Món Quà Vàng

09/04/202610:52:00(Xem: 1141)
gac trang

 

con không cần đóng vai công chúa,
bà nội bảo, hẳn nhiên là vậy
máu con từ giòng dõi vương triều xa xưa


nhưng nếu đã xa đã xưa

thì bây giờ là gì

bây giờ

chỉ là con nhóc tì Việt ở Mỹ
phát âm ngọng nghịu,
mặt dí sát mũi giày

 

nó nhỏ nó bé

làm sao đủ sức hòa nhập
cha mẹ ra tay

giấu nó trên gác xép
cố tạo dễ chịu
họ sơn gác màu xanh lơ nhạt,
như lời thì thầm của bầu trời ngoài kia
nơi lẽ ra nó thuộc về

chùm đèn pha lê giữa phòng

những ngôi sao giả

lung linh trên lớp vôi xanh
thứ nhại màu tự do

nhợt nhạt

 

đó không phải nhà tù
là cái két sắt
nơi người ta cất giữ vàng ngọc

quý nhất của mình

 

khóa trên,

khóa giữa,

khóa dưới
cách, cạch, thùm, thụp

chiếc đồng hồ của riêng nó nửa đêm điểm giờ
bùa phép tan đi
cho nó được thở,
được nằm yên nghe
biết rằng những bóng ma tổ tiên vẫn còn đó bằng da bằng thịt

còn ở lại ngày mai

 

tình yêu được cảm nhận bằng lời

bằng những giờ khắc đã bị đánh mất

có mặt xứ này quý hơn cái giá phải trả

hoàng tộc ngày xưa nay đóng vai dân di cư, 
mải miết cả đời
lo hòa nhập

 

nó biết bà nội không nói sai
nó không cần thủ vai công chúa Rapunzel trên tháp cao
điều nó cần là ngước cao đầu như nữ hoàng

gia tài của nó lẽ ra là mặt trời vàng,
nhưng vầng trăng bạc coi vậy mà dễ chịu hơn


sau cùng

trăng đâu có làm ai lóa mắt
chỉ âm thầm mà sáng


làm người Mỹ gốc Việt

cũng vậy

 

và rồi nó nhập vai
yêu tinh -  hay nữ thần

nhận ra, mình chỉ là

một người

như bao người –

                   khác.

 
attic moon - gác trăng




attic moon
 là một nhà thơ, nhà làm phim và nhân viên xã hội người Mỹ gốc Việt, với sáng tác đi vào những giao điểm giữa bản sắc, tâm lý và tự sự, đan xen đời sống riêng tư với huyền thoại. Thơ của cô từng xuất hiện trên tạp chí văn chương The Catalyst của Đại học UC Santa Barbara, và bộ phim tài liệu Asian American Pizza đoạt giải Phim tài liệu ngắn xuất sắc nhất tại Chinatown Film Festival 2025. Hiện cô đang trong giai đoạn hoàn thiện bản thảo tập thơ đầu tay Gravity.

 

Cậu bé Hassan 11 tuổi ở miền Đông Ukraine vừa bằng tuổi của Oliver cũng 11 tuổi ở miền Tây Bắc Mỹ
Ôi những bà mẹ mất con/ những người vợ mất chồng/ những người yêu nhau/ đã mất nhau...
buổi chiều/ ở khúc quanh của dòng sông/ có con cò xám khẳng khiu/ cô đơn như con nước lạnh/ nhìn về xa xăm...
Nhìn vào các con số. Vào khởi đầu thập niên 1930s, có 259 nhà văn xuất bản sách trong Liên Bang Xô Viết. Vào cuối thập niên 1930s – chỉ còn 36. Như thế nào 80% các nhà văn đã biến mất? Có 17 người bị bắn, 8 người tự sát, 7 người chết vì lý do tự nhiên, và 175 người bị bắt và giam trong các trại. Và 16 người mất tích. Những con số này cho một ý tưởng về trái độ Liên Bang Xô Viết đối với giới ưu tú văn hóa Ukraine, một thái độ đã áp đặt một kiểu im lặng văn hóa trong nhiều thập niên. Trong thập niên 1960s, một thế hệ mới, trẻ hơn xuất hiện và mang khu vực vào một thời kỳ nghệ thuật chói sáng mới. Nhưng nó cũng sớm lụi tàn: nhà thơ Vasyl Symonenko bị đánh tới chết, họa sĩ Alla Horska và nhà soạn nhạc Volodymyr Ivasiuk chết trong các hoàn cảnh kỳ lạ, và nhiều người khác bị đẩy vào nhà tù, ép vào các bệnh viện tâm thần, và bị cấm xuất bản. Chết độ Xô Viết khởi dậy cuộc chiến chính trị nhắm vào các khuôn mặt văn học Ukraine trong thập niên 1920s và kéo dài tới cuối thập niên 1980s,
bánh mì chúng con ăn hằng ngày chúng con cho người đói / để họ ngừng ăn thịt lẫn nhau / chúng con đem ánh sáng cho kẻ u mê / để họ tìm ra sự sáng suốt /
đêm của pháo kích/ đêm của oanh kích/ đêm của kính vỡ/ đêm của tường lở/ đêm của gạch vụn...
tiếng còi hụ xé nát màn đêm/ đạn pháo nả vào thành phố/ bầu trời rực sáng/ bằng lửa của bạo tàn...
Cảm xúc và nỗi phẫn nộ của hai thi sĩ Việt – Nguyễn Hàn Chung & Trần Mộng Tú – khi nhìn vào thảm cảnh chiến tranh Ukraine hôm nay. Việt Báo trân trọng mời đọc.
"Tôi tin văn hóa có thể tạo ra những khuôn mẫu cư xử nơi con người, và đó là những gì tôi muốn nói đến khi tôi viết về hệ lụy của đất mẹ, Yakimchuk nói về bài thơ nguyện cầu (prayer). "Đây chính là hệ lụy chúng ta gánh theo, và cuối cùng thì chúng ta phải sống hòa hoãn với nó. Và chúng ta nên sáng tạo ra những câu chuyện mới để tự kể cho mình. Nếu chúng ta không làm thế, kẻ thù chúng ta sẽ làm cho chúng ta."
“Tôi vừa nghe ba tiếng nổ,” nhà thơ Iya Kiva đăng lên trang Facebook của bà vào đêm 23/2/2022. “Hãy chờ… đang xảy ra.” Kiva, một nhà thơ, dịch giả và nhà báo, đang sống tại Kyiv kể từ mùa hè 2014, khi bà chạy thoát khỏi quê hương Donetsk sau khi bùng nổ cuộc chiến chống lại những người ly khai do Nga yểm trợ. Trong tám năm qua, Kiva là một trong nhiều nhà thơ trẻ tại Ukraine mô tả về sự tuyệt vọng đang diễn ra của chiến tranh và hy vọng tại một đất nước đang tìm một căn cước độc lập.
1. Ta về một cõi tâm không Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn Còn yêu một thuở đi hoang Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya . 1. I come back to the realm of the empty mind Still listening To the past Flooding into the dying sun Still loving The time of Uncertainty Hoarding in countless of shining midnight stars Into the deep eyes
tôi đã thấy em, người lính trẻ Snake Island / cái chết trước mẳt em điềm nhiên giúp thế giới chứng kiến / sự ngang ngược của kẻ thù và / cách mười ba chiến sĩ bảo vệ quê hương của họ / tôi đã thấy khuôn mặt thách thức của tổng thống Ukraine / cần đạn dược, không cần một chuyến đi trốn chạy.
lạc lối trong sương mù / tôi mù / tôi mù tịt / quờ quạng ngu ngơ...