Thơ Lý Kiến Trúc: Vài Bài Thơ Tháng Sáu: Vũ Khúc Thị Mưa. Big Bang Hạt Bụi Tình Đầu. Quán Nhỏ La Rumba Ở Một Nơi Khác. Mối Tình Đạo Sĩ

24/06/202608:26:00(Xem: 394)

Thơ Lý Kiến Trúc: Vài Bài Thơ Tháng Sáu: Vũ Khúc Thị Mưa. Big Bang Hạt Bụi Tình Đầu. Quán Nhỏ La Rumba Ở Một Nơi Khác. Mối Tình Đạo Sĩ
.
Vài Bài Thơ Tháng Sáu: Vũ Khúc Thị Mưa. Big Bang Hạt Bụi Tình Đầu. Quán Nhỏ La Rumba Ở Một Nơi Khác. Mối Tình Đạo Sĩ

 
PHOTO: blankNhà sư Nghệ sĩ Piano Tuệ Sỹ đang độc tấu nhạc khúc bi tráng Sonate Moonlight của Ludwig van Beethoven. (Ảnh trích từ video Nghệ sĩ Dương cầm Tuệ Sỹ đang chơi nhạc khúc Moonlight Sonata, Op. 27, No. 2 – được phóng lên Youtube ngày 8 tháng 6 năm 2017. https://www.youtube.com/watch?v=cNbq_meZt88 
https://www.nhatbaovanhoa.com/a11424/ram-trung-thu-nghe-moonlight-sonata-thay-tang-gia-quanh-thay-tue-sy 
.
VŨ KHÚC THỊ MƯA Bên Kia Sonate Moonlight
 
Mưa
Mưa Mưa
Mưa Mưa Mưa

Bên kia biển
Sonate Moonlight
Piano, đôi tay gầy tham lam phủ không gian cô quạnh
Dòng sông trăng chảy xuống đời giọt lệ từ bi
Nhưng. Sao không là Ballade No.1 in G minor, Op.23 mà lại là Moonlight Sonata?
Xứ sở Chopin (*) điêu tàn vì chiến tranh phảng phất một Beethoven lãng mạn?
Sonate bi tráng quê hương đau đớn hay tiếng đinh thập tự cứu rỗi những tâm hồn khổ nạn

Trong khoảnh khắc vô thường nghịch lý
Ánh trăng tiết tấu dị thường
Run rẩy phím trắng phím đen
Niềm u uẩn dấu nhẹm bấy lâu nay dày vò hồn xác người nghệ sĩ
Ballade nức nở cung bậc buồn. Không. Dương cầm rỉ máu thương đau
Quá khứ u mặc xót thương cho mảnh đất đọa đầy thân xác* hôm nay và mai sau

Moonlight bứt rứt
Mệnh số tài hoa trót tái sinh vào cửa thiền đất trời điên dại
Án tù thế kỷ bỏ tù chiếc áo dà bạc màu phong phếch phong phiêu*

Moonlight thở than: họ không hiểu gì cả, xin tha tội cho họ
Dòng sông thơ thị mưa vũ khúc nghiệp lệ ngập lụt trăng ngàn
Đỉnh đá cười với nắng* và hạt muối chưa tan còn mải xao xuyến đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ*

Moonlig ht vò võ
Thân như hư không
Quang gánh nặng nhọc giỏ thi ca

Moonlight đôi bờ
Bước chân đạo sỹ phút chốc loanh quanh trôi theo dòng đời du thủ
Sonate tàn khi xác tan theo biển bốc thành mây trời lang thang khắp cõi hư không*.

