Hôm nay,  

Của ít lòng nhiều

08/03/202417:46:00(Xem: 2459)
soingoc

Mỗi năm ngày phụ nữ quốc tế 8/3 tôi đều nhớ về một kỷ niệm thật ngọt ngào khó quên thời tôi còn đi làm:
    Vừa đẩy cửa bước vào phòng làm việc, đã thấy trên bàn một hộp kẹo the hình trái tim, được gói bằng giấy bóng trong với chiếc nơ đỏ xinh xắn; ngó ra bên ngoài, xem ai là người đã để hộp kẹo này trên bàn tôi, không một bóng người trên tầng làm việc của tôi.
    Bỏ bớt áo khoác ngoài nặng nề ra, mở máy rồi bước ra ngoài phòng. Hôm nay là ngày phụ nữ 8 tháng ba, tôi đã phải vô sớm hơn các nhân viên khác để lén đặt những viên kẹo hình trái tim với đủ mùi vị cho những đồng nghiệp và nhân viên dưới quyền trực tiếp của tôi; thế mà ai đã vào sớm hơn tôi để cho tôi gói quà nhỏ này đây!
    Tôi là cấp trên của bộ phận lo giấy tờ nhân sự, kế toán nên lúc nào cũng bận rộn, nhất là thời bây giờ không giống như ngày xưa cứ một người làm mãi một công việc đến hết đời rồi về hưu, mà thay đổi người liên tục để tìm người giỏi, trẻ, tháo vát vào ngân hàng để đem lại lợi nhuận ngày càng nhiều. Tôi cũng là một điển hình trong những người được đề cử vào chức vụ này từ vài năm gần đây, vì họ thấy tôi siêng năng, thật thà, mê công việc hơn… giờ cơm trưa.
    Sau khi phân phát kẹo một cách bí mật xong, tôi đi một vòng từ tầng dưới lên tầng trên xem ai là người đến đầu tiên, vẫn không tìm ra ai cả, sực nhớ ra chính mình là người vừa mở security code đầu tiên vào ngân hàng sáng nay.
    Vậy chắc là tối qua có người ở lại làm việc trễ rồi họ đã để kẹo lên bàn cho tôi!
    Dù đã vào tháng ba, nhưng trời Canada hãy còn lạnh, gió thổi mạnh, tuyết vẫn rơi nhưng ít hơn so với tháng 12 và tháng một, mọi người vẫn co ro trong chiếc áo coat dầy đi làm, chứ chưa ai thay áo của mùa xuân cả, trong metro rất nhiều người ho, cảm nên tôi cũng không ngoại lệ, phải đem theo nước gừng đi để nhấm nháp cho bớt đau cổ.
    Cầm hộp kẹo the trên tay, từng viên kẹo hình trái tim đủ màu thật xinh, trên mỗi viên kẹo lại có chữ viết I, L, U, dễ thương, lại made in France nữa chứ; tôi thầm đoán:
    – Chắc cô bạn bên cạnh phòng người Lebanese đã cho để cám ơn tôi đã làm dùm phần công việc khi nàng đi nghỉ hè ba tuần đây mà. Hay của anh Tommy cho vì tôi đã cho cậu này một khóa học miễn phí tuần vừa qua về kế toán đây…
    Đúng 8 giờ mọi người có mặt đông đủ trong phòng làm việc, ai cũng chạy lại phòng làm việc của tôi chào và cám ơn gói kẹo surprise mà tôi đã để trên bàn làm việc cho mỗi người. Tôi hỏi Claire, cô bạn ngồi phòng đối diện:
    – Sao chị có thể đoán ra là em cho vậy?
    – Tại em là người chịu trách nhiệm của chúng tôi ở đây, nên chúng tôi đoán là em cho là đúng rồi?! ai là boss thì người ấy cho mà!
