Món Quà Vàng

09/04/202610:52:00(Xem: 1127)
gac trang

 

con không cần đóng vai công chúa,
bà nội bảo, hẳn nhiên là vậy
máu con từ giòng dõi vương triều xa xưa


nhưng nếu đã xa đã xưa

thì bây giờ là gì

bây giờ

chỉ là con nhóc tì Việt ở Mỹ
phát âm ngọng nghịu,
mặt dí sát mũi giày

 

nó nhỏ nó bé

làm sao đủ sức hòa nhập
cha mẹ ra tay

giấu nó trên gác xép
cố tạo dễ chịu
họ sơn gác màu xanh lơ nhạt,
như lời thì thầm của bầu trời ngoài kia
nơi lẽ ra nó thuộc về

chùm đèn pha lê giữa phòng

những ngôi sao giả

lung linh trên lớp vôi xanh
thứ nhại màu tự do

nhợt nhạt

 

đó không phải nhà tù
là cái két sắt
nơi người ta cất giữ vàng ngọc

quý nhất của mình

 

khóa trên,

khóa giữa,

khóa dưới
cách, cạch, thùm, thụp

chiếc đồng hồ của riêng nó nửa đêm điểm giờ
bùa phép tan đi
cho nó được thở,
được nằm yên nghe
biết rằng những bóng ma tổ tiên vẫn còn đó bằng da bằng thịt

còn ở lại ngày mai

 

tình yêu được cảm nhận bằng lời

bằng những giờ khắc đã bị đánh mất

có mặt xứ này quý hơn cái giá phải trả

hoàng tộc ngày xưa nay đóng vai dân di cư, 
mải miết cả đời
lo hòa nhập

 

nó biết bà nội không nói sai
nó không cần thủ vai công chúa Rapunzel trên tháp cao
điều nó cần là ngước cao đầu như nữ hoàng

gia tài của nó lẽ ra là mặt trời vàng,
nhưng vầng trăng bạc coi vậy mà dễ chịu hơn


sau cùng

trăng đâu có làm ai lóa mắt
chỉ âm thầm mà sáng


làm người Mỹ gốc Việt

cũng vậy

 

và rồi nó nhập vai
yêu tinh -  hay nữ thần

nhận ra, mình chỉ là

một người

như bao người –

                   khác.

 
attic moon - gác trăng




attic moon
 là một nhà thơ, nhà làm phim và nhân viên xã hội người Mỹ gốc Việt, với sáng tác đi vào những giao điểm giữa bản sắc, tâm lý và tự sự, đan xen đời sống riêng tư với huyền thoại. Thơ của cô từng xuất hiện trên tạp chí văn chương The Catalyst của Đại học UC Santa Barbara, và bộ phim tài liệu Asian American Pizza đoạt giải Phim tài liệu ngắn xuất sắc nhất tại Chinatown Film Festival 2025. Hiện cô đang trong giai đoạn hoàn thiện bản thảo tập thơ đầu tay Gravity.

 

Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
Tôi đến thăm một thành phố miền đông ngẩn ngơ trước rừng thu rực rỡ chiếc kiềng vàng trên áo cô dâu đỏ màu đau thương nơi đó cũng rất tươi...
Làm sao em vá vầng trăng khuyết | Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ | Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh | Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ...
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!