Lý Kiến Trúc
Chú thích (*) Một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà soạn nhạc lãng mạn Frédéric Chopin – bản Ballade giọng Sol thứ, Op. 23. Dành cho học viên trình độ cao, người chơi nghiệp dư và nghệ sĩ piano chuyên nghiệp. Ấn bản này còn bao gồm một tác phẩm tặng kèm của Chopin – bản Nocturne số 8, Op. 27 số 2 giọng Rê giáng trưởng.
.
.
VŨ KHÚC THỊ MƯA Bên Kia Biển

Mưa
Mưa Mưa
Mưa Mưa Mưa

Bên kia biển
mưa có lạnh không em
dúi ngón chân son dưới lòng cát ấm
cát
sẽ phủ chân em
biển
vuốt ve trìu mến
sóng
nhấp nhô mưa đời
mưa đêm nay
ai đưa em về
ơi mưa.


VŨ KHÚC THỊ MƯA Bên Này Biển

Mưa
Mưa Mưa
Mưa Mưa Mưa

Bên này biển
Mưa nuốt chửng tâm can
Lệ không gian như mũi kim đâm vào da thịt
Như thị không lời thấu tim tôi
Mưa đêm nay
Tôi không đưa em về
Tôi tiễn mưa đi xa hai mươi ngàn dặm

Một lần về nguồn xa lắm
Yêu em
Trăng rơi trên đỉnh núi
Mưa rơi dưới dưới chân đồi
Mây mưa tạt từ cánh rừng này qua cánh rừng nọ
Đổ ầm ầm xuống lưng đèo hun hút chân mây

Lâu đài của những tông phổ bất hủ – nơi mà ai cũng có thể ghé vào
Đây – Piano Coffee, quán nhỏ ven đồi bốc mùi cà phê thuốc lá
Ngại ngùng chi mà chẳng rảo bước vào
Nơi hò hẹn của tình nhân những chiều mưa quyến rũ
Ở đó, ta bắt gặp Beethoven Für Elise lãng mạn, Chopin lưu đày với cõi lòng tan nát
Ở đó, ta nghe nhịp đập của Nocturne C sharp minor thiết tha mong manh cuồng nộ

Ở đó
Có một cõi riêng
Rất riêng
Vũ khúc thị mưa
Hiện diện
Hất ngược áo trinh não nùng.
Lý Kiến Trúc
  
 
BIG BANG HẠT BỤI TÌNH ĐẦU

Em. Em tên là ánh sáng
Dải ngân hà trắng nõn thơm tho
Đẹp như trăng sao mùa luân vũ
Mùa luân vũ trăng sao của thinh không – dị thường
Sứ điệp tình yêu nửa đêm dạ hội – bất thường
Gởi xuống địa trần gian nơi u tối nhất – kinh khủng
Gởi xuống địa cầu xanh nơi chưa biến mất – bàng hoàng
Ánh sáng phục sinh mầm những con tim đã chết – sống lại.

Em. Tay trong tay
Lần đầu chạm vào da thịt
Mềm như nhung gấm
Lần đầu hôn bàn tay thiên thần
Em đã cho tôi men rượu tình ngây ngất
Cháy không gian
Đỏ mặt trời
Tạ ơn em
Vòng tay bất tử.

Tạm biệt khói lửa ngập trời màu tang tóc
Tam biệt chiến tranh, chết chóc, khóc than, lụi tàn
Tạm biệt. Tạm biệt
Nhưng người ta vẫn tiếp tục khai quật những mồ chôn tập thể
Minh họa hùng hồn kiệt tác nền văn minh của nhân loại
Đừng để nó mất dấu
Cứ tiếp tục đi tìm những bộ xương rải rác trong rừng sâu
Nó sẽ điểm tuyết cho bữa ăn tối thêm phần sang trọng
Em sợ hãi? Chắc chắn đó là điều em không thích
Nhưng em nên biết
Em là khán giả. Tôi là khán giả
Chúng ta là khán giả ngồi đối diện với bức màn nhung đỏ lộng lẫy mở ra khép lại
Sân khấu diễn ra lớp lang
Không ai có thể phá vỡ trật tự
Khi các diễn viên bậc thầy đang nói dối sự thật.

