Hôm nay,  

Đêm Nhạc Trần Chí Phúc: Sài Gòn Một Thoáng 50 Năm

4/20/202519:02:00(View: 6816)

Đêm Nhạc Trần Chí Phúc:

Sài Gòn Một Thoáng 50 Năm
 

Phan Tấn Hải
 

Thương nhớ. Cảm động. Ngậm Ngùi. Và ước mơ một ngày quê nhà sẽ có dân chủ, khi đó Sài Gòn sẽ được hồi phục tên cũ. Đêm nhạc Trần Chí Phúc với chủ đề Sài Gòn Một Thoáng 50 Năm vào chiều Thứ Bảy 19/4/2025 đã chạm rất ngọt ngào và cay đắng vào trái tim của những người con Sài Gòn.

Hội trường Nhật báo Người Việt đông người ngồi nghe. Không khí trầm lắng trong suốt buổi trình diễn toàn nhạc Trần Chí Phúc. Mọi người ngồi nghe dòng nhạc của người nhạc sĩ rất mực yêu thương Sài Gòn, và là người sáng tác nhiều ca khúc nhất về Sài Gòn. Mở đầu, là nghi thức Chào cờ, mặc niệm. Với cả triệu người mất tích ở biển, những người thoát được đều có những kỷ niệm kinh hoàng khi lên ghe ra đi, hay khi ở trong các trại tỵ nạn Đông Nam Á sau khi được vớt lên.

 blank

Đồng ca bản Cờ Vàng Bay Trên Thành Phố.

  

Có những giây phút cảm động. Khi hát bài Xác Em Nay Ở Phương Nào, ca sĩ Erlinda Dương đã không ngăn được nước mắt. Bản thân cô có một người em mất tích trên biển.
 

Có một bà cụ năm nay tròn 100 tuổi được con đưa tên nghe về những ca khúc Sài Gòn. Hồi 10 năm trước, trong buổi trình diễn nhạc chủ đề Sài Gòn Một Thoáng 40 Năm, nhạc sĩ Trần Chí Phúc thấy người bạn Phạm Hoàng Trung chở mẹ tới nghe nhạc: cụ bà lúc đó 90 tuổi. Và năm nay, cụ bà 100 tuổi, vẫn bảo con cháu chở tới nghe nhạc về Sài Gòn.
 

Thị trưởng Westminster cũng tới chia sẻ về cảm xúc về Sài Gòn: Thị trưởng Charlie Nguyễn Mạnh Chí tới trao bằng vinh danh nhạc sĩ Trần Chí Phúc, và nói về 2 dự án sắp tới của ông. Dự kiến ông sẽ vẫn động thành phố x6ay cổng chào nơi lối vào thành phố Westminster với dòng chữ: "Chào mừng tới Little Sài Gòn, thủ đô người Việt hải ngoại." Dự án thứ nhì là thành lập trụ sở cho Trung Tâm Cộng Đồng Người Việt.
 blank

Từ phải: Thị trưởng Nguyễn Mạnh Chí, nhạc sĩ Trần Chí Phúc, Hoa Hậu Áo Dài California, MC Phong Dinh, nghệ sĩ Đỗ Lộc.

  

Nhạc sĩ Trần Chí Phúc cũng giới thiệu với người nghe nhạc rằng chính Thị trưởng Nguyễn Mạnh Chí đã vận động để dựng trụ cờ vàng Việt Nam Cộng Hòa trước thương xá Phước Lộc Thọ, ngay trung tâm các sinh hoạt của người Việt hải ngoại.
 

Một điều rất bất ngờ: Hoa Hậu Áo Dài California bay từ San Jose tới tham dự. Cô cho biết, cô tên thật là Trần Lê Nguyên Minh, 25 tuổi, với tiếng Việt tương đối thông thạo đã cảm ơn lời mời của nhạc sĩ Trần Chí Phúc, và nhạc sĩ này là một người trong Ban Giám Khảo Chấm Thi cho Giải Hoa Hậu Áo Dài California.
 

