Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

24/12/200100:00:00(Xem: 11688)
“Vui buồn nghề Nailõ, Chuyện dài dài thẩm mỹ” là nơi kể ra tâm sự mọi ngành nghề làm đẹp cho người, cho mình. Mong quí vị trong nghề có chuyện vui buồn gì đem kể ra đây cho nhau nghe, vừa chia xẻ tậm tình, vừa trao đổi kinh nghiệm. Bài viết xin gửi về Trang Thẩm Mỹ, Việt Báo. hoặc eMail: [email protected]


Lúc nầy tụi tui làm túi bụi. Đón Giáng Sinh, mấy bà khách người Mỹ già vô uốn tóc, nhuộm tóc, đánh bóng lại sắc diện. Tôi thấy người nào cũng dễ thương vì nhờ những người khách nầy mà chúng tôi có tiền trả tiền nhà, tiền điện tiền nước tiền nợ lung tung xèng...
Các bà khách ngoài những huy chương chớp chớp đính hột, mấy cái ghim cài áo hình bông hoa, hình cảnh của Giáng sinh năm nào mấy bà cũng đeo vô trong thời gian nầy, năm nay có thêm mấy lá cờ Mỹ, cờ thẳng cờ bay có cái kèm theo hàng chử Remember 911. Có bà còn đem vô cả hộp những cây cài áo củ để... bán. Mấy chị em tụi tôi cũng xúm lại, lựa lia lựa lịa. Tâm lý đàn bà con gái thích chưng diện, ai bán gì cứ hay ùa vô coi, lựa, mua. Mua rồi thấy khoái quá vì rẽ quá, loại đính hột đủ màu vầy ngoài tiệm cả chục đô mấy bà bán cứ cái nào cũng 1 đô.
Vì bận rộn với khách, khi nào hơi rảnh rảnh, nghe bà khách nào đồn là Ờ tiệm nầy đang bán Sale 50% tiệm kia 70% rồi đó nghe là chị em tụi tôi kiếm cớ đi mua sắm, nói là nghe theo lời kêu gọi của Tổng Thống Bush mọi công dân hảy sống và sinh hoạt như bình thường.
Sáng nay, nàng Thu nhà ta ỏn ẻn vô tiệm, miệng dặn ngọt như mía lùi:
" Chị Loan. Chút nữa trưa đừng nhận khách cho em, em cần đi shopping cở hai tiếng" Tôi ngạc nhiên. Cha, nhỏ nầy bửa nay chắc... trúng gió sao mà chê khách, chê khách tức là chê tiền. Ngày thường tiền đối với nó lớn lắm. Láng hỏi:
" Cha, chế đi shopping để ... thị con trai hả" Thu xây lại, cười tươi như ...HO... OA:
" Nị đừng có nhiều chuyện. Ngộ đi 'mại' đồ thiệt mà"
Nói rồi cô ta ngồi xuống ghế làm nails một cách nhẹ như khói sương. Ngày thường mổi lần nó phịt cái bàn tọa xuống ghế là cửa kiếng rung rinh nghe rào rạo. Bửa nay sao lạ quá. Tiền thì chê, đứng ngồi nhẹ nhàng như sương khói, nói chuyện bằng giọng hơi thì thào như người hấp hối, từ ngữ văn chương như tiểu thuyết... Trời. Đúng rồi. Yêu! Chỉ có chử yêu mới làm cho con người ta thay đổi chớp nhoáng thần sầu như vậy.
Cô nàng bị tiếng sét ái tình xẹt trúng hồi nào mà chẵng ai hay! Cái vụ ái tình nầy tôi đoán chưa bao giờ trật. Khi yêu, con người ta tự nhiên run, run vì tim đập nhanh. Máu lưu thông khẩn cấp làm cho da mặt tự nhiên hồng hào môi đỏ thắm, mắt long lanh... làm tóc mướt mịn, làm móng tay mọc dài ra, làm con gái trở nên dịu hiền hẵn lại. Và điệu hạnh. Cô nàng Thu nầy miệng mồm như ống loa chuyên môn nói chuyện thiên hạ còn chuyện mình sao kín quá chừng" Chị Ngà lấy khẩu cung:
" Ê Thu. Khai thiệt đi. Khai thiệt để mấy chị giúp ý kiến. Chàng là ai" Đắt địa lắm phải hông. Tao nhìn rõ ràng dấu đồng đô la ngay trên trán của mầy" Thu cố cải:
" Mấy bà nầy thiệt là... là....sotá sắng quá. ( tôi nghỉ nó cố giử miệng để đừng lộ giọng du côn ra). Em cần đi mua sắm chút đỉnh chớ có gì đâu mà khai. Thôi để em làm khách lẹ lẹ cho xong, đi sớm về sớm rồi còn phải trở lại làm khách chiều nữa."
Mới hôm qua, nàng Kim nhà ta cũng vọt đi shopping gần cả nữa ngày. Kệ cũng phải thông cãm cho nó. Hai đứa nó sắp cưới nhau, lúc nầy đồ đạc bán sale quá chừng nó cần sắm sẵn đồ dùng để cưới nhau xong là ra riêng.

