Hôm nay,  

Quả Sồi Acorn

8/28/202510:46:00(View: 1628)

Truyện chớp

DTC 2
Minh họa Đinh Trường Chinh


*

 

Một vài người bạn của cô cũng là nhà văn, họ nói về cơ thể. Cơ thể ở đâu khi bạn viết? Bạn luôn viết từ cơ thể, họ nói. Nhưng chúng tôi không thể thực sự cảm nhận được cơ thể trong tác phẩm của bạn. Chúng tôi không tin vào cơ thể trong câu chuyện của bạn. Câu chuyện chỉ là ngôn từ. Hãy đưa cơ thể vào bài viết của bạn, họ nói.

Cô không chắc.

Khi viết, cô ở trong cơ thể mình, không thể phản bác lại điều đó. Nhưng làm sao giải thích được đồng thới cô cũng ở một nơi khác? Khi viết, cứ như thể cô đang làm việc từ độ cao sáu inch phía trên và ngay trước đầu mình. Nếu năng lượng viết rơi trở lại cơ thể, mọi thứ viết lách đều dừng lại. Khi đó, cô chỉ còn là chính mình, ngồi trên ghế. Cô sẵn sàng thừa nhận - với chính mình, nếu không phải với bạn bè - rằng việc duy trì năng lượng đó là một công việc kỳ lạ, một công việc của cơ thể.

Nó giống như tắm cho một đứa bé đang ngọ nguậy mà bạn không được phép nhìn. Trẻ sơ sinh rất trơn. Bạn không thể tin được lần đầu tiên tắm cho trẻ sơ sinh. Nó giống như cố gắng rửa sạch nước. Viết cũng giống như vậy. Giống như nước. Giống như nước hơn là giống một cơ thể. Đó chẳng phải là điều cô thích ở nó sao? Mặt khác, nếu bạn bè cô có thể chỉ cần ngồi trong cơ thể của họ và viết, có lẽ điều này có nghĩa là chữ viết của họ kết nối nhiều hơn với thế giới, thế giới thực, mà dường như mọi người đều mong muốn. Mọi người đều muốn nhiều hơn về thực tế, nhiều hơn về thế giới. Có lẽ điều đó có nghĩa là họ có thể đứng dậy khỏi bài viết của mình và làm một việc khác, ngay lập tức, một việc hữu ích, ví dụ như tắm cho một đứa trẻ ngoài đời thực, nhìn đứa trẻ suốt thời gian.


Họ thậm chí có thể đeo những chiếc găng tay làm bằng khăn mặt, những chiếc găng tay màu pastel ấm áp, giúp đứa trẻ không bao giờ trượt khỏi tay. Họ có thể xoa xà phòng lên lưng em bé mà không lo có thể vô tình làm rơi em bé ra khỏi bồn nhựa màu xanh và rơi vào bồn rửa bát bẩn thỉu trong bếp. Họ sẽ không phải lo lắng về việc tay chân nhỏ xíu của em bé sẽ trượt vào máy nghiền rác, ôi Chúa ơi, hay về việc em bé trượt khỏi bàn tay không đeo găng và rơi xuống sàn phòng tắm, vỡ đầu, máu me, ôi Chúa ơi.

Không phải là cô ấy đã sinh con. Không phải bất kỳ người bạn nào đã sinh con. Đây không phải là một đứa trẻ thực sự, cô nghĩ. Em bé trong truyện là gì? Nó là một từ vựng. Từ đó là em bé. Từ đó là cơ thể. Liệu cơ thể của chính cô có phải là một từ không? Cô không thể ngừng nghĩ về nó trên suốt chặng đường về nhà: cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể.

Ngày hôm sau, khi cô đang đi bộ đến cửa hàng tạp hóa, một quả sồi rơi từ trên cây xuống, nảy lên khỏi vỉa hè và đập vào núm vú của cô. Đập thẳng vào núm vú bên trái của cô ấy. Nhưng liệu có phải là từ đúng không? Núm vú? Quả sồi? Nó cũng đập mạnh vào cô. Chắc chắn là mạnh, dù không đúng.

