Hôm nay,  

Con Ngựa Được Trao Cho Bảy Năm / The Horse Who Was Given Seven Years

08/05/202600:00:00(Xem: 232)
 
con ngua
Ảnh Open AI
 
Ngày xửa ngày xưa, tại vương quốc đảo Ceylon (nước Tích Lan cổ xưa), có một vị vua thiếu sự hiểu biết thông thường. Trong cùng vương quốc đó, có một vị hiền triết Paṇḍitayā, một học giả nổi tiếng khắp nơi vì trí tuệ uyên bác của mình. Mọi người vô cùng ngưỡng mộ Paṇḍitayā, trong khi nhà vua lại ít được tôn trọng vì hành vi ngu ngốc của mình. Nhà vua nhận thấy sự khác biệt này và trở nên ghen tị. Sự ghen tị của ông dần biến thành mong muốn tiêu diệt người đàn ông thông thái.

Nhà vua có một con ngựa trắng tuyệt đẹp, con vật mà ông yêu quý hơn bất cứ thứ gì khác. Một ngày nọ, quyết tâm bẫy Paṇḍitayā, vua triệu nhà hiền triết đến cung điện. Vị học giả cúi đầu trước ngai vàng, và nhà vua ra lệnh cho ông một điều bất khả thi: ông phải dạy con ngựa hoàng gia nói. Nhà vua cho ông một tuần để suy nghĩ. Nếu thất bại, ông sẽ bị xử tử.

Nhà hiền triết Paṇḍitayā trở về nhà trong tuyệt vọng. Ông sống với cô con gái duy nhất của mình, một thiếu nữ thông minh và xinh đẹp. Thấy cha mình đau khổ, nàng hỏi chuyện gì đã xảy ra. Khi ông kể cho nàng nghe yêu cầu của nhà vua, ông giải thích rằng không ai có thể dạy một con ngựa nói, và ông phải chuẩn bị cho cái chết.

Nhưng con gái ông vẫn bình tĩnh. Nàng nói với cha rằng mạng sống của cha vẫn có thể được cứu. Vào ngày đã định, nàng dặn cha nói với nhà vua rằng ông thực sự có thể dạy con ngựa nói, nhưng nhiệm vụ này sẽ cần bảy năm. Trong thời gian đó, ông phải được phép giữ con ngựa bên mình, cưỡi nó và chăm sóc nó, trong khi nhà vua tiếp tục cung cấp thức ăn cho con vật. “Trong bảy năm,” nàng nói, “nhiều chuyện có thể xảy ra.”

Nhà hiền triết Paṇḍitayā làm theo lời khuyên của nàng. Cuối tuần, ông trở về cung điện và tuyên bố rằng ông có thể dạy con ngựa nói, nhưng chỉ khi có thời gian và điều kiện thích hợp. Nhà vua, vui mừng trước ý tưởng sở hữu một con ngựa biết nói, lập tức đồng ý.

Vì vậy, người Paṇḍitayā đưa con ngựa trắng về nhà và chăm sóc nó với chi phí của nhà vua. Nhiều năm trôi qua. Trước khi thời hạn bảy năm kết thúc, vị vua ngu ngốc đã băng hà. Mệnh lệnh bất khả thi bị lãng quên, và con ngựa ở lại với vị hiền triết Paṇḍitayā cho đến hết đời.

Truyện này cho thấy người sống với lòng ghen tị sẽ đòi hỏi những chuyện vô lý, trong khi bậc trí tuệ sống biết đủ và thích ứng với luật vô thường.


.... o ....

The Horse Who Was Given Seven Years

Long ago in the island kingdom of Ceylon, there lived a King who lacked ordinary common sense. In the same kingdom lived a Paṇḍitayā, a scholar known everywhere for his deep wisdom. People admired the Paṇḍitayā greatly, while the King received little respect because of his foolish behavior. The King noticed this difference and became jealous. His jealousy slowly turned into a desire to destroy the wise man.

The King owned a magnificent white horse, the animal he loved more than anything else. One day, determined to trap the Paṇḍitayā, he summoned him to the palace. The scholar bowed before the throne, and the King gave him an impossible command: he must teach the royal horse to speak. The King allowed him one week to think about it. If he failed, he would be executed.

The Paṇḍitayā returned home in despair. He lived with his only daughter, a young woman of great intelligence and beauty. Seeing her father’s sorrow, she asked what had happened. When he told her the King’s demand, he explained that no one could teach a horse to speak, and that he must prepare for death.