Không khí đêm nhạc đột nhiên trầm lắng, khi nhạc sĩ Trần Chí Phúc nói về ca khúc Con Đường Việt Nam Mong Chờ rằng anh sáng tác ca khúc này khi nghe tin nhà hoạt động Trần Huỳnh Duy Thức ra tù năm 2024, sau bản án tù 16 năm. Nhạc sĩ Trần Chí Phúc nói rằng con đường cả nước đang mong chờ là tự do thật sự, dân chủ thật sự, và chủ nghĩa cộng sản phải lui vào bóng tối của quá khứ. Trần Chí Phúc vừa hát, vừa đàn guitar đệm ca khúc này.

 

Một ca khúc của Trần Chí Phúc từng làm một số ca sĩ "khựng lại" vì e ngại nhà nước CSVN. Theo lời anh kể, đó là bài Sài Gòn Em Ở Đó, nguyên thủy lời nhạc có dòng chữ "...Không một bóng tương lai. Trong ngục tù chủ nghĩa, trong ngục tù giai cấp, ôi ngục tối đêm dài..." Cuối cùng, Trần Chí Phúc sửa các chữ này cho nhẹ lời, để các ca sĩ sẵn sàng hát.
 

Lời nhạc mới cho ca khúc đó là "... Không một bóng tương lai. Trên đường lầy tăm tối, em lệ sầu tê tái, Ôi đời mãi đêm dài..."  Và trong đêm nhạc Sài Gòn Một Thoáng 50 Năm, ca nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt (chàng hiệp sĩ chuyên nghe gió kiếm) đã đơn ca bản này với lời nguyên thủy, và anh tự đệm đàn guitar. Nguyễn Đức Đạt giải thích trước khi hát rằng anh hát lời nguyên thủy mà không sợ, vì anh không có ý về thăm Việt Nam trong tương lai.

 blank

Chụp chung lưu niệm cuối chương trình.

blankHình trái: Nguyễn Đức Đạt hát “Sài Gòn Em Ở Đó”. Hình phải, từ trái: MC Phong Dinh, Hoa Hậu Áo Dài California tặng hoa cho Trần Chí Phúc.

   

Một điểm được Trần Chí Phúc nhắc rằng trong số thính giả đêm qua, cũng có mặt nhạc trưởng Nguyễn Khánh Hồng, người từng tổ chức đêm nhạc giao hưởng năm 2018 ở Rose Center, Westminster, trong đó có trình diễn ca khúc Sài Gòn Em Ở Đó --  sáng tác của Trần Chí Phúc năm 1979 và do Đặng Xuân Thìn đã soạn phối khí hòa âm cho giàn nhạc giao hưởng cùng tiếng hát Mai Phi Long. Và chiều Thứ Bảy 19/4/2025, lời nguyên thủy "Trên đường lầy tăm tối, em lệ sầu tê tái, Ôi đời mãi đêm dài..." trong ca khúc đã được Nguyễn Đức Đạt hát lên.
 

Cũng có một điểm độc đáo trong đêm nhạc: khi ca sĩ Thúy Anh hát bản Tà Áo Dài Quê Hương, bên cạnh hai người đệm nhạc bằng đàn guitar là Nguyễn Đức Đạt và Trần Chí Phúc còn có Nguyên Vũ đệm bằng hai nhạc cụ trông giống như hai quả trứng nhựa có nhiều hạt nhỏ để lắc bên trong. Sau khi màn trình diễn này kết thúc, MC Phong Dinh đã hỏi về nhạc cũ lắc trứng. Vì đó là lần đầu tiên chị và nhiều thính giả biết tới nhạc cụ đó. Người viết bản tin này đã dùng Google để tìm hiểu, và được biết đó là "Ocarina" còn gọi là "Egg Shakers."

 blank

Từ trái: Cụ bà 100 tuổi tóc trắng, khán giả.

blankHình trái: Như Mai hát, phía sau ngồi đệm đàn là Trần Chí Phúc, Nguyễn Đức Đạt. Hình phải: Thúy Anh hát, trong khi Nguyên Vũ ở bìa phải, đệm bằng nhạc cụ "Ocarina" còn gọi là "Egg Shakers."

