Hôm nay,  

Hòa Bình ở đâu?

31/05/202400:00:00(Xem: 2442)
 img_5457-copy
 
Nước Pháp này đúng là nước con gà, con gà Gaulois, khi tôi đến thăm một người bạn đã lâu ngày không gặp nhau ở tận vùng Villiers le Pin, ngoại vi vùng 93, gọi là ngoại ô mà rất xa Paris. Vùng đất khá thanh lịch êm ả, mỗi nhà có một diện tích rất rộng, vườn trước, đất bao quanh hai bên nhà, nhất là khoảng vườn sau bao la rộng thoáng. Tuy bao la là phía sau giáp rừng có lẽ, còn hai bên nhà nọ cách nhà kia cũng phân biệt bằng một hàng rào kẽm dây thép mỏng, mắt cáo thưa, để xác định giới tuyến, nhất là giới tuyến cho các quý vị gia súc… chó, mèo, nhất là gà, gà mẹ gà con ríu rít.
  
Chị An, bạn tôi giải thích là đã nghỉ hưu thì mua nhà ở xa thành phố để được nghỉ ngơi yên tĩnh, ăn uống có là bao mà giá nhà lại nhẹ nhàng, vừa túi tiền. Hai bên cạnh đất nhà, họ đánh luống, trồng rau thơm, bạc hà, ngò, dấp cá, hẹ, lên xanh um. Có những luống rau cải bẹ, cải ngọt, đu đưa hoa vàng kỷ niệm xa xưa… ớt thì thôi đủ màu, tím, xanh, vàng, cam và chen lẫn cả cải moutarde và hoa cúc trắng.
 
“Hoa cúc trắng vẫn biết lòng mình đắng
vẫn nở đầy cho ong bướm vo ve…”
 
Khoảng đất sau nhà, sau một cái sân đá, họ có một khoảng đất bọc thảm cỏ rộng, một bãi cỏ xanh rì, mỗi góc bãi cỏ có một, hai, cây cổ thụ cao, rất cao. Mấy cây cổ thụ đó như là cây đa hay cả cây sung cho bóng râm mát vào hè như che được đến nửa cái sân lát đá. Tôi cứ nghĩ cây cao đó mà đổ dễ có thể làm sập cả mái nhà. Nhưng không hề chi, bạn tôi đã giải thích các cây đa cây đề vĩ đại đó gốc sâu cả 5, 6 mét, chúng được săn sóc, bảo hiểm hàng năm, mỗi gốc cây đều có gắn một thẻ ID như một người.
  
Để tạo nên một quang cảnh đầy đủ, linh động, thì mairie vùng đó có kế hoạch phát cho mỗi gia đình, tùy ý thích, là cho mỗi gia đình một con gà trống hay một con gà mái tùy theo chọn lựa. Họ không sợ gà phóng uế, vì đất trồng cỏ quá rộng, chỉ nuôi cỏ tốt mượt mà, cỏ lại đẹp như nhung mà có thêm gà đủ màu di động cũng vui vui. Sáng sớm tinh mơ, nghe một vài con gà trống gáy te te, người ta sung sướng, ngủ nướng, tưởng như còn ở đồng quê xa xa nào thuở đó.
  
Nhà bạn tôi ưng chọn một cô gà Hoa Mơ, cô Hoa Mơ được nuôi chăm sóc, có chuồng, có ổ, đi về với anh gà tre lối xóm, và đã có một ổ trứng, cô Hoa Mơ ấp ủ rổ trứng kỹ lắm, cô bạn tôi hy vọng một vài tuần lễ sau sẽ có đàn gà con Hoa Mơ ríu rít, chiếp chiếp… vui vui…
  
Đúng vậy ấp được 22 ngày, mẹ con nó mổ vỏ rồi xuống ổ, chập choạng tập đi, đổ xiêu đổ vẹo, rồi vài ngày sau cứng cáp hơn, ríu ra ríu tít, lũ gà con sung sướng chạy giỡn trong một không gian rộng mở, chiếp chiếp… chiếp chiếp… cục cục cục cục… mẹ con gọi nhau tôi nhìn con Hoa Mơ dẫn đàn con nó, mười một cái nắm bông gòn trắng bụ bẫm ríu rít quanh mẹ nó, mà thương cho những con gà công nghiệp được nở ra, ai lo cho chúng, cái bóng đèn sưởi ấm chớp chớp kia làm sao có cảm thụ như con gà mái mẹ.
  