But his daughter remained calm. She told him that his life could still be saved. On the appointed day, she instructed him to tell the King that he could indeed teach the horse to speak, but that the task would require seven full years. During that time, he must be allowed to keep the horse with him, ride it, and care for it, while the King continued to provide food for the animal. “In seven years,” she said, “many things may happen.”

The Paṇḍitayā followed her advice. At the end of the week, he returned to the palace and declared that he was able to teach the horse to speak, but only with time and proper conditions. The King, delighted by the idea of owning a talking horse, immediately agreed.

So the Paṇḍitayā took the white horse home and cared for it at the King’s expense. Years passed. Before the seven-year period was over, the foolish King died. The impossible command was forgotten, and the horse remained with the wise Paṇḍitayā for the rest of his life.

This story illustrates that those consumed by envy will demand unreasonable things, while wise people live contentedly and adapt to the law of impermanence.
 

09/08/202618:51:00
Khi tôi viết như vậy dòng này, Đại hội Thánh Mẫu năm nay đã khép lại, dòng người lại hối hả tỏa ra muôn phương, trở về với cuộc sống thường nhật tại mọi nơi trên thế giới. Nhưng trong hành trang trở về của mỗi người, chắc chắn có thêm một ngọn lửa đức tin rực sáng, để tiếp tục lan tỏa, gieo mầm yêu thương từ Đức Mẹ Maria đến với tha nhân, với nhân quần xã hội.
07/08/202600:00:00
Ngày xửa ngày xưa, tại một thành phố lớn ở tây bắc Trung Quốc, có một thương gia tên là Meng. Mọi người đều ngưỡng mộ ông. Ông đã vươn lên từ một người khuân vác nghèo khó trở thành người giàu nhất vùng, nhưng tấm lòng ông không hề thay đổi. Ông giúp đỡ người nghèo, cứu giúp các góa phụ, hỗ trợ các chủ cửa hàng đang gặp khó khăn và cho đi một cách hào phóng mà không bao giờ mong đợi phần thưởng. Lòng tốt của ông nổi tiếng khắp nơi, vượt xa cả thành phố. / Long time ago, in a great city of northwest China lived a merchant named Meng. Everyone admired him. He had risen from a poor porter to the richest man in the region, but his heart never changed. He helped the poor, rescued widows, supported struggling shopkeepers, and gave generously without ever seeking reward. His kindness became famous far beyond the city.
31/07/202600:00:00
Ngày xửa ngày xưa, ở vùng đất Laṅkā, có một khu rừng rộng lớn và hoang dã. Voi lang thang giữa những tán cây, gấu tìm kiếm thức ăn, báo di chuyển lặng lẽ trong bóng tối, và nhiều loài khỉ cùng các loài thú rừng khác sinh sống ở đó. Cuộc sống trong rừng đầy rẫy nguy hiểm, và mọi sinh vật đều phải nhanh nhẹn và cảnh giác để tồn tại. / Long ago in the land of Laṅkā, there was a vast and wild forest. Elephants wandered through the trees, bears searched for food, leopards moved silently in the shadows, and many kinds of monkeys and jungle animals lived there. Life in the forest was full of danger, and every creature had to be quick and alert to survive.
24/07/202600:00:00
Ngày xửa ngày xưa ở Nhật Bản, có một người nông dân nghèo và vợ ông sống trong một ngôi làng nhỏ. Họ làm việc vất vả mỗi ngày, nhưng vẫn khó khăn trong việc nuôi sống nhiều con. Ngay khi các con đủ lớn, chúng đã giúp cha mẹ làm việc trên đồng ruộng. Chỉ có đứa con út là khác biệt. Cậu bé thông minh và hiếu kỳ, nhưng quá nhỏ bé và yếu ớt để làm những công việc nặng nhọc. / Long ago in Japan, a poor farmer and his wife lived in a small country village. They worked hard every day, but it was still difficult to feed their many children. As soon as the children were old enough, they helped their parents in the fields. Only the youngest child was different. He was bright and curious, but too small and weak to do heavy work.
06/07/202609:19:00
đói ăn, mệt ngủ, vui đạo, tùy duyên tỉnh thức, vắng lặng, hỷ lạc, an nhiên trong tâm có Phật, vô trụ vô tâm chẳng hỏi chi thiền, muôn cảnh thế gian
03/07/202600:00:00
