Hôm nay,  

Tui Vậy Đó

11/03/202200:00:00(Xem: 3316)
 
Trong tiệm, sáng sớm.

Hôm nay mây trắng trời xanh, không khí mát mẻ nhiệt độ dung hòa ban ngày sáng sủa ban đêm lành lạnh ngủ phải ngon giấc.
Thanh nhìn chị Ngà chăm chăm, một hơi, hỏi:

-Chị. Sao hai con mắt đỏ hoe dợ? Bộ mất ngủ hả?

Thu tiếp hơi:

-Hay là hồi khuya coi phim bộ, cảm động quá khóc xối xả, tiêu hết hộp khăn giấy nên hai con mắt đỏ chạch?

Kim cười xòa:

-Đúng. Tui nghĩ là Thu nói đúng.

Thanh cự:

-Tại sao?

Kim nói:

-Tại vì chỉ khai. Hôm trước nhớ hông? chỉ vô chỉ khai là “Mới coi xong cuốn phim hay quá kết cuộc con nhỏ này bịnh chết tội nghiệp quá làm tui khóc tiêu hết hộp khăn giấy”. Tui là tui chỉ lập lại lời của bả thôi,  tại Thanh hổng chịu để ý nhớ, chỉ lo nặn mụn. Tui nghĩ không ra, Thanh có làn da mịn màng hết xẩy mà sao hễ ở không thì cứ mò mẫm ngắm nghía ấn ấn nặn nặn chăm chú ngó từ sợi lông măng theo dõi từ lỗ chân lông cho phí thì giờ vậy hổng biết nữa. Tế bào sinh sản nào vừa ló lên gặp bả cũng hết hồn lặn mất tiêu! Ờ, bữa tui có cô khách vô làm facial trang điểm đi dự tiệc, mặt cổ lông măng đầy, đánh phấn hổng ăn, tui bàn với cổ hãy wax cho sạch đi, cổ chịu liền. Công nhận hay thiệt nha, wax sạch đánh phấn ăn hít, mịn màng, đẹp tàn canh.

Thanh trề môi:

-Mẹ này vô duyên, ta đang hỏi chuyện chị Ngà khi không xía vô lãng xẹt (xây qua chị Ngà, Thanh lập lại) Chị, sao mắt chị đỏ hoe dợ?

Chị Ngà nói:

-Ối. Mấy người ưa câu mâu. Ối. Mắt đỏ mắt xanh gì kệ tui, lo ba cái đồ nghề kìa, coi có sạch sẽ chưa? Bữa nay khách đông lắm nghe.

Trang nói:

-Biết đông nên giờ này mới nói chuyện vài câu cho vui mà. Vui để thêm sức làm việc. Em cũng muốn biết tại sao mắt chị đầy gân máu.

Chị Ngà nói:

-Đỏ tại khóc. Mới coi xong cuốn phim Xóm Vắng của Quỳnh Giao hay thần sầu. Ai mà ngờ tài tử Tần Hán diễn nhập vai hay xuất sắc. Hay làm tui ngẩn ngơ luôn. Người gì mà vừa đẹp trai vừa diễn hay xuất thần, đa tình đam mê hết biết! Hèn chi cô chủ bán phim quảng cáo xúi tui mua đi mua đi tài tử này đóng hay lắm nổi tiếng lắm.

Láng xen vô tiếp:

-Ái da, đợi tới khi chị coi phim cũ biết Tần Hán nổi tiếng thì bây giờ ổng đã già khú đế rồi. Ái da hồi em còn nhỏ em thấy Má em coi phim khóc hoài hỏi ra thì biết Má cảm động quá má khóc. Chị à, phim này có từ thời ông Reagan còn làm Tổng Thống chị ơi. Tần Hán là tài tử chánh của hầu hết phim dựa theo sách của Quỳnh Giao đó mà. Ổng diễn chung với nhiều nữ minh tinh cho tới khi  diễn cặp với Lưu Tuyết Hoa thì hai người y như cặp tình nhân thiệt thọ, xứng lắm.

Chị Ngà mơ màng, như tự nói với mình:

-Ai mà có được mối tình chung thủy như vậy thiệt là có phước. Anh chàng bị tai nạn đôi mắt mất ánh sáng, sống trong tối tăm nhưng tình yêu vợ sáng lòa như ánh lửa rừng, mười năm chờ đợi, gặp lại vợ, Tần Hán diễn xuất những cảnh quờ quạng chụp được người vợ cũ, không cho nàng vuột khỏi tay mình lần thứ hai, cảm động quá trời. Chàng ôm được nàng, chặt chẽ trong vòng tay, hôn nàng cuồng nhiệt, đánh thức mọi cảm giác, rung động từng tế bào tưởng đã ngủ yên trong mười năm, tưởng nàng cũng bay lên mây theo chàng, thế nhưng, chợt nhớ lại mối hận lòng, nàng phũ phàng đẩy chàng ra, tưởng gì, chạy lại ôm cột nhà. Khóc! Thù gì mà thù dai nặng dại! Gặp tui tui để cho ôm luôn, tới luôn! Thiệt tình. Tần Hán diễn hay tối tăm mặt mũi luôn.
Thu cười ngất:

-Xời ơi coi chị mình kìa, chị mê nhân vật trong tiểu thuyết. Mê tới… tại sao hay tới tối tăm mặt mũi? Là sao?

Chị Ngà cười cười:

-Thì cái khúc chàng ôm nàng hôn lên môi đắm say…

Tuấn nói:

-Uí giời! chị ấy mê rồi, úi giời! chị ấy mê Tần Hán.

Khải nói:

-Đúng. Không phải mê nhân vật, mê người diễn ra nhân vật ấy, người thật làm sống người tiểu thuyết, thế mới khiến người ta rung động, đáng phục. Ai có ngờ, tưởng chị Ngà khô khan không hề yêu đương lãng mạn, ai ngờ? Hôn môi! Úi giời! chị tôi!
Láng nói, nửa chơi nửa thật:

-Chị à, phim Tần Hán đóng nhiều lắm, chị kiếm mua thêm mà coi, khóc cho đã, khóc cho nhiều vào, tốt cho mắt lắm. Nước mắt là thuốc sát trùng hay nhứt, phải không quí vị?

Thanh nói:

-Thôi đừng méo mó nghề nghiệp. Theo tui thấy thì, chắc là chị Ngà sẵn dịp coi phim rồi tủi cho phận mình nên khóc bù lỗ. Nhớ chị kể hồi hai ông bà thôi nhau, chị hận chớ không thèm khóc, chị nói “thằng chả” hổng đáng cho chị ra nước mắt, uổng. Chị nói chỉ cha mẹ chết mới khóc thôi, nước mắt không có dư khóc thằng chồng cờ bạc tàn gia bại sản bán vợ đợ con… phải vậy không chị Ngà?

Chị Ngà chưa kịp trả lời, Sương ngớ ngẩn rụt rè hỏi:

-Ủa? em hổng phải nhiều chuyện, em hỏi thiệt chị nha, bộ chị li dị hả?

Thanh la lên, nói hớt:

-Trời trời, cô Sương này từ Hỏa Tinh mới rớt xuống hay sao ta? chị Ngà là “bà mẹ độc than” từ khuya rồi, giờ mới biết à? chỉ cô đơn đã nhiều con trăng rồi, gối chiếc chăn đơn từ thời ông Nixon còn sống lận.

Chị Ngà cười ngất, nói:

-Nói quá nói quá, cô Thanh này. Ờ Sương à, chị li dị lâu rồi, nhờ có nghề làm tóc tiệm neo này mà nuôi con nên ngườii đó cho nên mắt có mờ da có mòn lưng có còng cũng đáng. Em còn trẻ, chuyện tình cảm phải biết suy nghĩ trước sau, đừng đụng ai thương đó lầm người là khổ cả cuộc đời nghe Sương.
Sương nói:

-Nhưng em có thấy chị khổ gì đâu? Ngày nào chị cũng vui thấy mồ. Chỉ khi nào chị ngó tới đồ nghề của tụi em chị mới ục.
Chị Ngà cười cười, nói:

-Vui là vui gượng kẻo là, phải vui vì công ăn việc làm chớ em, chẳng lẽ ngồi đây chù ụ? về nhà, tối tối nếu không có phim coi thì năm canh dài thức đủ năm canh.