Đàn gà trước mặt, đàn gà tự nhiên, thật hạnh phúc. Con Hoa Mơ dẫn đàn con nó đi quanh quẩn, đi lang thang quanh một gốc cây, chúng bươi bươi, kiếm kiếm, chúng nói chuyện với nhau rôm rả. Chủ nó cẩn thận giã nhỏ tấm, vãi ra xung quanh, nhưng chúng chỉ ăn vài hạt lấy lệ, rồi lại dắt nhau đi về một góc vườn khác. Con mẹ thong dong kêu cục, cục, cục. Những con đi xung quanh, thỉnh thoảng có một làn gió nhẹ, một vài con gà con nhẩy cẫng lên ra chiều thích chí… nhưng chúng không đi xa hơn, chỉ lòng vòng vây quanh mẹ nó. Con Hoa Mơ có vẻ nhàn tản và hạnh phúc, thong dong làm sao, nó đi mau, rồi đi chậm, rồi ngừng lại cho các con nó leo lên lưng, có những con chui dưới hai cánh mẹ nó, rồi mẹ nó lại đứng lên rong ruổi cuộc đi bộ thanh thản. Gió mùa xuân lâng lâng, vài cành hoa kèn đu đưa chạm vô má con gà mẹ, nó nghiêng đầu qua phải, qua trái, thản nhiên quan sát trời mây. Vô tư lự.
  
Chợt, bờ rào bên kia, có tiếng cục cục cục cục… À ra chị mái dầu hàng xóm, cũng đang dong bầy con nhỏ đi ngao du  gần sát biên giới, gần sát lằn ranh đỏ. Bầy con gà mái dầu đông hơn, lớn hơn, mẹ con nó tiến sát lằn ranh giới hạn, đã vượt qua cầu, may mà có hàng rào mắt cáo thưa chia lối, nên con nhà nọ chưa tràn sang con nhà kia.
   
Á à, đang bình an thanh thản, con Hoa Mơ nhẩy dựng lên: Cục cục, cục ta cục tác… (Coi chừng, mày cứ tới đây là tao tát, tao tát). Mấy nắm bông gòn con thấy mẹ chợt nổi sung giận dữ, nháo nhác tản ra xa, gọi nhau thất thần… chiếp chiếp chiếp… khiếp khiếp khiếp!
  
Con mái dầu, đã có chủ đích, nên thong dong từ xa xông tới, nó dẫn theo các con đã lớn hơn bè bên kia hàng rào, đúng, nó dẫn theo một quân đoàn tác chiến tấn công liền: Ra ra ra… cục tác cục ta, cục tác cục ta ra ra… (mày cứ tới đây, tao đá mày ra, tao đá mày ra…)
  
Hai cái con mẹ gà, ghen ăn tức ở, chẳng hiểu sao lại ghét nhau, thù hận nhau từ bao giở bao giờ, tiến sát bờ rào, chửi bới nhau ghê gớm quá: Tới đây, tới gần đây, cái mặt mày thấy ghét! At tac em mờ ét s két két két (attacms). Cốt cốt cốt, tao sẽ thả patriốt sang vườn nhà mày, nướng chính mẹ con mày nè, nè, đây, đón nhé: cốt cốt cốt (patriot).
  