 

Những ca khúc trình diễn đêm Thứ Bảy không chỉ mang đầy những kỷ niệm về Sài Gòn, trong đó có những ca khúc mang theo kỷ niệm riêng của Trần Chí Phúc. Thí dụ như bài Chiều Winnipeg do ca nhạc sĩ Ngọc Trọng hát. Ngọc Trọng kể rằng khi hai nhạc sĩ còn ở chung tại thành phố Winnipeg (Canada) nhiều thập niên trước, những ca khúc Trần Chí Phúc sáng tác đều do Ngọc Trọng hát đầu tiên. Cho tới khi hai nhạc sĩ quyết định bay về định cư ở California.
 

Nhìn chung, Sài Gòn Một Thoáng 50 Năm là một đêm nhạc tuyệt vời. Tất cả mọi người đều xúc động. Thoạt nghe chủ đề, hát thuần nhạc của Trần Chí Phúc, chúng ta có thể lo ngại sẽ có sự đơn điệu. Nhưng không hề đơn điệu tí nào. Đêm nhạc như dường tiền định. MC là ca sĩ Phong Dinh đã ứng biến xuất sắc, bản thânc hị cũng đơn ca bản Sài Gòn Yêu Mãi."
 

Cũng trong đêm nhạc này, khán giả được gặp lại những ca sĩ tài năng và nổi tiếng từ lâu, như với Nam Trân khi cô hát bản Anh Yêu Em Nên Yêu Sài Gòn, như với Như Mai khi cô hát bản Sài Gòn Một Thoáng 50 Năm. Cũng có mặt những ca sĩ chỉ mới xuất hiện trong khoảng hơn một thập niên tại Quận Cam, như với Đào Tâm khi anh hát bản Chiều San Francisco, và bản Đưa Em Về Thăm Quê.
 

Trong đêm nhạc cũng là cơ hội để khán giả gặp lại nhiều ca sĩ thường hát ở Viện Việt Học: hai cô Lâm Dung và Ngọc Quỳnh hát song ca bản Nỗi Buồn Thánh Tư Bảy Lăm, và bản Bước Chân Người Lính VNCH. Như Kim Yến với bản Sài Gòn Một Thoáng 30 Năm. Hay như Ái Phương với bản Sài Gòn Một Thoáng 45 Năm.
 blank

Từ trái: Ngọc Trọng, Oscar Nguyễn, Đào Tâm.
blank

Hình trái: Đông Triều. Hình giữa: Ngọc Quỳnh, Lâm Dung. Hình phải: Erlinda Dương.

blankTừ trái: Kim Yến, Nam Trân, Ái Phương, Phong Dinh.

  

Sự xuất hiện của thế hệ ca sĩ trẻ cũng là một bất ngờ. Ca sĩ Oscar Nguyễn với ca khúc Sài Gòn Một Thoáng 20 NămGiã Từ Thành Phố. Hay như Đông Triều với ca khúc Sài Gòn Nhớ Bolero.
 

Cuối cùng là tất cả cùng hát đồng ca, trong khi khán giả vỗ tay theo, bản Cờ Vàng Bay Trên Thành Phố. Trong phần đồng ca, bên cạnh tất cả các ca nhạc sĩ đã nêu tên trên, còn có ca sĩ Đoàn Cẩn, người nghệ sĩ cũng nổi tiếng là nhiếp ảnh gia.
 

Và link video trên YouTube:


https://www.youtube.com/watch?v=1lMli6lbCqQ
  
Xin chúc mừng nhạc sĩ Trần Chí Phúc, MC Phong Dinh và tất cả các ca, nhạc sĩ tuyệt vời trong đêm nhạc. 
.

