Hôm nay,  

Chủ Tiệm Nước

29/03/202400:00:00(Xem: 3193)
 
chu tiem nuoc
Chủ tiệm nước (thứ hai từ phải qua).
 
Mấy nay giang hồ đồn đại vậy mà trúng y chóc luôn, linh như bà phán. Hồi nào giờ hễ giang hồ khịa chuyện gì là có chuyện đó. Thiệt tình mà nói thì cũng từ nội bộ lộ ra người ta mới biết, hũ mắm có xì khẳm thiên hạ mới nghe mùi. Cuối cùng rồi thì chủ tiệm nước cũng bị đuổi cổ khi mà ghế ngồi chưa nóng đít. Trong cái rủi có cái may, cu Thẹo về vườn trong danh dự tự từ chức, từ chức là cái chuyện tào lao chưa bao giờ có ở xứ quỡn quê mình.
   
Quán cà phê Lộng Gió sáng chủ nhật đông nghẹt khách, kẻ ra người vô nườm nợp, mấy em chân dài ưỡn ẹo lượn tới lượn lui, ti vi trên tường ong ỏng đưa tin: “ Ông chủ tiệm nước tự từ chức xin về quê làm người tử tế...” Cu Đen nói với cu Đỏ:
   
- Vậy là cu Thẹo về vườn, tụi mình giờ có thể gặp nhau cà phê cà pháo và nói chuyện triết học với nó.
   
Cả bàn cà phê cười rần rật, cu Đỏ bĩu môi:
   
- Dẹp đi mầy, đừng có mơ! Chủ tiệm nước dzìa vườn cũng vẫn là người sang cả, đời nào chịu ngồi chung bàn với tụi mình!
   
Cu Thỏ xía vô:
   
- Dù gì thì tụi mình cũng học chung khóa, chung trường, chung thầy, không lẽ cu Thẹo không nhìn nhận?
   
Cu Lửa còn nhớ kỹ hơn nữa:
   
- Hồi nẳm ở ký túc xá Thủ Đức, tụi mình chiều nào cũng ra cầu tõm bỏ bom. Cá dzồ, cá tra bu lại nên tha hồ bắt đem đìa nấu cháo ăn đã đời luôn.
   
Năm đó cu Lửa học cùng lớp triết với cu Thẹo, còn cu Đen học lớp văn, cu Đỏ và cu Thỏ lớp sử… Cả đám ở chung dãy B ký túc xá, ăn chung mâm, tắm chung bồn. Cả bọn chờ nước bơm vào mấy cái bồn xi măng là tranh nhau tắm, giặt, kể cả nấu ăn mà mấy cái bồn ấy rêu đóng xanh lè, nước phèn nhờ nhợ, dù sao có nước cũng là quý lắm rồi. Cu Thẹo hiền lành, mặt mày hổng được sáng và sang cho mấy, mũi lại ngắn mà người ta nói người mũi ngắn thì ít tư tưởng vậy mà cu Thẹo theo học triết mới chết chứ! Có lần cu Đen bị nhóm côn đồ làng Thủ Đức oánh chảy máu miệng, cả bọn rần rần kéo ra ủy ban xã đòi “công lý” cứ như thể sinh viên ngày trước biểu tình vậy.
   
Ký túc xá ngày ấy còn có một khu đặc biệt dành riêng cho sinh viên Cambodia và Laos. Tụi này cũng con ông cháu cha thân với quan chức xứ quỡn nên được gởi sang đây học, dĩ nhiên tụi nó sống sang và sung sướng hơn sinh viên Việt Nam làm cho cả bọn ghen tị nên đâu có ưa, nhiều đứa còn chửi thề: “Đ... má tụi nó, khách mà sang hơn chủ nhà”.
   
