Tổ Quốc Ghi Ơn

5/24/202610:39:00(View: 587)

(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)

 
Flowers

Trong trái tim em

Anh không bao giờ chết

Anh chỉ nằm xuống

gối đầu trên mảnh đất quê nhà

cỏ xanh tươi từng nhánh hiền hòa

những con chim mang theo từng hạt nắng

rắc xuống mộ phần những sắc long lanh

 

Đôi giầy trận bùn vẫn chẳng hề khô

vẫn nhớ tùng ngón chân anh và lên tiếng gọi

vai áo chưa kịp mòn

cánh tay nào vẫn không hề mỏi

Anh đã làm gì với mớ tuổi thanh xuân

 

Lá cờ tổ quốc vẫn rung

trong lồng ngực còn rất trẻ

tiếng đạn nào vỡ òa như nước mắt

mảnh đạn nào bắn ra ghim vào giữa trái tim

 

Cũng trong lòng ngực thanh xuân đó

Anh chưa hề đếm bao nhiêu xác bạn xác thù

Anh chưa kịp mừng vui hay ân hận

chiến tranh lướt qua ngực anh như một trò đùa

 

Chiến tranh tàn

người ta ghi ơn chiến sĩ

người ta lau nước mắt cho nhau

 

Rồi người ta lại bắt đầu

một cuộc chơi sinh tử mới

và ngày Ghi Ơn không bao giờ cũ

nó chỉ bắt đầu lại

bằng một cuộc chiến khác

trên những vùng đất khác

và những người lính mới toanh

sẽ được ghi tên “Tưởng Niệm”

 

Những lá quốc kỳ vẫn được chọn để cắm

trên những cánh đồng hoa poppy

những bà mẹ

những người vợ trẻ

những đứa con

đều được đứng dưới lá cờ

cho Tổ Quốc Ghi Ơn

và em biết rất rõ một điều

 

Chắc chắn anh không về nữa.

 

tmt

Memorial Day- 2026

 

 

 

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.