    Tôi giơ hộp kẹo của tôi trên bàn ra cho Claire xem:
    – Lạ ghê nè, chị đoán xem ai đã cho em hộp kẹo này? Sáng vô đã thấy hộp kẹo này trên bàn rồi đó!
    – Em thử hỏi ông Georges đi, ổng là boss của em thì chắc ổng cho em đấy!
    – Hưm… để em đi hỏi xem sao, lạ quá năm trước đâu thấy ổng cho em cái gì đâu!
    – Thì mỗi năm mỗi khác, ý nghĩ con người ta cũng thay đổi theo mỗi ngày mà, em đi hỏi đi rồi nhớ cho chị biết nhe, chị cũng…tò mò lắm đó hihihi.
    Chị ấy đi ra khỏi phòng, tôi bèn chụp hình chiếc hộp kẹo bé bé xinh xinh ấy, gởi qua email cho Georges đề là:
    – Cám ơn ông đã cho tôi hộp kẹo the này nhé, thật dễ thương và tôi rất cảm động, đúng lúc tôi đang bị cảm, đau cổ.
    Chờ một lúc, tôi nhận email của Georges:
    – Cô lầm rồi, tôi không phải người cho cô hộp kẹo này đâu, xin lỗi nhé, chút nữa tôi mời cô đi ăn cơm trưa cùng với các nhân viên nữ vì hôm nay là ngày phụ nữ quốc tế. Cô hãy báo tin cho cho cả phòng…
    Tôi suy nghĩ mãi không hiểu ai là “người giấu tay” của chiếc hộp kẹo này! Có phải đúng tôi là người họ muốn cho không? hay gởi lộn người, lộn phòng? Tôi lật qua lật lại gói giấy bên ngoài với tấm card đề tên tôi rõ ràng, nhưng không hề có tên người gởi. Tức quá tôi gởi email hết cho cả bộ phận làm việc để tìm thủ phạm… thế mà vẫn không ai nhận hết mới lạ chứ! Tôi tự nhủ:
    – Thôi kệ! « cây kim trong bọc lâu ngày sẽ lòi ra »
    Thế là tôi ung dung gậm nhấm từng viên kẹo the ngọt ngào cho bớt đau cổ, cắm đầu tính toán sổ sách chi tiêu đến quên cả việc vừa xảy ra.
    Thời gian lao vun vút, cuối năm mọi ngân hàng ở Montreal đều phải làm thêm buổi tối để phone gọi khách hàng đóng RRSP ( registered retirement savings plan) một loại tiền tiết kiệm mà chính phủ cho phép mỗi người dân đóng để dành cho phần hưu trí của mình, được giảm thuế; bộ phận nào cũng phải làm overtime để gọi cho khách hàng và lấy hẹn với chuyên viên tư vấn tài chánh vào một ngày thích hợp.
    Tôi vừa bắt đầu gọi cho người khách đầu tiên của một list dài khoảng năm sáu chục người, tiếng phone reng bên đầu giây bên kia :
    – Allo, cho tôi nói chuyện với bà Michelle Tanguay, tôi là Annie làm ở ngân hàng X…
    – Oh cô Annie, tôi đã tìm cô bao lâu nay mà không gặp!
    – ??
    – Tôi có đến nhà băng tìm cô, hỏi chỗ quầy « tiếp đón » họ nói cô không làm chỗ đó nữa, mà đổi đi một bộ phận khác… Tôi có hỏi cho gặp cô mà họ nói lúc đó cô không có ở văn phòng. Tôi có để lại cho cô một hộp kẹo the mua ở Pháp vào đúng ngày St Valentine đó, cô có nhận được không?
    – Ah thì ra là chị! em cám ơn chị nhiều lắm, em có đi tìm người đã cho em là ai mà tìm kiếm mãi trong ngân hàng không ai biết người để lại hộp kẹo trên bàn làm việc của em là ai, thế mà đã cả năm nay rồi…Mà sao chị vô được chỗ làm của em vậy?