Lũ gà con chạy dáo dác, kêu chim chíp inh ỏi, chúng chạy lung tung chạy loăng quăng… kêu kêu… cứu cứu cứu… chiếp chiếp chiếp… khiếp khiếp khiếp…
  
Con Hoa Mơ dường như quên cả lũ con sợ hãi bên cạnh nó nhảy dựng người lên, đá vô hàng rào, chửi: Cục ta cục tác, cục ta cục tác bỏ con dáo dác, mà đi cãi nhau! Tung mình lên đá lưới thép mà chửi địch thủ: Cục ta cục tác cục tác, vừa đau vừa tác… cục ta cục tác bỏ con dáo dác, mà đi đánh nhau… lông con gà mẹ đụng mạnh vô hàng rào, vài cái rơi tơi tả xuống cỏ, UAV… theo gió bay lả tả.
  
Hai con gà mái mẹ thi nhau la quác quác, và cố sức nhẩy lên đá vô lưới sắt mà chúng cho là đang đá vào đối thủ. Lũ gà con quá sợ, chạy xớn xác rồi túm tụm lại với nhau… như hai cái nón len úp trên đám cỏ.
  
Chị An chợt đi ra lượm áo quần phơi đã khô trông thấy hai con gà đang còn kịch chiến nhưng vừa thấy người, chúng vội nằm bẹp xuống. Chủ nó kiếm được trong bếp một cái rổ lớn, chị mau lẹ tay úp chụp con Hoa Mơ nằm yên trong rổ:
  
Được, ok, con muốn ăn cháo gà thì mẹ sẽ cho con ăn, cứ liệu hồn!
  
Rồi kế đó, chị tìm ra trong góc nhà kho một cái giỏ mây đi chợ, khá rộng, chị lượm từng con gà con như những nắm xôi, bỏ chúng nhẹ nhàng lần lượt vô giỏ mây. Tiếp tới, chị sách từ tốn con Hoa Mơ bỏ vô chung chỗ với các con nó, con gà mái mẹ co co những ngón chân nghều ngoào ủ lấy chu đáo như sợ làm đau các con nó… ờ, ờ, lúc này nó hiền như từ mẫu.
  
Nhưng chủ nó lại đưa ra một nhận xét khá khôi hài, “từ mẫu gì nó, cái con nợ này, tên nó, gọi là Vladimir P. đó, mairie đã in tên nó vào chân nó trước khi cho mình nuôi… còn cái con mái dầu bên kia hàng rào, họ khắc nom và prénom trên cẳng nó là Volodymir Zélensky… hà há”.
  
Cái mairie của nhà bạn có những ý nghĩ ngồ ngộ!
  
Ngộ thiệt chớ, họ còn giải thích rõ ràng là Vladimir và Volodymir theo chiết tự ngôn ngữ cùng một ngôn từ và cùng có ý nghĩa là người mang tên họ đó là những người mang lại hòa bình và êm ấm cho thế gian! Đúng không?
 