Thế rồi bốn năm cũng qua đi, cả đám tản mác bốn phương trời, đứa thì dzìa quê làm ông giáo, có đứa sống đời công chức. Cu Trắng thì tha phương cầu thực làm người tự do và tự lo, hổng nhờ vả chi ai. Riêng nhóm trụ lại Sài Gòn thì khá hơn hết, tụi nó giờ toàn tai to mặt lớn không hà. Cu Thẹo nhờ mả tổ phát cứ tì tì thăng quan tiến chức không ngừng. Trùm cuối bế cu Thẹo đặt lên ghế chủ tiệm nước kể như công danh cái thế nhất thiên hạ. Thiệt tình mà nói thì ai ngồi ghế chủ tiệm nước cũng thế thôi, tiệm nước vẫn xập xệ te tua không sao phát nổi. Tiệm nước sơn màu đỏ lòm, trong quán trang trí toàn dao găm mã tấu, nón cối dép râu đã thế lại treo trên vách đầy những cối xay, câu liêm, búa tạ... Khách đi ngoài cửa dòm thấy đã ngán, chỉ có đám khách quen mới dám bước vô. Cu Thẹo hay các chủ tiệm nước đời cũ cũng chỉ ngồi chơi xơi nước, ký tá nhì nhằng, gắn mề đay cho vui chứ chẳng có quyền hành chi cả, tất cả nằm trong tay trùm cuối. Xưa nay trùm đầu, trùm cuối, trùm cả, trùm bé… đều ẩn sau rèm trùm mền mà sai xử nên tiệm nước khá sao nổi. Trước ngày chủ tiệm nước dzìa vườn, y còn tuyên bố:
   
- Bọn tớ chẳng có mục đích nào khác ngoài việc làm cho giang hồ hạnh phúc, sung sướng mê tơi.
   
Giang hồ mạng, giang hồ đời cười nắc nẻ, có lẽ cu Thẹo cũng nghe thấy nên lên gân hơn nữa:
   
- Mỗ làm chủ tiệm nước thì tiệm nước này kiên quyết đi theo con đường tiến lên thiên đàng, kiên định lập trường công nhân và nông dân giao hòa hợp xướng, kiên trung với lý tưởng của trùm đầu và trùm cuối...”
   
Giang hồ thì có lạ chi những lời ấy, chủ tiệm nước nào cũng nói như vậy cả. Duy có đám bạn học ngày xưa thì hơi ngỡ ngàng: “Sao giờ cu Thẹo giống con két vậy ta?” Tiệm nước cửa đóng then cài, rèm che kín mít nhưng những lời phản biện cũng ít nhiều đến tai cu Thẹo. Cu thẹo chửi:
   

- Bọn thù địch, bọn phản động phá hoại đường hướng kinh doanh của tiệm nước, cần phải xài thanh gươm và lá chắn để giữ cho tiệm nước khỏi sập”.
   
Cu Thẹo còn nói nhiều lắm nhưng chẳng ai thèm nghe vì không cần nghe cũng biết y nói gì kia mà.
   
Bọn cu Đen, cu Đỏ, cu Lửa nhâm nhi cà phê, nghe tin tức và bàn loạn thiên hạ sự. Lúc này con Mén ghé qua, nó nghe chuyện bèn bênh vực cu Thẹo:
   
- Ê, mấy ông đừng có nói xấu cu Thẹo à nha! Dù gì cu Thẹo cũng là chủ tiệm nước, mấy ông hổng bằng người ta rồi sanh ra ghen tị mà khịa hả? Mấy ông có giỏi thì làm cho gia đình danh giá, vợ con hưởng xái như cu Thẹo đi! Cu Thẹo giờ có xuống chó nhưng đừng có quên là đã từng được lên voi. Mấy ông có ngon thì thử lên voi một lần đi!
   
Con Mén học lớp sinh, con Lài học lớp địa, giờ thì Mén làm ở đài truyền hình còn Lài làm an ninh ở Tân Bình. Lài với Mén đi đâu cũng kè kè với nhau. Mén dứt lời thì Lài ngoác họng ra cười:
   
- Trời, bà nói gì lạ vậy? Mấy ổng lên gì nổi nữa mà lên, xìu xìu ển ển lâu nay, mấy ổng mà lên được tao chết liền!
   
Cả đám cười rũ ra như đang phê thuốc, ai cũng công nhận con Lài nói phải, tuy nhiên cu Đạn lẩy:
   
- Sao bà biết tụi tui lên hổng nổi? Tui cũng là cán bộ có cỡ ở xứ này à nha! Bộ bà suy bụng ta ra bụng người hay sao mà biết tụi tui lên hổng nổi?
   
Lại thêm trận cười nữa, cười văng cả nước miếng vào ly cà phê. Con Mén mặt tưng tửng:
   
- Con Thắm vậy mà hên, lấy chồng làm chủ tiệm nước nên đời lên hương sung sướng tới đỉnh luôn. Còn chồng tui với chồng bà Lài có bao giờ lên được cỡ đó. Tui với bà cả đời chẳng biết sung sướng tột đỉnh nhân gian như con Thắm.
   