    – Thì cô biết đó, con gái tôi là người lau dọn cho nhà băng mà, nó nói cho tôi biết là cô đã đổi không làm chỗ chuyên viên tư vấn nữa mà đã vào bên trong làm về sổ sách giấy tờ kế toán rồi, nó có nói tôi là trước mỗi văn phòng đều có tên và chức vụ nên tôi biết là cô đã lên chức. Nó đã đặt gói kẹo đúng chỗ cô ngồi rồi. Không sợ mất!
    – Vậy sao chị không phone cho em biết sau đó? Đợi đến bây giờ em phone mới gặp chị, em thật thắc mắc không hiểu ai đã cho mình, tìm quá chừng luôn! Vậy mà em đã ăn hết hộp kẹo rồi!
    – Haha tôi nghĩ cô nhận được là vui rồi, không cần thắc mắc người gởi là ai, cô Annie chắc cũng ngạc nhiên lắm há. Tôi cám ơn cô đã giúp tôi đầu tư cả mấy năm nay, bất cứ việc gì tôi phone cô cũng làm cho tôi, ngay cả lúc tôi nằm nhà thương cách đây mấy năm, nhờ cô chuyển tiền đóng RRSP cho tôi, cô cũng làm được qua con gái tôi đem tờ giấy về cho tôi ký rồi cô chuyển tiền đóng giùm tôi, tôi mang ơn lắm, không có ai dễ thương và giúp cho tôi nhiều như cô…
    – Chị ơi, đừng cám ơn em nữa, em làm được việc gì được cho ai là vui lắm, không muốn chị phải mang ơn em nhiều như thế đâu, chị đóng tiền quỹ hưu thì cũng là một cách cho ngân hàng tăng lợi nhuận mà, chị đừng khách sáo nhe. Ai cũng làm giống như em thôi.
    – Mà nè, con gái tôi sắp lấy chồng rồi nhe!
    – Vậy mừng cho chị, cô làm lau dọn buổi tối ở đây phải không chị?
    – Ừ phải đó, nó là con gái một của tôi, nó là sinh viên vừa lấy xong cái MBA ở McGill đó, nó muốn giữ cái chân lau dọn ngân hàng vì nó nói làm việc ban đêm có thêm tiền tiêu vặt, được trả hậu hĩnh mà làm rất nhàn. Nó sẽ đưa cái profil cho cô nhen, cô xem có chỗ nào trong nhà bank cần, giúp nó nghen cô.
    – Vâng, chị nói cháu cứ gởi cho em qua email mà em sẽ đưa chị đây, em xem rồi em sẽ đề cử cháu sau ạ.
 
Cứ thế sự nghiệp tôi trôi qua được 32 năm cùng một ngân hàng, những món quà nhỏ của đồng nghiệp, của nhân viên, của khách hàng dù không bao nhiêu nhưng tôi nhìn thấy trái tim, cái tâm của họ đối với tôi mà người ta gọi là của ít lòng nhiều.
 
–  Sỏi Ngọc
Mtl, Mars’24

Tôi có một người bạn viết lách văn nghệ. Chị cho rằng mình có chút tài nghệ, đủ để khi cần móc túi lấy ra xài. Chị không viết đều. Chỉ viết khi thích – đôi khi chị viết gửi vài tạp chí mạng, có khi chỉ viết để đó, không gửi ai. Chị sống trên căn gác nhỏ, gọi đó là "giang sơn sáng tác" của riêng mình. Mỗi ngày chị dậy lúc gần trưa, pha ly cà phê nguội, rồi mở máy tính. Có bài chị viết ngay sau ngụm cà-phê đầu tiên – vài chục phút là xong – gửi đi ngay rồi gập máy, đi ngủ tiếp. Có bài để ba năm hôm, không sửa gì cả, gửi đi như vậy. Tôi hỏi: “Sao không đọc lại?” Chị nhún vai: Lúc viết là thật nhất. Sửa nhiều, mất hồn. Tôi hỏi tiếp: Không sợ thiếu sót? Chị cười, lấy ngón tay chỉ lên bức thư pháp trên tường:“Tri túc giả phú” (Biết đủ là đủ).