– Chúc Thanh
Paris hè 2024

Memphis là thành phố lớn của tiểu bang Tennessee, nổi tiếng là một trong những cái nôi của dòng nhạc Blues & Jazz của nước Mỹ. Cách đây 4 năm, tôi lái xe đến thăm Memphis chỉ để được nghe nhạc Blues “nguyên chất” tại B.B King’s Blues Club, một trong những “việc đáng làm trong đời” đối với những người mê nhạc Jazz. Nghe nhạc Jazz ở Memphis sẽ thấy được dòng nhạc như chảy trong huyết quản của người da đen ở Miền Nam Hoa Kỳ. Vào đầu tháng 10 năm nay, tôi trở lại thành phố Memphis, nhưng đó không phải là đích đến của chuyến đi. Memphis có phi trường chỉ cách Tu Viện Mộc Lan khoảng hơn một tiếng lái xe. UH, một cô bạn đồng tu đã từng cùng học với một vị thầy, cùng sinh hoạt trong một nhóm Phật tử ở Quận Cam California được chấp nhận vào ni đoàn, làm lễ xuống tóc xuất gia tại Mộc Lan. Tôi cùng một nhóm bạn nhận lời mời đến dự sự kiện trọng đại của một đời người này.
Tây Ninh trong trí nhớ, Tây Ninh trong trái tim của những cô gái Tây Ninh và chàng trai lính chiến đến rồi đi để lại đau đớn trong lòng cô con gái nhỏ. Tây Ninh với thánh thất Cao Đài hùng tráng uy nghi. Tây Ninh trong lòng người mộ đạo đi đâu cũng thành lập thánh thất Cao Đài, mô hình giống như tòa thánh Tây Ninh. Người xa Tây Ninh tìm về thăm lại quê cha đất tổ, thăm thánh thất Cao Đài, núi Bà Đen, thăm lại làng Từ Bi.
Những nhân vật nổi tiếng có quyền thế thường đặt ra các tiêu chuẩn ứng xử cho những người ngưỡng mộ va kính trọng họ. Điều này có khả năng gây ra sự tiêu cực, nhưng đôi khi, các nhà lãnh đạo của chúng ta đã hành xử rất đáng kính. Vào ngày 13/5/1981, Giáo hoàng John PauI đã bị Mehmet Ali Ağca bắn bốn phát khi ông đi qua Quảng trường Thánh Peter ở Thành phố Vatican. Hai viên đạn bắn trúng bụng Giáo hoàng, một viên trúng cánh tay phải và một viên trúng ngón trỏ trái. Trong cơn đau dữ dội, Giáo hoàng đã được đội an ninh đưa đi, và mặc dù mất rất nhiều máu, Giáo hoàng vẫn vuợt qua được
Nhắc đến danh ca, minh tinh Doris Day, khán thính giả trên thế giới liên tưởng đến ca khúc Que Sera, Sera ((Whatever Will Be, Will Be) trong phim The Man Who Knew Too Much đã gắn liền với tên tuổi của Doris Day. Phim The Man Who Knew Too Much của hãng Paramount do đạo diễn Alfred Hitchcock với tài tử James Stewart và minh tinh Doris Day. Ca khúc Que Sera, Sera với điệu Valse của Jay Livingston & Ray Evans do Doris Day trình bày với giọng ca mềm mại du dương, thành thót trong phim được nhận giải Oscar nhạc phim hay nhất năm 1956. Ca khúc nầy với lời Việt của nhạc sĩ Phạm Duy tựa đề Biết Ra Sao Ngày Sau rất phổ biến ở miền Nam Việt Nam.
Tôi đã có bài viết về nhạc chế, nay lại nhạc nhái, có trùng lắp không? Nhạc chế, theo từ điện mở Wikipedia, tiếng Anh là parody music hay musical parody, là việc thay đổi một phần hoặc toàn bộ lời bài hát so với bản gốc (thường là nổi tiếng), hoặc sao chép phong cách đặc biệt của một nhà soạn nhạc hoặc nghệ sĩ hoặc thậm chí là một phong cách âm nhạc chung. Nhạc chế tồn tại trong đời sống xã hội như một dạng văn nghệ dân gian, cũng tương tự như chuyện tiếu lâm, chủ yếu là truyền khẩu, giúp mọi người giải trí vui vẻ trong phạm vi từng cộng đồng nhỏ hẹp. Những ca khúc chế lời trên thực tế rất có sức hút đối với người nghe, nhất là khi nội dung lời ca có tình hài hước, gắn với một sự kiện nào đó mà dư luận đang rất quan tâm.