 

Đàn chim bay ngang phố. Xao xác tiếng cánh vỗ. Con quạ già trên nhánh cây hè phố ngước nhìn một lúc, rồi im lặng sà xuống đất, nhảy lò cò vài bước với một chân bị què, tiếp tục kiếm ăn. Phố im lạ thường. Những con đường vắng xe đã vơi mùi khói xăng từ những ngày trước. Lan tỏa đâu đây hương bạch đàn hòa lẫn với mùi nước cống vẫn ngày đêm chảy ngầm dưới lòng đất. Thỉnh thoảng có tiếng còi hụ của xe cứu thương băng ngang góc phố xa. Khách bộ hành mang khẩu trang chỉ chừa lại hai mắt ngầu đục sau gọng kiếng râm, không sao nhìn ra được vẻ đẹp tráng lệ của một bình minh tràn ngập nắng tàn xuân.
Vừa qua, trong facebook của Hoàng Xuân Sơn và Ngy Thanh có nhắc đến ngày giỗ đầu của nhà thơ Tô Thùy Yên. Mới đó mà đã một năm rồi. Nhớ có lần viết một bài về hoa anh đào tôi có nhắc đến thi sĩ Tô Thùy Yên, hôm sau được tin ông mất. Có lẽ trước khi ra đi ông gợi cho bạn bè nhớ về ông không chừng. Người ta nói cái đó là linh cảm hay thần giao cách cảm chi đó. Thật ra tôi có hai lần nhắc đến Tô Thùy Yên trong hai bài viết của tôi. Một bài về con dế và một bài về bông hoa. Con dế gáy và bông hoa nở, cả hai như người, hết lòng mừng thi sĩ đi tù về.
Mélanie, đã ba hôm nay con chong đèn không ngủ, buổi sáng năm giờ không lên nhà nguyện, tám giờ không đi phát thuốc cho các trại, buổi chiều không sang phòng họp công tác, và buổi tối, trong giờ cầu kinh, con lơ đễnh nghĩ ngợi đâu đâu đọc nhầm cả lời lẽ, sai nhịp với các soeur, con làm sao vậy, còn đúng một tuần nữa là lễ phát nguyện của con rồi, con có nhớ như vậy không.
Tại Hoa Kỳ, Ngày Lễ Chiến Sĩ Trận Vong (Memorial Day) năm nay 2020 nhằm vào Thứ Hai, 25 tháng 5. Đây là ngày lễ liên bang tại Hoa Kỳ được tổ chức vào Thứ Hai thuộc tuần lễ cuối của tháng 5 hàng năm. Ngày Lễ Chiến Sĩ Trận Vong để vinh danh và tưởng niệm các quân nhân Hoa Kỳ đã nằm xuống ngoài chiến trận. Các chiến sĩ là những người hy sinh đời trai trẻ của họ để đi theo tiếng gọi lên đường bảo vệ tổ quốc quê hương hay bảo vệ chính nghĩa tự do và hòa bình trên thế giới. Các chiến sĩ có người đã lập gia đình có người còn độc thân. Những quân nhân độc thân khi ra sa trường thì có cha mẹ và anh chị em ở nhà thương tưởng chờ mong ngày về. Còn những chiến sĩ đã có gia đình khi ra chiến trường giết giặc thì có vợ con ở nhà trông ngóng đợi chờ. Những người vợ của các chinh phu được gọi là những chinh phụ. Những chinh phu nơi chiến trận phải đối diện với bao hiểm nguy tai họa của đạn lạc tên rơi và sự sống chết của họ mỏng manh như ‘chỉ mành treo chuông’.