Big Bang
Tay trong tay
Tôi sẽ hôn em
Nụ hôn vũ trụ
Hạt bụi tình đầu
Tan vỡ không gian.
Lý Kiến Trúc
.
.
QUÁN NHỎ LA RUMBA Ở MỘT NƠI KHÁC

Ta hẹn nhau
chiều
quán nhỏ Coffee La Rumba … tây ban cầm da diết
Ta hẹn nhau
đêm
nhạc tình España thấu… thấu tâm can.

Hẹn nhau bốn mùa
đi qua
Em, giọng nói
Em, tiếng hát, tiếng cười, tiếng khóc
Ôi, lòng ta xúc động khôn nguôi.

Hẹn nhau ngày đêm
đi qua
Lòng ta mãi mãi khát khao
Ray rứt mối tình
Ray rứt tình yêu.

Em
ở một nơi khác
rất khác
Em
ở một nơi lạ
rất lạ
Em
ở một nơi xa
rất xa.

Quán nhỏ La Rumba nhạc tình España.

Em
mơ một nơi khác
rất khác
Em
mơ một nơi lạ
rất lạ
Em
mơ một nơi xa
rất xa.
Lý Kiến Trúc

PHOTO:
blankTác giả trên đỉnh tháp Eiffel nhìn xuống sông Sein chảy giữa Paris năm 2004. Ảnh tài liệu
.
.
MỐI TÌNH ĐẠO SĨ

1

Có lần em đay nghiến hỏi:
còn những gì để lại trong thơ?
ta sung sướng trả lời:
còn bãi cỏ địa cầu cho em duỗi tay ngà chân ngọc
còn ruộng đồng chiếu cói nệm rơm óng ả lúa vàng kim
cuộn tròn trong đó với ta
đánh một giấc mộng thường ta bơi vào vũ trụ.


2

Em không tin ư?
tim ta vạn nẻo ưu tư
ở khu vườn dâu lê nho táo
Bạch Dinh lầu Biệt Điện Ban Mê
ôi chao, Đà Lạt, chớm tình yêu
lang thang con phố nhỏ bụi trưa hè
một chút nắng rêu phong phai sợi tóc
một lần yêu một lần hồ than thở chia phôi
tiếng hát xa trên đồi cao đồi thấp
tiếng cười khan rừng thông vỗ ơ hờ.


3

Em, đi tới
Đi tới nữa đi em
cốc Lý Thảo Am
có núi mây trắng có bồ đề cười mỉm
có mùa thu đầy gió sáo sang sông
điệp khúc cũ cung đàn nâng tơ mới
cuối đông tàn trở lạnh đón xuân sang
em không tin ư?
thử đặt bàn tay măng non xé toang lồng ngực
ta hồn nhiên mở cửa cho em len vào đáy linh hồn.


4

Từ dạo ấy
mắt xanh sâu thăm thẳm
miền hoang vu
trở gió những xôn xao
hồn ta đong
nặng trĩu sóng ba đào
ta vẫn đợi
vẫn yêu
ngang trái.


5

Rồ dại. Thật rồ dại
tưởng là nụ hôn sẽ hun nóng hồn hoang dại
ngu ngơ. Thật là ngu ngơ
tưởng là em sẽ rúc vào lòng ra chiều thân thiết
ngây thơ. Rõ là ngây thơ
ta vẫn hát bài ca tình tứ: sà vào lòng anh lần nữa đi em
ôi, lòng đau như cắt
trái tim mấy độ đi hoang
truồng trên giường cũ cô đơn cuộn tròn tâm vũ trụ
trong cõi hoang đường một mình ta nhẩy múa với ta.