Ngày xửa ngày xưa ở Nhật Bản, có một ông lão đốn tre sống với vợ. Họ nghèo và không có con, điều đó khiến lòng họ nặng trĩu. Mỗi ngày, ông lão đều lên đồi đốn tre kiếm chút ít kế sinh nhai. Một buổi sáng nọ, khi đang làm việc, một ánh sáng dịu nhẹ, rực rỡ đột nhiên tràn ngập khu rừng tre. Ông kinh ngạc nhìn xung quanh và thấy ánh sáng phát ra từ bên trong một thân tre. Khi bổ đôi thân tre ra, ông tìm thấy một bé gái nhỏ xíu chỉ cao khoảng 7-8 cm, tỏa sáng như ánh trăng. Vui mừng khôn xiết, ông bế cô bé về nhà, tin rằng Trời đã gửi cô bé đến làm con của họ./ Long, long ago in Japan, an old bamboo cutter lived with his wife. They were poor and had no children, which made their hearts heavy. Every day the old man went into the hills to cut bamboo and earn a small living. One morning, as he worked, a soft, glowing light suddenly filled the bamboo grove. He looked around in amazement and saw that the light came from inside one bamboo stalk. When he split it open, he found a tiny girl only
22/05/202600:00:00
Ngày xửa ngày xưa, tại một thành phố lớn ở tây bắc Trung Quốc, có một thương gia tên là Meng. Mọi người đều ngưỡng mộ ông. Ông đã vươn lên từ một người khuân vác nghèo khó trở thành người giàu nhất vùng, nhưng tấm lòng ông không hề thay đổi. Ông giúp đỡ người nghèo, cứu giúp các góa phụ, hỗ trợ các chủ cửa hàng đang gặp khó khăn và cho đi một cách hào phóng mà không bao giờ mong đợi phần thưởng. Lòng tốt của ông nổi tiếng khắp nơi, vượt xa cả thành phố./ Long time ago, in a great city of northwest China lived a merchant named Meng. Everyone admired him. He had risen from a poor porter to the richest man in the region, but his heart never changed. He helped the poor, rescued widows, supported struggling shopkeepers, and gave generously without ever seeking reward. His kindness became famous far beyond the city.
15/05/202600:00:00
Ngày xửa ngày xưa, có một con Mèo ranh mãnh nhưng xảo quyệt lang thang gần một ngôi làng. Một ngày nọ, nó phát hiện một con cá phơi khô giấu trong bao gạo. Khi nó định ăn trộm, một chuỗi tràng hạt treo gần đó tuột xuống và rơi vào cổ nó. Con Mèo không tháo nó ra. Thay vào đó, nó tự hào bước đi trên cổ. Trên đường đi, một con Gà Rừng nhìn thấy nó và lập tức bỏ chạy trong sợ hãi. Con Mèo, nhận thấy phản ứng của nó, giả vờ là người thánh thiện. Nó tự xưng là người giữ giới do Phật ban dạy, và mời con Gà đang sợ hãi đi theo mình. Tin lời nó, con Gà đi theo./ Long ago, there was a clever but deceitful Cat who wandered near a village. One day, he discovered a sun‑dried fish hidden inside a bag of rice. As he tried to steal it, a rosary hanging nearby slipped and fell around his neck. The Cat did not remove it. Instead, he proudly walked away wearing it.
17/04/202600:00:00
Ngày xửa ngày xưa, vị vua trẻ của xứ Amarapoora sống trong sự xa hoa tột bậc. Cung điện của ông được làm bằng pha lê, bao quanh bởi những khu vườn đẹp đến nỗi không từ ngữ nào có thể diễn tả được. Ông sở hữu của cải, châu báu, người hầu, vũ công, nhạc công và những người vợ đến từ nhiều vùng đất. Thần dân yêu mến ông, và các vị quan của ông thì trung thành và khôn ngoan. Không gì làm phiền ông, và không gì bị từ chối đối với ông. / Long ago, the young King of Amarapoora lived in extraordinary luxury. His palace was made of crystal, surrounded by gardens so beautiful that words could not describe them. He possessed wealth, jewels, servants, dancers, musicians, and wives from many lands. His people adored him, and his ministers were loyal and wise. Nothing troubled him, and nothing was denied to him.
10/04/202600:00:00
Theo tín ngưỡng cổ của người Miến Điện, mỗi cây lớn đều trú ngụ một vị thần gọi là Nat. Trước khi chặt cây, người đó phải xin phép thần cây. Một ngày nọ, một người tiều phu đã bỏ qua quy tắc này. Anh chặt một cây mà không hề báo trước. Thần linh Nāt sống trong cây cảm thấy vô cùng phẫn nộ và quyết định trả thù. ( In old Burmese belief, every large tree shelters a spirit called a Nat. Before anyone cuts a tree, they must ask the spirit for permission. One day, a woodcutter ignored this rule. He chopped down a tree without a word of warning. The Nat who lived inside felt deeply offended and decided to take revenge.)
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.