợi cái ngẫu nhiên | chờ đợi cái cố nhiên | bên lửa trời lao xao | lời khấn nguyện âm ỉ