 

 

 

 

 

 



Rembrandt Harmenszoon van Rijn sinh ngày 15 tháng 7 năm 1606 tại Hòa Lan.
Ban ca nhạc Bình-Minh được thành lập vào giữa thập niên 50 của thế kỷ XX. Ngày Đài Phát Thanh Nha-Trang được khánh thành, trong khuôn viên Tòa Tỉnh, ban Ca Nhạc Bình-Minh đã góp mặt.
Cha ông, Theodorus van Gogh, là một mục sư. Mẹ ông, Anna Cornelia Carbentus, là một nghệ sĩ. Van Gogh đã trưởng thành trong gia đình thành tín tôn giáo và văn hóa. Ông có đầy cảm xúc và không tự tin lắm. Ông là người con thay thế. Ông sinh ra một năm sau cái chết của người anh, cũng có tên Vincent. Ông còn trùng ngày sinh với người anh đã chết. Sống tại nhà thờ chính tòa Vincent đi bộ qua mộ của anh trai đã chết mỗi ngày. Có người cho rằng Van Gogh bị chấn thương tâm lý sau đó, nhưng điều này không thể được kiểm chứng. Ông là họa sĩ hậu ấn tượng của Hòa Lan. Tác phẩm của ông có sức ảnh hưởng vĩ đại tới nghệ thuật hiện đại bởi vì màu sắc nổi bật và sức mạnh cảm xúc. Ông bị bệnh hoang tưởng và tâm thần. Ông đã tự tử chết năm 37 tuổi. Khi còn trẻ, Van Gogh làm việc cho một công ty đại lý nghệ thuật. Ông đi lại giữa The Hague, London và Paris. Sau đó, ông đã dạy tại Anh Quốc. Rồi ông muốn trở thành mục sư và truyền bá Phúc Âm, và từ năm 1879 ông làm việc truyền giáo tại một mỏ khai thác
Tháng 6 là tháng âm nhạc của người Mỹ gốc Phi Châu tại Hoa Kỳ. Nói cho có đầu có đuôi thì vào ngày 7 tháng 6 năm 1979, Tổng Thống Hoa Kỳ Jimmy Carter đã ban hành sắc lệnh ghi nhận rằng tháng 6 là tháng âm nhạc của người da đen ở Mỹ, theo www.en.wikipedia.org. Trong tuyên bố năm 2016, Tổng Thống Barack Obama nói rằng âm nhạc và các nhạc sĩ người Mỹ gốc Phi Châu đã giúp đất nước này “để khiêu vũ, để bày tỏ niềm tin của họ qua bài hát, để tụ tập biểu tình chống bất công, và để bảo vệ sự cam kết chắc chắn của quốc gia này đối với sự tự do và cơ hội cho tất cả mọi người.” Sau khi người đàn ông da đen George Floyd bị một cảnh sát da trắng đè cổ tới chết tại thành phố Minneapolis vào ngày 25 tháng 5 năm 2020, những cuộc biểu tình rầm rộ đã bùng nổ trên khắp nước Mỹ và nhiều nơi trên thế giới để chống lại sự bạo hành của cảnh sát và sự kỳ thị chủng tộc. Người Mỹ gốc Phi Châu đã có mặt ở Mỹ trên 400 năm kể từ khi người nô lệ Phi Châu đầu tiên được chở tới Jamestown tại Virginia vào năm 1619
Tôi luôn luôn nhìn tấm ảnh đó như một hình ảnh mạnh mẽ của hai người đàn ông da đen, chân trần, với đầu cuối xuống, các bàn tay mang găng đen đưa cao lên trong khi nhạc trổi lên quốc ca Hoa Kỳ, bản “The Star-Spangled Banner.” Đó là một cử chỉ biểu tượng mạnh mẽ -- đấu tranh vì dân quyền cho người Mỹ gốc Phi trong một năm mà các thảm kịch xảy ra, trong đó có cái chết của Martin Luther King và Bobby Kennedy. Đó là tấm hình lịch sử của 2 người đàn ông da màu. Do vậy, tôi chưa bao giờ thực sự chú ý tới người đàn ông kia, da trắng, giống