Lý Kiến Trúc, 19 June 2026




Một mai đây đất nước này trở lại / Đón bình minh, trong ánh sáng chan hòa, / Chúng ta cùng nối lại bản tình ca / Khi Cô Vi đã lui vào dĩ vãng.
Ngày săn giặc, ngoại biên tây tiến / Đêm Hạ Lào, tác chiến viễn phương / Ba lô, súng trận, sa trường / Tiếng quân reo, dấy biên cương ngút ngàn
Bờ hiên dĩ vãng xanh rờn nhung nhớ mà đau như có gai đâm vào da thịt một thời xưa ta ở nơi đâu trong ngôi nhà ấu thơ có hàng chè tàu chiếc cổng xi măng con đường đất đá trên bờ thành ấu thơ ta đã trèo lên ngồi vắt vẽo chân đánh đu hạnh phúc
Vĩnh Hảo, vốn dĩ là một nhà văn đa tài, từ cuối thập niên 1980's với những những tác phẩm mà chúng tôi ưa thích như: Thiên Thần Quét Lá (tập truyện), Núi Xanh Mây Hồng (truyện dài), Cởi Trói tập I & II (truyện dài), và Mẹ, Quê Hương và Nước Mắt (tập truyện), v.v... Ngoài ra, ông là một nhà báo, nhà thơ và hơn hết là một hành giả Đạo Phật nghiêm túc, từ tốn và chuẩn mực. Chúng tôi may mắn được xem ông như là một pháp hữu thân tín. Những gì cần nói, ông nói; những gì cần làm ông làm; thậm chí những gì im lặng, ông lại im lặng cũng vì lợi ích chung và cho số đông. Ông vốn nhẹ nhàng, thầm lặng nhưng nổi bật trong những gì ông để ý đến từ văn hoá, nghệ thuật, Phật giáo đến công cuộc hoằng pháp, và kể cả việc làm từ thiện ở miền sâu, miền xa tại Việt Nam.
Langston Hughes là một thi sĩ da đen nổi tiếng của Mỹ. Bài thơ này được xuất bản năm 1930, thời điểm của cuộc Đại Suy Thoái. Người da đen khi ấy vẫn chưa có quyền bình đẳng như bây giờ. Phải đợi đến phong trào Civil Rights vào thập niên 1960 luật pháp mới cho phép họ ăn chung bàn, ngồi chung chỗ với người da trắng... Bây và cả chủng tộc bây Hãy nhìn xuống nơi bây đang sống Mà xấu hổ. Hãy nhìn xuống những người da trắng Rồi nhìn lại mình Mà xấu hổ Rằng cái nghèo vẫn ngửa ngay ra đó, Rằng con ngu cái dốt cứ đẻ đầy ra đó
Tan sương đầu ngõ có đâu ngờ / Gặp lại ta là mây xanh lơ / Hôm nay tạnh ráo màu siêu thực / Bữa nọ òa bay sắc viễn mơ / Cảm tạ tình sau thương ý trước / Tri ân tâm đạo thấu huyền cơ / Biển dâu dẫu biết lòng chưa thỏa / Vẫn ngước trông lên lạy mịt mờ.
có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm / nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp / đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶ / of the people by the people for the people
“Chúng ta đến xứ sở này xa lạ / ra đi chưa hết lạ / nhưng không bao giờ thôi yêu mến / mặt hồ đại dương / căn nhà chở che hạnh phúc / lối mòn nhỏ ven rừng con ta bước tiên khởi tự do. / Đây là nơi chúng ta hàn gắn mình / Như thợ giày khâu vết thương há miệng / Sau đường dài ngập máu / sau đường dài ngập phân / sau chợ chiều cân xác chết chiến tranh / một triệu tiếng chuông không mua hết oan hồn. / Đây là nơi chúng ta sống đàng hoàng / và chết vào buổi chiều có cánh / bay về một xứ sở đã xa.
Từ em mắt biếc cười hiền / Mà nghe đau tận trong miền thịt xương / Mình không chung một con đường / Tháng ngày qua vẫn như dường ban sơ
Không thể về lại Hôm Qua / Để tránh lầm lỗi nào, ta đã làm / Thì Hôm Nay, hãy vững vàng / Chánh-kiến, mà sống đàng hoàng hơn thôi
tôi nhớ / trong mắt em / bầu trời xanh biếc miên man / mặc dù cơn bão rớt đem lại mưa sụt sùi cùng gió lạnh
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!