Nếu bản đồ nước Mỹ là một bức tranh, thì tiểu bang Missouri chính là tâm điểm, là trái tim của bức tranh ấy. Nơi đây không có vẻ hào nhoáng phô trương của New York, cũng chẳng mang nét sôi động viễn tây của California, nhưng vẫn thu hút du khách nhờ nét quyến rũ kín đáo và thâm trầm. Và chính tại mảnh đất được ví như "trái tim" này, tuần lễ vừa qua, thị trấn nhỏ Carthage, nơi cư trú của một vạn dân đã trở thành tâm điểm hội tụ tâm linh, khi hơn mười vạn giáo dân Công giáo từ khắp nơi trên thế giới hành hương về đây tham dự Đại hội Thánh Mẫu.
Đại hội Thánh Mẫu tại Tỉnh Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc (trước đây là Dòng Đồng Công) từ nửa thế kỷ qua đã là một huyền thoại trong lòng người Việt hải ngoại. Thỉnh thoảng, tôi nghe người ta kể về những biển người mênh mông, về tiếng đọc kinh cầu nguyện râm ran, về những ước vọng trở thành sự thật từ đây… Nhưng năm nay, khi chính bản thân may mắn được bước chân vào khuôn viên thánh thiêng này, mọi sự hình dung trước đó đều trở nên nhỏ bé trước thực tại quá đỗi choáng ngợp và đầy xúc động.
Giáo dân đến từ khắp các tiểu bang của Hoa Kỳ, từ láng giềng Canada phía bắc, từ những quốc gia châu Âu, từ Úc châu xa xôi, và có cả những bước chân sùng kính lặn lội từ quê hương Việt Nam, nơi cách Carthage nửa vòng quả đất. Khoảng cách địa lý mười mấy tiếng bay trên bầu trời bỗng chốc bị xóa nhòa khi tất cả cùng hướng về một ánh mắt dịu hiền, đầy ủi an bên Đức Mẹ.
Điều đầu tiên chạm vào tâm thức của một lữ khách như tôi không phải là sự hoành tráng bề nổi, mà là sự kỳ công trong tổ chức. Hãy thử tưởng tượng một thị trấn nhỏ yên bình của một vạn cư dân phải đón nhận một dòng người khổng lồ lên đến gấp mười lần, tức hàng mười vạn người tràn về.
Ấy vậy mà, tất cả các sự kiện từ các buổi nói chuyện chuyên đề, hội thảo, các thánh lễ đại trào, cho đến việc sắp xếp hàng chục ngàn chỗ đậu xe, nơi ăn chốn ở, lều trại hành hương và vệ sinh công cộng đều diễn ra một cách rập ràng, trật tự và chu đáo đến kinh ngạc. Không có sự chen lấn xô bồ, không có lời phàn nàn bực dọc. Sự rập ràng ấy chỉ có thể giải thích bằng tinh thần tự nguyện phục vụ của các tình nguyện viên và sợi dây đức tin vô hình nhưng bền chặt đã gắn kết mọi người thành một khối duy nhất trong sự trật tự.
Hình ảnh thiêng liêng nhất có lẽ là cuộc rước kiệu Đức Mẹ Maria quanh các khối đường của tỉnh dòng.
Thật vậy, giữa thời tiết oi bức của mùa hè miền Trung Mỹ, một biển người chuyển động chậm rãi như một dòng sông đức tin cuộn chảy. Đứng bên lề đường nhìn dòng người đi qua, tôi nhận ra sự hy hữu: Khi những hàng người đầu tiên của đoàn rước kiệu đã đi hết vòng, sắp sửa trở lại cổng chính của khán đài để chuẩn bị cho thánh lễ, thì những hàng cuối cùng của đoàn rước vẫn chưa bước ra khỏi cánh cổng xuất phát ban đầu. Dòng người nối đuôi nhau dài như bất tận, tay cầm tràng hạt, miệng ngân vang kinh Kính Mừng, tạo nên một không gian âm thanh trầm kính khó tả, khơi gợi niềm xúc động sâu xa trong tâm can của bất kỳ ai chứng kiến.
Thời tiết ngột ngạt của Carthage trong những ngày tháng Tám không làm nản lòng những người con về bên Mẹ. Dưới ánh nắng, hàng vạn con người vẫn ngồi kín không gian trước khán đài chính, tràn ra các thảm cỏ và đứng dọc theo các lối đi trong khuôn viên Tỉnh Dòng để hiệp thông qua các màn hình led cỡ lớn. Các thánh lễ đại trào được cử hành theo nghi thức đồng tế với vài trăm giám mục và linh mục đến từ khắp các giáo phận trên toàn thế giới.
Nhìn lên cung Thánh, chiếc áo lễ hôm đầu màu vàng, buổi sau màu đỏ, và hôm qua là trắng tinh khôi của hàng trăm mục tử hòa cùng sắc trời xanh tạo nên một hình ảnh hiếm hoi chưa từng thấy.