Tôi thấy nó mua đồ mà ham. Nguyên một bộ nồi niêu son chảo loại nấu không bị dính, chỉ có hơn trăm bạc. Nó nói " đồ bếp em gần đủ rồi" Thu chọc:
"Kim cần mua đồ em bé" Kim mắc cở đỏ mặt:
" Chị nầy, chưa đám cưới nói gì tới em bé. Tụi em tính đợi cở ba bốn năm mới có con. Có sớm chi, chừng nào mua nhà cửa đàng hoàng rồi đã"
" Cha tính kỷ quá ta."
" Phải kỷ chớ hông thôi cực lắm. Chị em hồi chưa có con sướng như tiên, bây giờ mới một đứa mà thức đêm thức hôm em thấy ngán."
Tôi nghỉ - ngày xưa mấy bà mẹ Việt Nam có cả chục đứa thì đã sao" Đứa lớn giử đứa nhỏ rồi cũng xong. Nhưng xong mà tội nghiệp cho đứa chị lớn. Lúc nào đứa lớn cũng cực. Còn nhỏ thì bồng em. Lớn chút thì tiếp mẹ đi chợ. Lớn nữa thì học nấu ăn, giặt giủ. Có nhiều gia đình đứa con gái lớn trở nên lở thời ở vậy nuôi cha mẹ già. Nghỉ mà tội nghiệp. Như cô Hương con gái lớn của bốn chị em tên Hương Hồng Hoa Quá trong chuyện Đò Dọc của nhà văn Bình Nguyên Lộc.
Ôi, tôi hay nghĩ ngợi lơ mơ.
Trở lại cái tiệm nails. Trưa trưa một chút nàng Thu xách bóp vọt khỏi cửa hổng thèm rủ ai hết. Con nhỏ vẫn còn tánh ích kỷ. Nó đi độ một tiếng về tay ôm một bịt cũng hổng thèm mở ra khoe, mọi người thấy ghét cũng hổng thèm hỏi.
Cở sáu giờ tối, cô nàng vô phòng vệ sinh lục đục một hơi, bước ra thì dầu thơm nực nồng, diện bộ đồ 'día' mới mua. Chà, cái áo đầm bông vàng rực rở dài tới đầu gối. Choàng thêm cái áo khoát màu tím. Tím vàng chỏi nhau rùng rợn. Chị Ngà nói:
" Chà nổi dử à."Láng nói:
" Giống con đầm hái nho"
Đôi giày cao gót trong suốt như đôi giày thủy tinh của Công Chúa Lọ Lem trong chuyện thần tiên Cinderella của Mỹ. Đi hổng quen nó khập khểnh, chân có mang vớ mõng đàng hoàng. Nó khoe:
" Đôi vớ hiệu Ralph Lauren đó nghe, gần tám đô một đôi"
Con nhỏ xài sang ác ôn. Vớ tôi mua 5 đô tới ba đôi lận.
Láng nói:
" Cha, sexy quá ta. Mấy giờ chàng tới rước""
Suốt ngày ngồi làm nails, trưa đi chợ, mình mẩy ra mồ hôi hôi rình, mùi thuốc làm nails còn nực nồng, tay chân hổng biết có rửa chưa, xịt dầu thơm vô bán mùi, đi chơi với bồ. Xứ văn minh làm cho con người tiện nghi ở dơ, tự do...
Láng hỏi:
" Đi chơi vậy ai bao" tui nghe nói ở Mỹ mạnh ai nấy trả tiền."
Thu trề môi:
" Là bồ Mỹ kìa. Bồ Việt Nam sức mấy mà tui lòi tiền tui ra." Láng nói:
" Sao Mỹ Việt khác nhau kỳ vậy" Thu nói:
" Có gì mà kỳ với cọ. Bồ Việt mình ra tiền nó khi dể mình"
Kìa, chàng vừa ngừng xe ngay trước cửa tiệm cho mọi người cùng thấy chiếc xe Honda Accord màu xanh láng coóng. Chàng bước ra khỏi xe, tà tà lướt tới , tướng đi như sóng dợn. Thu cười tươi như Hoa, cầm tay chàng sợ chàng chạy mất giới thiệu với mọi người bằng giọng nhỏ nhẽ như mèo con mới đẻ:
" Em xin giới thiệu với mấy chị anh Vích Tơ bạn em"
Chàng cười cũng khoe hai hàm răng trắng hết xảy. Chàng khoát tay kiểu tổng chào mấy mụ, coi phong thần lắm. Mở cửa cho nàng ra khỏi cửa, mở cửa cho nàng vén cái bùn rền chun vô xe. Mấy chị trong tiệm ngó theo, bàn tán liền:
"Cha, gặp thứ dử rồi. Chàng vừa đẹp trai vừa galăng kiểu đó là tiêu cái hộp 'xỉn' của con Thu"
" Gì mà bi quan lo xa quá dậy... biết đâu cái số nó đào hoa gặp người tốt thương thiệt tình."
" Ừa. Để coi..."
Xe chạy rồi, ngó theo, thấy bảng số xe là : California VICTOR.

Noel 2001

Một phụ nữ Úc, cô Chloe Mowday, 31 tuổi, đang trong tình trạng nguy kịch tại Việt Nam sau khi hai thủ thuật thẩm mỹ tưởng chừng đơn giản lại đưa cô vào cơn nguy hiểm chỉ sau vài giờ, theo bản tin của tạp chí News.com.au, đăng ngày 8 tháng 12 năm 2025. Sự việc gây nhiều bàn tán tại Úc và làm dấy lên nghi vấn về mức an toàn của ngành thẩm mỹ trong nước.
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.