Suốt cả tuần lễ của đầu tháng 10 vừa qua, trên trang nhất của tất cả những tờ báo quốc doanh đều xuất hiện một dòng chữ đỏ rất to, và rất đậm: CHÀO MỪNG 70 NĂM GIẢI PHÓNG THỦ ĐÔ! Vietnamnet hớn hở chạy tin: “Đi bất kỳ đâu trên phố trung tâm Hà Nội những ngày này, người dân đều có thể thấy hình ảnh mang ý nghĩa lịch sử về ngày giải phóng Thủ đô cách đây tròn 70 năm trên các pano, áp phích cùng cờ hoa được trang trí rực rỡ… Khoảng 10.000 người có màn tập duyệt cuối cùng các phần diễu hành, trình diễn cho ‘Ngày hội Văn hóa vì hòa bình’ kỷ niệm 70 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2024)”.
Khi chưa bị bắt, và bị giam giữ trong bệnh viện tâm thần – có lần – Nguyễn Thúy Hạnh kể lại một câu chuyện hơi tếu táo (“Chuyện Một Người Bất Đồng Chính Kiến”) nhưng nghe rồi tôi lại thoáng buồn buồn: Bác tên là Nguyễn Thế Đàm, người từng hai lần bị tống vào hoả lò cũ và hoả lò mới, rồi hai lần bị đẩy vào trại tâm thần, Trâu Quỳ và Thường Tín. “Tôi khẳng định ông ấy bị điên. Cả thế giới người ta thấy mà lặng im ko nói, chỉ một mình ông ấy nói ra, thế chả là điên thì là gì?”Giám đốc bệnh viện tâm thần thời đó đã nói vậy khi vợ bác khăng khăng chồng mình ko bị điên. Vậy bác Đàm “nói” cái gì? Đó là những truyền đơn nhằm vào ông Hồ, mục đích để ông Hồ ko còn là thánh, trong đó thường gọi ông Hồ là “ngu Hồ”, và rằng chủ nghĩa Mác là phản động… Thời những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ trước mà đi rải truyền đơn hạ bệ lãnh tụ, lại còn viết đủ cả tên tuổi, địa chỉ và số điện thoại của mình vào truyền đơn rồi đi phát tận tay từng người thì quả đúng là vuốt râu hùm.
Từ Montreal Canada đến Detroit mất hai tiếng rưỡi, rồi từ Detroit bang Michigan Hoa Kỳ đến Nhật Bản khoảng 13 tiếng rưỡi, dù máy bay có rộng rãi cách mấy, tiện nghi bao nhiêu đi nữa cũng làm tôi không sao chợp mắt được; trên máy bay chúng tôi được phục vụ một bữa chính gồm khoai tây nghiền với gà hầm cà chua thơm ngon, một salad, một thanh cheese, một desert, một chai rượu đỏ hoặc trắng tùy khách chọn, vừa ăn uống vừa coi hết film này đến film khác; khoảng 3,4 tiếng sau lại cho ăn tiếp lót dạ một pizza với sauce cà chua cá hồi, đồ uống nước cam, coke hay trà thì được phục vụ liên tục. Sau bữa ăn mọi người ai nấy dập dìu viếng thăm căn phòng nhỏ cuối máy bay, xếp hàng dài chờ phiên mình; mục này cũng làm cho mọi người đứng lên di chuyển, vươn vai, duỗi chân cho đỡ mệt mỏi.
Lúc sau này tôi bỗng thích nghịch ngợm chút đỉnh. Nghịch ngợm là cái thú của thời con nít với những côn trùng thân yêu như dế mèn, chuồn chuồn, đom đóm, ve sầu, chim sáo, chào mào. Sau khi phổ biến ba bài Ve Sầu, Chuồn Chuồn và Đom Đóm, các ông bạn già của tôi coi bộ phấn khích như sống lại tuổi thơ. Một ông hỏi tôi đã viết về bươm bướm chưa? Tôi ngẩn người nhớ lại và cho ông bạn biết là bướm không biết bay thì viết rồi, bướm bay thì chưa. Ông này vốn chân chỉ hạt bột, chỉ thích bướm bay, để ông nhớ tới thời đã mất.
**01/10 -- Bùi Diễm (01/10/1923– 24/10/2021) là một chính khách Việt Nam. Ông nắm giữ chức vụ Đại sứ Việt Nam Cộng hòa tại Hoa Kỳ nhiệm kỳ từ năm 1967 đến năm 1972. --1908 - Mẫu xe T của Henry Ford, một "chiếc xe phổ thông" được thiết kế cho đại chúng, được bán lần đầu tiên. -- 1938 - Quân đội của Hitler chiếm đóng phần Sudetenland của Tiệp Khắc. Trong nỗ lực tránh chiến tranh, các nhà lãnh đạo Anh và Pháp đã đồng ý nhượng khu vực nói tiếng Đức cho Hitler, người sau đó đã phá vỡ thỏa thuận và chiếm đóng toàn bộ Tiệp Khắc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.