tôi, bất động nơi bậc thứ nhì của bục nhận giải thưởng đó. Tôi xem người kia như một hiện diện tình cờ, phụ thêm trong khoảnh khắc của Carlos và Smith, hay là một kiểu như người chen vào. Thực sự, tôi còn đã nghĩ rằng người đó --- trông như dường chỉ là một người Anh quốc cười gượng --- trong kiểu đứng bất động lạnh lẽo như đại diện cho các ý chí muốn chống lại sự thay đổi mà Smith và Carlos đang đưa lên trong hành động phản đối lặng lẽ. Nhưng tôi đã nhầm.
Riêng chúng tôi- những người trong nhóm thân hữu “Hội Ca Cầm”- thì không bất ngờ trước sự sung mãn trong sáng tác của nhạc sĩ Trần Quang Lộc. Trong khoảng thời gian từ năm 1980 đến 1984, anh Lộc (nhóm chúng tôi vẫn gọi như thế) hay đến “hát chui” tại những buổi văn nghệ bỏ túi tại tư gia của nhà văn Doãn Quốc Sỹ, của ca sĩ Duy Trác, của nhà văn Nguyễn Đình Toàn. Chúng tôi đã nghe rất nhiều sáng tác của anh Lộc sau 1975 trong khoảng thời gian này, mà không phải tất cả đều được phổ biến chính thức tại Việt Nam. Đối với chúng tôi, điểm đặc trưng nhất của nhạc Trần Quang Lộc là giai điệu của một kẻ lãng du, như bài hát Lãng Du Ca mà anh đã sáng tác từ trước 1975
Một đời nghệ sĩ rong chơi, lúc đói nghèo cũng như lúc được chào đón nồng nhiệt, Trần Quang Lộc luôn có nụ cười dễ mến. Trần Quang Lộc hát khắp nơi mình đến, nhưng tiếng hát nơi hội họp với nhau, không phải trên sân khấu, mới nói lên hết cái hồn thơ của người nghệ sĩ. Nghe TQL đàn hát Đàn Trong Tay Người mới thấm cái buồn nhỏ đều giọt vào lòng giếng khô
Họa sĩ Thomas Gainsborough sinh ngày 14 tháng 5 năm 1727 và qua đời ngày 2 tháng 8 năm 1788, tại Anh, theo Bách Khoa Từ Điển Mở. Ông chuyên về vẽ chân dung, phong cảnh, biểu đồ và làm nghề in. Cùng với đối thủ của ông là Sir Joshua Reynolds, ông được xem là một trong những nghệ sĩ Anh quan trọng nhất của hậu bán thế kỷ 18.
Mùa hè năm 1979 tại thành phố Vancouver Canada có ngày lễ hội văn hóa dành cho các sắc tộc và cộng đồng Việt Nam lúc đó tuy không nhiều nhưng cũng có tham dự. Một chị từng là sinh viên du học Nhật Bản và sau biến cố 1975 thì định cư Canada- chị mặc chiếc áo dài và dân Canada ngạc nhiên thích thú. Có người tò mò hỏi trang phục đó là của dân tộc nào thì được cho biết đó là áo dài Việt Nam.
Năm 2005 thành phố San Jose có nghị quyết công nhận Lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của Cộng đồng Việt Nam tại đây- điều này đã tạo cảm hứng cho nhạc sĩ Trần Chí Phúc viết nên ca khúc Cờ Vàng Bay Trên Thành Phố Ta Hôm Nay. Năm 2006, Thống đốc California là Arnold Schwarzenegger ký sắc lệnh công nhận Lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của cộng đồng Việt Nam tự do ở tiểu bang California. Tác giả đã thu âm bài hát Cờ Vàng Bay Trên Thành Phố Ta Hôm Nay, hợp ca 2 nam 2 nữ và gởi tặng CD cho Thống đốc để bày tỏ lòng tri ân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.