Món Quà Vàng

09/04/202610:52:00(Xem: 1133)
gac trang

 

con không cần đóng vai công chúa,
bà nội bảo, hẳn nhiên là vậy
máu con từ giòng dõi vương triều xa xưa


nhưng nếu đã xa đã xưa

thì bây giờ là gì

bây giờ

chỉ là con nhóc tì Việt ở Mỹ
phát âm ngọng nghịu,
mặt dí sát mũi giày

 

nó nhỏ nó bé

làm sao đủ sức hòa nhập
cha mẹ ra tay

giấu nó trên gác xép
cố tạo dễ chịu
họ sơn gác màu xanh lơ nhạt,
như lời thì thầm của bầu trời ngoài kia
nơi lẽ ra nó thuộc về

chùm đèn pha lê giữa phòng

những ngôi sao giả

lung linh trên lớp vôi xanh
thứ nhại màu tự do

nhợt nhạt

 

đó không phải nhà tù
là cái két sắt
nơi người ta cất giữ vàng ngọc

quý nhất của mình

 

khóa trên,

khóa giữa,

khóa dưới
cách, cạch, thùm, thụp

chiếc đồng hồ của riêng nó nửa đêm điểm giờ
bùa phép tan đi
cho nó được thở,
được nằm yên nghe
biết rằng những bóng ma tổ tiên vẫn còn đó bằng da bằng thịt

còn ở lại ngày mai

 

tình yêu được cảm nhận bằng lời

bằng những giờ khắc đã bị đánh mất

có mặt xứ này quý hơn cái giá phải trả

hoàng tộc ngày xưa nay đóng vai dân di cư, 
mải miết cả đời
lo hòa nhập

 

nó biết bà nội không nói sai
nó không cần thủ vai công chúa Rapunzel trên tháp cao
điều nó cần là ngước cao đầu như nữ hoàng

gia tài của nó lẽ ra là mặt trời vàng,
nhưng vầng trăng bạc coi vậy mà dễ chịu hơn


sau cùng

trăng đâu có làm ai lóa mắt
chỉ âm thầm mà sáng


làm người Mỹ gốc Việt

cũng vậy

 

và rồi nó nhập vai
yêu tinh -  hay nữ thần

nhận ra, mình chỉ là

một người

như bao người –

                   khác.

 
attic moon - gác trăng




attic moon
 là một nhà thơ, nhà làm phim và nhân viên xã hội người Mỹ gốc Việt, với sáng tác đi vào những giao điểm giữa bản sắc, tâm lý và tự sự, đan xen đời sống riêng tư với huyền thoại. Thơ của cô từng xuất hiện trên tạp chí văn chương The Catalyst của Đại học UC Santa Barbara, và bộ phim tài liệu Asian American Pizza đoạt giải Phim tài liệu ngắn xuất sắc nhất tại Chinatown Film Festival 2025. Hiện cô đang trong giai đoạn hoàn thiện bản thảo tập thơ đầu tay Gravity.

 

Mắt cay mùi nhựa tóc | Thập ác trên nóc thờ chú giải kinh
Kiếp sau nếu người sinh làm núi | Ta sẽ làm mây trôi quẩn quanh | Nếu người sinh ra làm ngọn suối | Ta hóa sinh tảng đá chung tình
Hát ốm như que | Như củi tung tóe | Tôi nhen chút than hồng | Hát cho những cái bát mẻ
Họ cảm thấy bị chống đối, | nó rõ ràng là một âm mưu | và do liên tục | tức giận, họ cảm thấy rằng | họ liên tục | đúng. | Bạn thấy họ trên đường | bóp còi xe như điên | khi xảy ra | một vi phạm nhỏ xíu, | chửi thề, | phun phì phì | những lời tục tằn.
"...tôi thấy ông dành tới mười hai trang cho mười hai bài thơ bốn dòng để vẽ chân dung mười hai người bạn văn của tác giả: Nguyễn Tôn Nhan, Hoàng Ngọc Tuấn, Trần Quang Lộc, Nghiêu Đề, Trương Đình Quế, Cao Xuân Huy, Cao Đồng Khánh, Vũ Huy Quang, Nguyễn Xuân Hoàng, Mai Thảo, Phùng Nguyễn, Nghiêm Xuân Hồng. Tất cả những khuôn mặt này đã ra người thiên cổ. Phải chăng đây là một nghĩa trang bạn bè trong lòng Khánh Trường?" - Song Thao
nơi nào ta đi qua và trở về | cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng | những hơi ấm tình nồng | những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần