Hôm nay,  

Sợi dây thun

01/07/202200:00:00(Xem: 5542)

band
Hình minh họa
 
Bữa trước trong tiệm xảy chuyện vui vui. Có vài chi tiết nhỏ nhặt, trở ngại, gặp hoài, đâu dè có cách làm mà hổng nghĩ tới, dễ ợt mà hiệu nghiệm vô song.
 
Là vầy, có một bà khách mới tới lần đầu, muốn làm móng tay móng chân. Là một người đàn bà trung niên tánh tình thiệt là vui vẻ. Tóc bà toàn môt màu bạch kim, làn da trắng hồng, bận chiếc áo đầm màu vàng có sọc nâu hài hòa tươm tất. Nhìn bà toàn diện, hiện rõ, tượng trưng là một người đàn bà của thế hệ xưa.
 
Chị Ngà cầm bàn tay bà, hỏi có muốn đắp bộ móng tay giả cho lạ mắt hay không, nhưng bà cười híp mắt, nói:
 
-Cảm ơn ý tốt của cô, hãy nhìn bàn tay tôi, là bàn tay ngoài vườn trong bếp chứ đâu phải bàn tay của phòng khách, làm sao mà xài bộ móng xa xỉ ấy. Tôi chỉ muốn tay chân sạch sẽ tươm tất cho buổi tiệc gia đình mà thôi. Cũng lâu lắm rồi đại gia đình không có một ngày họp mặt đông đủ, gia đình các em và cháu tôi sẽ tới từ các quốc gia khác và sẽ ở nhà tôi một hai tuần đó.
 
Chị Ngà cười cười:
 
-Cũng bởi vì là ngày họp gia đình đã lâu rồi mới có cho nên bà mới nên xài bộ móng giả để khoe với bà con chứ à. Hãy cho họ thấy bà cũng theo kịp thời trang chớ bộ. Với móng giả, bà sẽ giữ được rất lâu, ít nhứt là 2, 3 tuần lễ đó. Nếu thích thì bà trở lại tôi đắp thêm chỗ móng mới mọc còn hổng muốn giữ nữa thì có thể gỡ bỏ mà, giá cả cũng không chênh lệch làm móng tay thường bao nhiêu đâu, bà nên xài thử một lần cho vui.
 
Nói rồi, để bà khách suy nghĩ, chị Ngà chỉ bà coi hàng kệ chưng mấy chục chai nước sơn móng tay, biểu bà chọn màu trong khi chị sửa soạn bàn làm việc vì mới xong một người khách, còn bề bộn. Bà khách chọn một chai nước sơn màu hồng thật lợt. Chai nước sơn nầy đã từ lâu ít ai chọn, nằm sâu phía sau những màu xanh đỏ tím vàng đen đang được ưa chuộng.
 
Chị Ngà cười cười, nói:
 
-Ô! Bà thích màu tôi cũng thích.
 
Bà khách cười ha hả:
 
-Ừmh. Và cũng là màu chồng tôi thích. Từ xưa tới nay, nếu cần sơn móng tay bao giờ tôi cũng xài mỗi màu san hô này thôi.
 
Chị Ngà nghĩ thầm, trời, ngộ quá, tâm tình của người phương Tây có khác gì phương Đông mình đâu ta? trang điểm cho mình theo ý thích của người chồng. Vậy thì, mái tóc, bộ quần áo chắc cũng là theo ý ông chồng. Hà, vậy là bao nhiêu chuyện xưa tuôn ra, giữa thợ và người khách mới gặp coi bộ hợp “rơ” quá xá. Phải hợp nhau như bạn lâu đời mới đem tâm sự ra mà kể tách bạch cho nhau nghe chớ.  Họ nói toàn là những kỷ niệm như:
 
- Chồng tôi hay gởi thư cho tôi, hẹn hò gặp nhau sau giờ học, bên sân trường, đi bên nhau tâm sự chuyện trên trời dưới đất trừ chuyện tình yêu, đi ăn kem rồi ai về nhà nấy, là cái thời xa xưa khi chưa có cell phone, chưa có internet email… khi xa thì nhớ thấy bà nhưng khi gần thì không dám đụng nhau…
 
…ờ ờ thì tôi cũng vậy ờ ờ ờ…
 
Quả là tội nghiệp cho những mối tình xưa, nếu phải chia tay nhau, phận  ai nấy sống nhưng nhớ nhau suốt đời.
 
Chị Ngà đoán trong bụng, chắc bả cũng phải xấp xỉ trên sáu mươi.
 
Chị Ngà nhớ hồi người yêu đầu tiên đang cua chị, cũng y chang. Cũng những lá thư đầy ắp lời lẽ thương nhớ thắm thiết cho dù mới gặp nhau hồi chiều hôm qua trong sân trường. Chị nhớ con đường có lá me bay, có vệt nắng chiếu lấp lánh qua bóng lá đôi nhỏ tí xíu, có chiếc ghế trong công viên buổi trưa vàng “cúp cua”, những bước chân sánh đôi trên con đường dài xanh mát, chưa dám nắm tay nhau, đã nhớ nhau trước khi chia tay về nhà. Chị nhớ mãi cho tới bây giờ và biết rằng nhớ cho cả ngày sau.
 
Qua cả một thời gian dài đăng đẵng, sống và tranh đấu không ngừng, bao thăng trầm và thay đổi, khi tới tuổi nầy mới hiểu ra, mới rõ ra, vì sao ta không có hạnh phúc, vì sao nghĩa vợ chồng không giữ được chân người chồng phụ bạc, và hơn hết cả, tình yêu miên viễn là gì, người mình yêu thương là ai.
 
Những mối tình vụng dại đó, quá mong manh, quá ngây thơ, không biết cách giữ gìn, rồi bị áp lực của gia đình của hoàn cảnh mà để vuột mất đi, để lại trong tim bao nhiêu là tiếc nuối. Khi tình không trọn vẹn, người ta nhớ nhau mà không thể gặp nhau, không thể liên lạc được với nhau khi ngàn trùng xa cách, nhứt là khi xa cách cả đại dương, tình cảm dở dang đó cứ vương vấn mãi trong trái tim xót xa.
 
Sau cùng, với sự vui vẻ cởi mở bà khách bằng lòng làm một bộ móng giả, cho thay đổi, cho vui, cho đẹp, cho thời trang ít nhứt cũng hai ba tuần lễ. Bà nói:
 
-Thế nào ông chồng già bảo thủ và cố chấp của tôi cũng la làng.
 
Chị Ngà vừa cười vừa nói:
 
-Thì cứ để ổng la. Nhưng không sao đâu, nếu bà… ha ha ha … sợ ổng quá…ha ha ha …thì trở lại đây tôi tháo ra cho, miễn phí, miễn phí luôn nước sơn mới. Nhưng tôi cá với bà chẳng những không la làng mà ông còn hãnh diện vì vợ mình vừa làm giỏi trong bếp vừa là người đàn bà sang trọng trong phòng khách nữa cà.
 
Bà khách cười ha hả khen chị có lối ăn nói rất vui lòng người. Hẳn nhiên. “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” kia mà.
 
Với bàn tay khéo léo dài lâu kinh nghiệm, chị đắp cho bà khách một bộ móng tay chỉ vừa dài ra chút xíu thôi cho dễ xử dụng. Bà khách cứ xoay bàn tay lại trầm trồ, miệng cười tươi lắm, “rất đẹp rất đẹp”. Tới khi bắt đầu sơn, chị Ngà mở mãi không ra cái nắp.
 
Cười vả lả chị nói:
 
- Bà đợi chút để tôi đi rửa tay, mở hổng được trơn quá vì kem thoa tay.
 
Bà khách ngăn chị lại, hỏi:
 
- Khoan, tiết kiệm nước, đang khan hiếm ha ha ha… cô có sợi dây thun không, đưa đây, tôi chỉ cho cái mẹo nầy.
 
Chị Ngà nói:
 
-D ây thun thì thiếu gì.
 
Chị kéo ngăn tủ ra, moi lấy sợi dây thun đưa cho khách. Bà khách lấy sợi thun ràng nhanh qua hai ba vòng quanh cái nắp chai rồi đưa lại chị Ngà, nói “mở đi”. Chị cầm cái nắp xoay một cái, nắp chai mở cái bựt, dễ ợt. Ngạc nhiên quá xá chị cười hớn hở, khen ríu rít:
 
- Ngộ quá, hay thiệt.
 
Bà khách cười cười, nói:
- Ùmh, trong bếp tôi lúc nào cũng có để dành vài sợi thun, loại to bản để mở các cái nắp.  Bất cứ cái nắp chai nắp keo nào cứng chắc cách mấy cũng mở được bằng sợi dây thun đấy. Sợi dây thun còn có ích chuyện khác nữa, khi đám cháu nhỏ của tôi tới tôi sẽ dùng dây thun ràng mấy cánh cửa đựng chai lọ trong bếp lại để chúng khó mở mà phá phách được... hà hà hà
 
Cô biết không, trong bếp tôi chẳng có bất cứ thứ gì mới mẻ mà họ quảng cáo tùm lum trên TiVi đâu, tôi toàn là xài mẹo vặt khi xưa mẹ tôi đã dạy cho tôi thôi. Còn nữa, cô biết không, tôi vẫn xử dụng cái miếng khui đồ hộp cầm tay nhỏ xíu của quân nhân có từ thời thế chiến thứ hai của thế kỷ trước mà chồng tôi giữ làm kỷ niệm, không cần đồ nầy kiểu nọ máy móc chi cả.
 
Rồi nhìn quanh tiệm, bà tiếp:
 
- Nầy nầy, những chậu cây kiểng trong tiệm, nếu có bị sâu, hay nếu muốn ngừa sâu, cô hãy dùng vài giọt xà bông pha với nước mà xịt lên, sẽ trừ được sâu đấy, còn nữa, nếu muốn khử những mùi thức ăn của mấy cái hộp nhựa mà cô đem thức ăn theo đó, hãy đổ một muỗng bột baking soda pha với nước mà ngâm.
 
Rồi bà kể luôn thêm vài mẹo khác nữa mà chị Ngà nói -Chắc tôi phải viết xuống sổ tay thì mới nhớ hết được bà à. Lần sau bà tới tôi sẽ có cuốn sổ để ghi.
 
Khi xong, tính tiền, bà khách nhắc là cô nhớ có sẵn cuốn sổ tay lần sau tôi sẽ chỉ cho nhiều mẹo nữa nghe không. Nói rồi bà khách “ruột” tương lai cười hà hà sảng khoái, bước ra, vừa đi vừa đưa bàn tay có móng dài màu hồng san hô lên ngắm nghía.
 
Chị Ngà nhìn theo với ánh mắt giống như ánh mắt trìu mến để nhìn mấy nhỏ bạn ngồi chung bàn những năm Trung Học hồi xưa.
 
Hồi xưa, ngày xưa, người xưa. Ai cũng có. /.

Một nhà khảo cổ đào bới ở Nam Cực và tìm được một xác chết người tiền sử được bảo quản rất nguyên vẹn. Ông ta gọi điện đến bảo tàng và thông báo rằng người tiền sử đó chết vì bệnh tim. Viện bảo tàng tức tốc cử người đến hiện trường. Sau khi khám nghiệm, chuyên gia của bảo tàng ngạc nhiên hỏi nhà khoa học:
Những lon bia còn dư lại sau bàn tiệc, đừng bỏ uổng lắm, vì bạn gái chúng ta có thể dùng để làm đẹp da và tóc theo những cách đơn giản, dễ làm như sau:
Chuyên viên thẩm mỹ có bằng hành nghề ở California phải làm việc theo đúng luật lệ tiểu bang của Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) và các tiêu chuẩn đã được thiết lập về kiểm soát nhiễm khuẩn. Tài liệu dành cho khách hàng, đồng thời nhắc nhở thẩm mỹ viên làm việc cẩn thận.
Màu “Neutral” rất thích hợp với làn da rám nắng hè như màu trắng, xám, đen, nâu lợt, may bằng loại “cotton” thoáng khí, mặc mát mẻ. Đồ tắm chỉ mặc khi bạn bơi lội, hay phơi nắng, không mặc đi dạo biển, trên cầu tàu, hay phố biển; trường hợp này bạn cần áo choàng để mặc bên ngoài đồ tắm.
Bà à! Để nhớ lại cái thuở mình mới yêu nhau, tuần nào cũng hẹn hò gặp nhau ngoài công viên. Thật hạnh phúc biết bao! Bây giờ tôi ra ngoài công viên ngồi chờ rồi bà trang điểm và thay quần áo thật đẹp ra gặp tôi nhé.
Anh/Chị ơi. Em muốn mở tiệm làm móng mà đang lưỡng lự không biết đặt tên tiệm là gì cho thật “kêu” và nhớ lâu. Mong trả lời giúp em và cám ơn. Các anh chị ơi, cho em hỏi chút chuyện này. Em hay bị đổ mồ hôi nách. Em đã dùng nhiều loại thuốc khử mùi, không có kết quả gì hết. Bây giờ em muốn thử dùng loại dành cho đàn ông, có dùng được không hở anh/chị, vì em nghe nói nó khử mùi mạnh hơn. Cám ơn A/C trước nhé.
Các anh chị em ơi, mang mặt nạ (Masks) thì làm thế nào bày tỏ tình cảm của mình với người đối diện khi chỉ lộ ra đôi mắt?. Chẳng lẽ cứ bốn mắt nhìn nhau tức trào máu họng hay sao? Dễ lắm nhé, mình còn đôi chân mày này, đôi mắt này, dùng nó triệt để cũng được mà. Đôi mắt thường được người ta cho là “Cửa sổ của tâm hồn” quan trọng bậc nhất đấy nhé. Các anh chị em thử tập dùng bàn tay che mặt lại từ cánh mũi trở xuống rồi thử những tình cảm như buồn vui giận ghét qua chân mày và đôi mắt xem sao. Muốn biểu lộ sự kinh ngạc thì nhướng đôi chân mày lên, mắt mở to, lộ vẻ buồn thì đôi mắt nhìn xuống, chân mày cũng xụ xuống, buồn như …thất tình thiên thu luôn ấy, phải không.
Thời trang luôn theo sát thời cuộc quốc tế. Mùa đại dịch vẫn còn đó. Những nhà tạo kiểu mẫu thời trang mùa đại dịch có thể sẽ dựa vào thời trang từ thời xưa bên Âu Châu, khi phụ nữ mang mạng che mặt, kết dính liền từ chiếc nón, tạo nét duyên ngầm bí ẩn qua đôi mắt.
Cứ nghe tin sắp mở cửa, vừa được mở cửa chưa có người khách nào lại lật đât đóng cửa trở lại vì đại dịch chưa hết, tiếp liền theo đại bất ổn, dân chống đối cảnh sát ồ ạt xuống đường, rồi trở thành những cơn đại loạn, đốt phá, cướp của, thậm chí giết người vô tội nữa. Thảm cảnh bị đốt phá tiệm không riêng của người bản xứ, mà rất nhiều nhà hàng, tiệm thẩm mỹ của người Việt bị họa lây. Nhìn hình ảnh mấy chủ tiệm nail ngồi khóc ròng khi bao nhiêu vật liệu, vật dụng trong tiệm Nail, nhà hàng là vốn liếng của cả gia đình bổng chốc tiêu tan. Họ thù hằn ganh ghét gì những tiệm làm ăn buôn bán lẻ này???
Nếu người khách vào tiệm làm móng của em mà từ chối đeo mặt nạ, em phải làm sao??? Chị ơi, em bị mụn đầu đen, rất là khó chịu, chị chỉ em cách làm mặt nạ để dưỡng da và bớt mụn giản dị dễ làm, cám ơn các anh chị thiệt là nhiều.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.