Ngay cạnh đó, ca đoàn hợp xướng khổng lồ được quy tụ từ nhiều ca đoàn xứ đạo khác nhau, lên đến gần hai trăm ca viên, cùng sự hỗ trợ của dàn nhạc kèn và trống hùng hậu, đã cất lên những khúc thánh ca làm rung động lòng người. Tiếng hát của họ bay cao, hòa vào tiếng gió của đại ngàn Missouri, mang theo mọi ước nguyện, vui buồn của đời ly hương gửi lên cho Mẹ.
Đại hội cũng là một chiếc cầu nối đầy duyên nợ giữa những tâm hồn chưa từng gặp mặt. Đối với nhiều giáo dân, đây là cơ hội hiếm hoi trong đời để họ được trực tiếp gặp gỡ, trò chuyện và lắng nghe những linh mục mà trước giờ họ chỉ có thể "gặp" một cách gián tiếp qua màn hình điện thoại nhỏ nhoi vài inches trên mạng xã hội. Người ta thấy những hàng dài người kiên nhẫn đứng chờ để được bắt tay, được xin một lời chúc lành từ Cố Hồng (linh mục Phạm Quang Hồng) hay Cha Phạm Khắc Hy. Những nụ cười hiền hậu, những câu chuyện dí dỏm nhưng sâu sắc của các ngài trong các buổi thuyết giảng đã sưởi ấm biết bao tâm hồn đang chai sạn vì những lo toan cơm áo gạo tiền nơi xứ người. Giữa đời thực, cái bắt tay siết chặt và ánh mắt cảm thông giữa vị mục tử và con chiên đã biến những khoảng cách ảo trên mạng xã hội thành tình cảm gia đình ấm áp và chân thực.
Nhưng có lẽ, điều khiến Đại hội Thánh Mẫu tại Carthage giữ được căn tính linh thiêng và vẹn nguyên giá trị qua gần nửa thế kỷ chính là tiếng lòng kiên định của người Việt tị nạn.
Ở đây, đức tin không tách rời vận mệnh dân tộc. Quan điểm chính trị của đại hội được thể hiện một cách dứt khoát, minh bạch và đầy tôn nghiêm. Đó là khát vọng hướng về một quê hương Việt Nam tự do, tôn trọng quyền tự do tôn giáo và nhân quyền. Trong lời nguyện tín hữu vang lên giữa thánh lễ đại trào, lời cầu xin: “Xin Mẹ cứu thoát chúng con khỏi nạn Cộng sản vô thần duy vật, để mọi người được sống trong tự do…” đã chạm vào nỗi đau âm ỉ của hàng triệu người con xa xứ và là khát vọng của cả một dân tộc.
Cao trào của niềm xúc động là khoảnh khắc hàng trăm quả bóng bay muôn màu được thả lên không trung, bên cạnh lá cờ xanh trắng của Đức Mẹ, là lá cờ vàng sọc đỏ huy hoàng tung bay giữa nền trời trong xanh của nước Mỹ. Lá cờ, biểu tượng cho lý tưởng tự do chưa một ngày bị dập tắt dù lãnh thổ có bị tạm chiếm, cho vong linh của hàng vạn người đã nằm lại trong lòng biển cả khi đi tìm tự do hay trong ngục tù, từ từ bay cao, bay xa, tự do tự tại giữa không trung bao la.
Nhìn theo bóng cờ vàng bay cao dần, nhiều cựu niên trưởng và giáo dân đã không cầm được nước mắt. Đó không phải là giọt nước mắt của sự hận thù, mà là nước mắt của lòng thủy chung, kiên định, của lời thề nguyện giữ gìn căn tính và niềm tin sắt đá rằng bóng tối của bạo quyền vô thần rồi sẽ phải nhường chỗ cho ánh sáng của công lý và tình yêu thương.
Khi tôi viết như vậy dòng này, Đại hội Thánh Mẫu năm nay đã khép lại, dòng người lại hối hả tỏa ra muôn phương, trở về với cuộc sống thường nhật tại mọi nơi trên thế giới. Nhưng trong hành trang trở về của mỗi người, chắc chắn có thêm một ngọn lửa đức tin rực sáng, để tiếp tục lan tỏa, gieo mầm yêu thương từ Đức Mẹ Maria đến với tha nhân, với nhân quần xã hội.
Đặng Đình Mạnh
***
RETURNING TO CARTHAGE, RETURNING TO MOTHER AND FREEDOOM
-------///-------
Đặng Đình Mạnh
If the map of the United States were a painting, the state of Missouri would be its focal point—its very heart. It lacks the flashy glamour of New York or the Wild West vibrancy of California, yet it draws visitors with a quiet, profound charm. It was in this land—likened to a "heart"—that the small town of Carthage (home to ten thousand residents) became a spiritual epicenter last week. Over one hundred thousand Catholic faithful from across the globe converged there for the Marian Days festival.
For half a century, the Marian Days festival at the Congregation of the Mother of the Redeemer (formerly the Coredemptrix Congregation) has been legendary among the Vietnamese diaspora. I had often heard stories of vast seas of people, the hum of collective prayer, and hopes transformed into reality within these grounds. Yet, when I was fortunate enough to step onto these sacred premises myself this year, all my prior imaginings paled in comparison to a reality that was utterly overwhelming and deeply moving.