Trong tác phẩm Giông Tố của Vũ Trọng Phụng ấn hành năm 1936. Nhân vật chính trong tác phẩm nầy Nghị Hách, đại tư sản giàu có. “Năm trăm mẫu đồn điền trong tỉnh nhà, có mỏ than ở Quảng Yên, ba chục nóc nhà Tây ở Hà Nội, bốn chục nóc nữa ở Hải Phòng. Cái ấp của hắn đồ sộ nhất tỉnh, đến dinh quan công sứ cũng không bằng” (Giông Tố). Trên đường đến làng quê thăm ruộng lúa, trong lúc chờ người sửa chữa cái xe bị hỏng, hắn nhìn thấy cô gái quê xinh đẹp tên Thị Mịch... Thèm nhỏ dãi nên làm ra chuyện “ép liễu nài hoa”!
Quê nội tôi nằm bên cạnh sông Thu Bồn, dòng họ Tộc Trần có 5 phái nên con cháu rất đông, ở dọc theo tả và hữu ngạn sông Thu Bồn, từ Quốc Lộ I, cầu Cao Lâu chạy dài theo hướng Đông xuống các làng ở phía Nam thành phố Hội An. Tên gọi xã Điện Phương hiện nay qua những lần thay đổi thuộc quận Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Ranh giới xã Điện Phương ở phía Tây thành phố Hội An, phía Bắc giáp Tỉnh Lộ 608 (Vĩnh Điện - Hội An), phía Đông của Quốc Lộ 1 (cạnh cầu Cao Lâu) và phía Nam giáp sông Thu Bồn). Điện Phương vẫn giữ tên các làng cũ như Thanh Chiêm, Phước Kiều, Phú Chiêm, Kim Bồng (thời gian thuộc xã Cẩm Kim)... Theo dòng lịch sử thì những làng nầy được hình thành mấy trăm năm về trước thời Nguyễn Hoàng, trong đó có di dân từ Thanh Hóa. Vài làng nơi nầy nổi tiếng nghề đúc đồng từ thời vua Tự Đức. Nghề bánh tráng và mì Quảng nổi tiếng từ xa xưa…
Hầu hết các nước trên thế giới đều sử dụng tiếng lóng ra đời từ rất lâu, thường được lưu truyền trong dân gian. Đó là khẩu ngữ, phương ngữ trong cách giao tiếp bằng loại ngôn ngữ riêng được áp dụng trong nhóm người, địa phương và cả trong cộng đồng… Các loại tiếng lóng thường được lưu truyền thời gian trong xã hội. Xấu hay tốt còn tùy thuộc vào đối tượng sử dụng với nội dung, ý nghĩa muốn truyền đạt là gì. Trong sinh hoạt cuộc sống, mỗi nhóm vay mượn có tiếng lóng riêng giao tiếp hằng ngày…
Một anh bạn học cũ, gốc dân Quảng Ngãi (*), mới lãnh lương dạy kèm mấy giờ Anh ngữ, có nhã ý mời tôi đi ăn một món đặc sản quê anh. Ngại cho túi tiền eo hẹp của bạn, tôi từ chối thì anh nói ngay “Rẻ thôi mà!”. Cái quán xập xệ nằm ở đầu đường Bình Giả, Tân Bình. Chị chủ quán có vẻ trầm lặng, khép kín, không đon đả chuyện trò với khách, nhưng quán của chị khá gây ấn tượng là mấy chữ “Don Quảng Ngãi” được ghi dõng dạc, to nét trên tấm bảng lớn treo trước quán. Rồi hầu như để cho đồng bộ, bên trong quán lại có thêm hai cái bảng khác quảng cáo “Bia Dung Quất – Bia Quảng”. Và, rõ ràng là khiêm tốn hơn, một tấm bảng khác nữa ghi mấy chữ “Cháo gà, vịt – Tiết canh – Hủ tíu”, nét nhỏ hơn nhiều so với chữ “Don Quảng Ngãi”