Cu Lửa nãy giờ cười khan hổng nói gì, nó xưa nay ít nói chỉ nghe và cười. Bạn bè nhiều lúc ghẹo nó: “Mầy lẽ ra tên phải là cu Cò mới phải, chỉ có cò mới ngóng cổ nghe”. Chuyện cu Thẹo vui quá nên cu Lửa xía vô:
   
- Chủ tiệm nước có một, tụi bay đứa nào cũng hóng, còn mấy bà cứ mơ mệt ghê dzậy đó!
   
Con Mén với con Lài đồng chu mỏ:
   
- Ai mà thèm mơ, khịa cho dzui thôi ông ơi! Ông xưa nay ít nói dzậy mà giờ mở miệng ra nói bậy không hà!
   
Cu Lửa lại đổi đề tài:
   
- Hổng biết cu Thẹo lấy bằng tiến sĩ chưa ta? Đàn em cu Thẹo tiến sĩ cả làng, có đứa còn lấy bằng trên tiến sĩ, sau tiến sĩ, hậu tiến sĩ nữa kia mới ghê!
   
Con Lài bĩu môi:
   
- Có gì khó đâu, tui hổng muốn chứ nếu muốn tui cũng lấy bằng tiến sĩ cái rẹt chẳng cần học chi cho mệt xác.
   
Cả đám gật gù cho là phải. Hồi nẳm trường bắt học tiếng Nga, có đứa nào học hành gì đâu, đến khi thi tốt nghiệp thì mua cái bằng B tiếng Anh nộp vô để khỏi thi môn tiếng Nga. Cu Tèo giờ là bí thư thành đoàn thành phố Q, cu Rụ làm ở sở văn hóa tỉnh T… nộp bằng B tiếng Anh và giờ cũng tiến sĩ hết ráo.
   
Con Mén thắc mắc:
   
- Hổng biết hồi đó cu Thẹo thi tiếng Nga hay nộp bằng B tiếng Anh vậy ta?
   
Cu Lửa nhổ cộng lông mũi nói:
   
- Lâu quá rồi, ai mà biết!
   
Nói xong cu Lửa hỏi:
   
- Ờ, mà mấy bà có nghe tin tức gì con Lượm không?
   
Mén nhanh nhảu:
   
- Nhỏ Lượm vậy mà xui, lấy chồng cũng tiếng ông nọ bà kia danh giá lắm, ai ngờ thằng chồng chuyên chơi chịu chạy chợ giựt nợ nói xàm có số luôn. Thằng chả tham thấy mẹ, già hổng bỏ nhỏ hổng tha lại ăn như cá tra, cạp đất qúa trời nên mới xộ khám. Nhỏ Lượm cứ than thân trách phận với tui hoài, tui biểu nó ly dị nhưng không biết nội tình sao mà nó nhất quyết không chịu.
   
Con Lài kể thêm:
   
-Hồi đó nhỏ Lượm thương cu Thẹo nhưng số nó không thành, nếu có duyên thì giờ cũng là bà lớn nhất phẩm thiên hạ rồi, đời mấy ai biết được. Vợ chồng cu Thẹo ngày xưa đi học nghèo mạt rệp, xe đạp sút sênh xẹp lốp hổng có tiền sửa vậy mà giờ lên xe sang có hạng; cũng cùng với đám bạn học xuất thân từ hồ cá tra, nước phèn ký túc xá mà giờ làm chủ tiệm nước. Sự đời vần xoay hổng ai biết, thoắt cái lại dzìa vườn, dù gì đi nữa thì trong đám bạn có đứa làm chủ tiệm nước thì mình cũng bắt quàng làm họ hén! Cu Thẹo hạ cánh an toàn thì lại làm người tử tế không chừng.
 
– Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 0324

Đỗ Bảo Trân và Đỗ Hoàng Trung, cặp song sinh 11 tuổi lớn lên trên một ngôi nhà thuyền ọp ẹp ở đồng bằng sông Cửu Long, có những ước mơ. Trân yêu K-pop, xem video vào ban đêm để học tiếng Hàn và rất muốn đến thăm Seoul. Trung thì muốn trở thành ca sĩ. Nhưng hy vọng của hai đứa trẻ là “không thực tế”, Trung nói: “Cháu biết mình sẽ phải lên thành phố để kiếm sống”. Những giấc mơ như vậy thường tan biến nhanh ở vùng sông Mekong, nam Việt Nam, một trong những khu vực dễ bị ảnh hưởng bởi khí hậu nhất trên thế giới.
Khi nói về cái nhìn của chàng học trò xứ Quảng với những người đẹp đất thần kinh tôi nghe nhiều lần hai câu: Học trò trong Quảng ra thi / Thấy cô gái Huế chân đi không đành. Có lẽ vì mặc cảm thua sút, thấp cơ so với người đẹp, chàng học trò xứ Quảng nói lại bằng cách thay chữ “Thấy” bằng chữ “Mấy” để vớt vát: Học trò trong Quảng ra thi / Mấy cô gái Huế chân đi không đành.
Nhà tôi có bốn chị em gái. Hai người chị của tôi: chị Thanh Tâm và chị Cẩm Thành hoa tay nữ công đầy mười ngón. Tôi và nhỏ em Ngọc Hiền thêu thùa may vá cũng thuộc hạng nhứt, nếu tính từ dưới lên. Qua đường kim mũi chỉ khéo léo của hai chị, chúng tôi đã có được những tác phẩm nghệ thuật vừa đẹp, vừa thắm tình yêu thương...
Trong suốt thế kỷ qua, mọi người thường hát vang khúc nhạc bốn câu để chúc mừng ngày sinh nhật của người thân, bạn bè. Nhưng có lẽ ít người biết tên của những người phụ nữ đằng sau giai điệu nổi tiếng này: Mildred Jane Hill, một nhạc sĩ và nhà soạn nhạc nổi tiếng, và Patty Smith Hill, người tiên phong trong lĩnh vực giáo dục trẻ thơ.
Tôi bắt đầu tập uống cà phê và hút thuốc vào cuối năm lớp đệ nhị, lớp 11 bây giờ. Thật lòng mà nói, lúc đó tôi chẳng thấy ngon lành gì, vừa đắng lại vừa khó thở...
Hạnh phúc thay cho những người nào ra đi với nụ cười thật tươi. Hãy cười thật tươi, thật vui nếu ngày mai mình không thức dậy nữa. Thanh thản ra đi, vui vẻ ra đi. Hạnh phúc khi ra đi nhẹ nhàng, bình yên, không đau đớn. Hạnh phúc cho người nào chuẩn bị cho chuyến đi của mình một cách giản dị, đỡ tốn kém, không làm phiền người khác...
Mỗi năm ngày phụ nữ quốc tế 8/3 tôi đều nhớ về một kỷ niệm thật ngọt ngào khó quên thời tôi còn đi làm:
Thằng Jason mới về làm manager được mấy tháng thôi, ở đây người ta thay nhân sự như thay áo, hễ sản phẩm không tăng, thu nhập không lên là đổi ngay! Thằng Jason thay thằng Shawn, tướng tá bậm trợn, tuy da trắng tóc vàng mắt xanh nhưng mũi thấp và ngắn cũn, trán dồ cằm vêu, bởi vậy nhìn cái bản mặt nó như bị gãy cúp ở giữa . Tướng đi thì khuỳnh hai tay ra, nói nhỏ nhẹ nhưng thái độ trịch thượng thấy mẹ! Hổng ai ưa, ưa hay không ưa thì cũng phải cứ yes sir để mà giữ việc. Nó có nói ngang ngược thì cũng ok, đợi nó quay đi thì xúm lại chửi sau lưng, hổng thằng nào dám chửi trước mặt. Con Rebecca sáng nay thấy có vào hãng kia mà, mọi người gặp nó ngoài bãi đậu xe, vậy sao không thấy vào làm? Thằng Timothy nói chắc nụi:
Hồi gia đình tôi còn ở căn nhà cũ, garage nằm ở phía sau nhà. Bữa chiều đó vợ chồng vừa về đến nhà sau khi đón hai đứa nhỏ tan học, thì tá hỏa thấy cửa garage vẫn mở tang hoang, chắc là buổi sáng lu bu nên vội chạy xe ra ngoài mà quên kéo cửa garage. Tôi đang xem xét mọi thứ có mất gì không thì hai vợ chồng hàng xóm da trắng, ở phía đối diện sau nhà, bước qua mỉm cười thân thiện...
Tôi mồ côi mẹ rất sớm, khi mới một tháng tuổi. Điều đó dường như xung quanh tôi ai cũng biết, biết riết rồi ra coi là bình thường nghĩa là tôi sinh ra đời không có mẹ. Tôi cũng quen như vậy, không quan tâm, không bi thảm hóa sự việc đã qua, cứ ai sống sao mình sống vậy, và tôi lớn lên anh hùng một mình...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.