The faithful arrived from every U.S. state, from neighboring Canada to the north, from European nations, from distant Australia, and even—driven by devotion—from the homeland of Vietnam, half a world away. The geographical distance—spanning a flight of over ten hours—vanished in an instant as everyone turned their gaze toward the gentle, comforting eyes of the Blessed Mother.
The first thing that struck a traveler like me was not the outward grandeur, but the meticulous care evident in the organization of the event. Imagine a peaceful small town of ten thousand residents suddenly receiving an influx of visitors ten times its size—a crowd of one hundred thousand people.
Yet, every aspect of the event—from thematic talks, seminars, and solemn masses to the logistics of parking, accommodation, pilgrim campsites, and public sanitation—was executed with astonishing precision, orderliness, and care. There was no chaotic jostling, nor were there any complaints or signs of frustration. Such seamless coordination can only be attributed to the volunteers' spirit of selfless service and the invisible yet unbreakable bond of faith that united everyone into a single, orderly whole.
Perhaps the most sacred image of all is the procession of the statue of the Virgin Mary around the grounds of the Province.
Indeed, amidst the sweltering summer heat of the American Midwest, a sea of people moved slowly, resembling a flowing river of faith. Standing by the roadside watching the procession pass, I marveled at the sheer scale of the event: by the time the leading ranks had completed the circuit and were nearing the main stage entrance in preparation for Mass, the final ranks had not yet even stepped out of the starting gate. The procession stretched on endlessly; with rosaries in hand and voices raised in the "Hail Mary," the crowd created an atmosphere of profound, reverent sound—an experience that stirred deep emotion in the heart of anyone who witnessed it.
The stifling heat of Carthage in August could not dampen the spirits of the faithful returning to their Mother. Bathed in sunlight, tens of thousands of people packed the area before the main stage, spilling onto the lawns and lining the walkways of the Provincial grounds to participate via giant LED screens. Solemn Masses were celebrated in concelebration with hundreds of bishops and priests from dioceses across the globe.
Looking toward the sanctuary, the sight of hundreds of shepherds—clad in vestments of gold, then red, and finally pristine white—set against the backdrop of the blue sky created a rare and extraordinary spectacle.
Nearby, a massive choir—comprising nearly two hundred singers from various parish choirs and supported by a powerful brass and percussion ensemble—lifted their voices in soul-stirring hymns. Their singing soared, mingling with the winds of the Missouri landscape, carrying the hopes, joys, and sorrows of life in a foreign land up to the Mother. The gathering also served as a meaningful bridge connecting souls that had never met before. For many parishioners, it was a rare, once-in-a-lifetime opportunity to meet, converse with, and listen in person to priests whom they had previously only "encountered" indirectly—via the tiny screens of their phones on social media. Long lines of people waited patiently for the chance to shake hands or receive a blessing from Father Hong (Father Pham Quang Hong) or Father Pham Khac Hy. The gentle smiles and the witty yet profound stories shared by these priests during their talks warmed the hearts of many—hearts often hardened by the daily grind of making a living in a foreign land. In real life, the firm handshakes and compassionate gazes exchanged between shepherd and flock transformed the virtual distance of social media into a warm, genuine sense of family.
Yet, perhaps what has allowed the Marian Congress in Carthage to preserve its sacred identity and enduring value for nearly half a century is the steadfast spirit of the Vietnamese refugee community.
Here, faith is inseparable from the destiny of the nation. The Congress expresses its political stance with decisiveness, clarity, and solemn dignity: a yearning for a free Vietnam that respects religious freedom and human rights. During the Prayer of the Faithful at the Solemn Mass, the petition—"May You deliver us from the scourge of atheistic, materialistic Communism, so that all may live in freedom"—touched the deep, lingering pain of millions living far from home and voiced the aspiration of an entire people.
The emotional climax arrived when hundreds of multicolored balloons were released into the sky; alongside the blue-and-white flag of Our Lady, the glorious yellow flag with red stripes soared against the clear American blue. That flag—a symbol of the ideal of freedom that was never extinguished even during temporary occupation, and a tribute to the souls of the tens of thousands who perished at sea or in prison while seeking liberty—drifted higher and further, free and unencumbered in the vast expanse of the sky.
Watching the yellow flag rise, many veterans and parishioners could not hold back their tears. These were not tears of hatred, but of steadfast loyalty and a solemn vow to preserve their identity—an unwavering belief that the darkness of atheistic tyranny would eventually yield to the light of justice and love.
As I write these lines, this year’s Marian Congress has concluded, and the crowds are once again dispersing in all directions, returning to their daily lives across the globe. Yet, in the hearts of all who return, there surely burns a radiant flame of faith—one that will continue to spread and sow the seeds of love, carrying the spirit of the Blessed Mother to others and to society at large.
Carthage, in the wake of the 2026


Lý Thuyết Văn Học Thực Hành Phê Bình