Trước đây tôi đã viết bài phiếm Cao Nhơn, Nhơn Trị từ thành ngữ “Cao nhân tất hữu cao nhân trị” ghi vài nhân vật ngày xưa kiến thức rộng, giỏi văn chương nên tự phụ “mục hạ vô nhân” nhưng người xưa cho rằng “Nhất sơn hoàn hữu nhất sơn cao” (Núi cao còn có núi cao hơn) để nói về con người suy ngẫm. Vì vậy chuyện “sửa lưng” nói nôm na nhẹ nhàng hơn “phản pháo, đá giò lái” giữa hai nhân vật qua lời nói hay hành động. Người xưa sửa lưng không những chỉ người có quyền thế sửa lưng người thất thế mà ngược lại…
Trong cuộc sống của chúng ta cũng thường gặp phải bao chuyện xảy ra họa (rủi ro) và phúc (may mắn). Khi có người bị họa thì lấy thành ngữ “Tái ông thất mã” nghĩa Hán Việt: Tái là “cửa ải”, Ông là “ông lão, ông già”, Tái ông là “ông già sống gần biên ải” ám chỉ khi người gặp họa trước thì may mắn được phúc sau. Thông thường thì thành ngữ nầy chí với tự bản thân để an ủi. Trong Tự Điển Hán Nôm thì phúc và phước viết giống nhau. Theo cách gọi miền Bắc là phúc, Trung và Nam là phước. Với phước, họa thì khôn lường được. Câu nói Lưu Hướng trong Thuyết Uyển “Phúc bất trùng chí, họa tất trùng lai”, phúc chỉ may mắn một lần, họa thì liên miên. Hay “Phúc vô song chí, họa bất đơn hành”.
“Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm. Vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm”: Khi không có người chỉ huy, kẻ xấu làm bậy. “Gà tức nhau vì tiếng gáy”: Tính ganh đua, đố kỵ, không chịu kém người khác. “Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”: Cậy thế ỷ lại, bắt nạt người khác. “Khôn ngoan đối đáp người ngoài. Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”: Khuyên bản thân có bản lãnh thì ra ngoài xã hội, anh chị em trong nhà nên đoàn kết, gắn bó với nhau cùng nghĩa tương tự như “Gà nhà lại bới bếp nhà”: Chê cùng phe cánh lại phá hoại lẫn nhau. “Gà què ăn quẩn cối xay”: Chê những người không có ý chí. “Học như gà đá vách”: Chê những người học kém. “Lép bép như gà mổ tép”: Chê người ngồi lê mách lẻo. “Lờ đờ như gà ban hôm”: Quáng gà, chê người chậm chạp, không hoạt bát
Câu nói để đời của TT Nguyễn Văn Thiệu: “Làm kẻ thù của Mỹ thì dễ, làm bạn với Mỹ thì rất khó”. Làm kẻ thù với Mỹ chỉ trực tiếp đối đầu còn làm bạn với Mỹ phải chấp nhận yêu sách, quyền lợi của Mỹ… nếu không sẽ bị “đá giò lái, đâm sau lưng” và có lúc bị bán đứng đất nước!
Tuổi 18 có thực sự là ngưỡng cửa của trưởng thành? Không ai lớn lên giống ai, và hành trình trưởng thành cũng chẳng thể đo đếm bằng một con số. Hầu hết chúng ta đều quen thuộc với cột mốc 18 tuổi – độ tuổi mà luật pháp nhiều nơi, bao gồm Hoa Kỳ, công nhận một cá nhân chính thức bước vào tuổi trưởng thành và phải chịu trách nhiệm hình sự như người lớn. Thế nhưng, câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.