Thanh xì dài, háy nguýt bằng đuôi mắt sắc như dao, giọng nói có mùi trầm bổng:

-Thôi bà nội. Ở đó ca cải lương. Sương à đừng dại mà nghe bả đía, em tin thì cứ bán lúa giống mà ăn. Bây giờ bả đang yêu, yêu tài tử Tần Hán, yêu cái vẻ đẹp trai ăn ảnh cái tài diễn xuất si tình đam mê hạng nặng của chàng cho nên chỉ đang sống trong mộng. Nè, chiều chị nhớ ghé tiệm rinh thêm vài cuốn phim nữa coi cho đã khóc một mách rồi đi vào giấc ngủ cô đơn ôm người trong mộng.

Chị Ngà gật gù, nói lầm thầm:

-Ừ ừ. Tui vậy đó. Thân thể có già nhưng trái tim vẫn còn rung động mà. Thà là yêu lãng mạn yêu lơ tơ mơ ảo tưởng như vậy, không hại một ai, còn hơn yêu thân thể bằng xương bằng thịt mà không gặp đúng người thì khổ tới già tới chết.

Ừ ừ. Tui vậy đó.

Đóng thuế lợi tức Liên lạc với IRS, luật sư cố vấn pháp lý, hoặc một kế toán thuế để biết thêm tin chi tiết về việc đóng thuế. Tóm tắt dưới đây là một hướng dẫn; không bao gồm tất cả.
Em nghe nói để chanh với muối ngay cửa trừ tà ma, có thật không chị? Và cách làm ra sao ? Em hỏi ngoài đề tài thẩm mỹ, xin chị đừng cười nha.
Hôm nay con dâu bà Ba bán “Garage sale”. Hôm qua trời mưa tầm tã cả ngày, hôm nay nắng lên sáng ngời. Tin tức cho biết ngày mai sẽ lại đổ mưa từ sáng tới tối.
Vàng, cam, đỏ và nâu là những màu sắc của mùa thu, mùa lá đổi màu đẹp nhất trong năm. Các bạn, nam và nữ chọn những màu này, vừa hợp thời, vừa trang nhã cho dù thu có mưa, có gió, có ảm đạm cũng không mất vẻ tươi sáng.
Hội Đồng Thẩm mỹ California hiện đang được phép nhận đơn xin cấp phép có ghi Mã số Nộp thuế Cá nhân (ITIN) thay cho Mã số An Sinh Xã Hội (SSN).
Ngành làm tóc và thẩm mỹ cung cấp một số lựa chọn về việc làm. Người được cấp bằng hành nghề có thể quyết định trở thành nhân viên của một tiệm, một người làm việc độc lập (người thuê phòng), hoặc có thể làm chủ tiệm.
Chị ơi, tóc em bị rụng quá nhiều, em muốn cấy tóc (Hair transplant) nhưng hơi sợ, vì nghe nói có nhiều tác dụng phụ. Xin ý kiến của chị. Kathy
Hôm nay cô Hoa đọc một chuyện ngắn trên mạng lưới thấy hay quá nên khi tụ họp nhóm "góc hồ bơi" cô kể liền sợ quên. Chuyện là vầy:
Với những chai nước sơn còn dư lắt nhắt ở nhà, bạn có thể pha trộn màu sắc theo kiến thức đơn giản từ ba màu căn bản là xanh dương, đỏ, vàng để tạo ra vô số những màu sắc độc đáo khác nhau chỉ dành riêng cho bạn.
Mỗi ngày đều có rất nhiều người muốn xin tái cấp bằng hành nghề, thắc mắc khi phải di chuyển sang tiểu bang khác, đổi địa chỉ nhà ở hay chỗ làm việc, muốn biết tin tức mới nhứt từ Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM)...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.