T H È M

20/05/202610:09:00(Xem: 479)


sauguong
Minh họa Đinh Trường Chinh




Anh thấy xanh một vạt
Hóa ra em ghé vào
Thu hồi con mắt nắng
Cành cao ở trên cao

Anh lè tè dưới thấp
Cách gì cũng quay ngang
Nên đường dài vô tận
Tới lúc phải tan hàng

Như ngày xanh vọng điếng*
Những hạt cườm trong mơ
Li ti lời đường mật
Chia hết nhau dại khờ

Ru chiếc võng nằm yên
Trời thở dài trưa nắng
Anh cúi nhặt bóng mình
Giọt mồ hôi lận đận

Nghe vĩnh thúy phai nhòa
Những gai góc tình mượn
Chiếc áo mềm thơm hoa
Sực nức mùa gió chướng

Thì thôi buồn cọng cỏ
Thổi bay giọt chiều sa
Thấy rồi em quay lại
Giữa yên ắng sa đà

Anh nghe vàng mật núi
Đá khô cằn lên men
Chút rượu hồng bỉ thử
Uống chưa đã cơn thèm

)(
h o à n g x u â n s ơ n
20 mai 2026
* Khánh Băng, Vọng Ngày Xanh

Nhà văn Trần Hoài Thư chủ nhân của Thư Ấn Quán, người Phục Hồi Di Sản Văn Học Miền Nam 1954-1975 đã qua đời ngày 27-5-2024, đúng 1 tháng sau khi hiền thê của ông, bà Nguyễn Ngọc Yến mất ngày 27-4-2024.
mấy ai vạch thấu một lằn | từ tinh tươm sáng về lăn lóc chiều | một ngày vạn ngày. lửa. thiêu | bình nguyên hoa mộng cũng liều tro than
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn. Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...