“Con mèo của anh sướng nhất trên đời” là tập thư từ dày gần 400 trang của thi sĩ Wisława Szymborska và Kornel Filipowicz – nhà văn, nhà thơ, người yêu của bà từ năm 1967 cho đến tận khi ông qua đời năm 1990. Họ không cưới nhau, chưa từng sống chung với nhau dưới một mái nhà, không có con với nhau, nhưng tình yêu của họ rất đặc biệt. Những dòng họ viết cho nhau hóm hỉnh, cảm động, tha thiết, chân thật, là những hình thái đẹp nhất của ngôn từ. Và không chỉ là ngôn từ, đó còn là những hình vẽ, những bức cắt dán, những tấm bưu thiếp đầy sáng tạo và u-mua mà họ gửi cho nhau. Xin trích dịch một số bức thư trong khoảng thời gian 1 năm họ mới quen và yêu nhau, trong đó có 5 tháng Wisława Szymborska phải điều trị tại viện điều dưỡng ở Zakopane cách thành phố Kraków của họ hơn 100 km. Thời gian này họ viết thư và gọi điện cho nhau gần như hàng ngày. “Con mèo của anh sướng nhất trên đời”, từ Zakopane, Szymborska đã viết cho Filipowicz đầy nhớ nhung như thế. Hơn 20 năm sau, khi Filipowicz qua đời
Cuốn sách bạn đọc đang cầm trên tay là một tuyển tập văn dịch – gồm 12 tác giả thuộc nhiều quốc tịch khác nhau – và có lẽ chỉ được xem là một cố gắng khiêm tốn, mang tính cách tìm tòi học hỏi của một kẻ đam mê chữ nghĩa nhiều hơn là một công trình nghiên cứu hàn lâm nghiêm túc.
Nhà văn Túy Hồng tên thật Nguyễn Thị Tuý Hồng , sinh ngày 12 tháng 10 năm 1938 tại Phong Điền, Thừa Thiên-Huế. Bà tốt nghiệp Đại học Sư phạm Huế, bắt đầu viết văn vào năm 1962, có tác phẩm “Thở Dài” xuất bản lần đầu vào năm 1965, ngoài ra tác phẩm “Những Sợi Sắc Không” của bà đoạt giải Văn học Nghệ thuật Toàn quốc 1969-1970.
Thế gian này hiện hữu trong mối tương quan tương duyên. “Cái này có nên cái kia có. Cái này không nên cái kia không.” Cõi này vì vậy có thiện mà cũng có ác, có tốt mà cũng có xấu. Biên tế giữa thiện và ác, tốt và xấu chỉ nằm trong đường tơ kẽ tóc của ý niệm, hay nói theo nhà Phật là một mống tâm. Cùng một hành động, một việc làm, một sự việc nhưng khác nhau xa lắc xa lơ ở tâm thiện hay tâm ác. Không cần phải suy nghĩ và tìm kiếm đâu xa, chỉ nhìn vào cuộc khủng hoảng đại dịch vi khuẩn corona đã và đang xảy ra trên toàn cầu thì cũng thấy rõ được điều đó. Đảng và nhà nước Cộng Sản Trung Quốc vì cái tâm âm mưu thao túng để làm bá chủ toàn cầu đã bất chấp đến sự nguy hại khôn lường của vi khuẩn corona phát xuất từ Vũ Hán nên giấu nhẹm lúc ban đầu. Sau khi để cho vi khuẩn này truyền nhiễm khắp thế giới rồi cũng vì cái tâm mưu đồ mà ra tay ban phát ân huệ cho những nước bị đại dịch bằng những viện trợ lấy có. Hành động sau này được TQ khoa trương như thể họ vì lòng vị tha mà ra tay cứu giúp
Từ nghìn xưa cho tới nay, từ Đông sang Tây… hình bóng người mẹ cao quý, thiêng liêng, sự hy sinh vô bờ bến trong tình mẫu tử, với trái tim đầy nhân ái, cao cả đã in sâu trong lòng người con từ lúc sinh ra cho đến khi lìa đời. Hình bóng đó đã được thể hiện qua thơ, văn, nhạc và trong nhiều lãnh vực khác… không thể nào liệt kê hết trong bao nhiêu tác phẩm của nhân loại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.