Hôm nay,  

Người di dân có du nhập văn hóa của họ không (phần 1)

25/08/202300:00:00(Xem: 1672)
4.h. Di tru Le Minh Hai - Oct 2019
Lê Minh Hải

(Robert Mullins International) Đây là phần một của loạt bài gồm có 3 phần.  Một số nghiên cứu và sách vở đã cho chúng ta biết về những người di dân, những người trong nội bộ quốc gia hoặc từ quốc gia này sang quốc gia khác, đã truyền tải một số yếu tố văn hóa nhất định của họ cho con cháu của họ như thế nào. Nói cách khác, có những hành vi văn hóa nhất định không được đồng hóa hoàn toàn và không bị bỏ lại ở quê hương của họ.

Điều này đã được quan sát thấy trong quá trình di dân của người miền Nam da trắng ở Hoa Kỳ, cũng như trong số những người di dân từ nước ngoài.
Trong một nghiên cứu, nhà nghiên cứu đã tìm thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa tỷ lệ tiết kiệm quốc gia ở quốc gia gốc của người di dân và khoản tiết kiệm hưu trí cá nhân của những người di dân từ các quốc gia đó và con cái của họ được sinh ra ở Hoa Kỳ. Hành vi tiết kiệm của con cái của những người di dân thậm chí còn có mối liên hệ chặt chẽ hơn với hành vi tiết kiệm ở quê hương.

Sự tiếp nối văn hóa có ảnh hưởng lớn đến điều kiện di dân hiện nay. Tại Washington, Trung tâm Nghiên cứu di dân bảo thủ nói rằng chính quyền hiện tại đang cho phép một số lượng rất lớn những người di dân vào Hoa Kỳ để sinh sống và làm việc trong khi đang nộp đơn xin tỵ nạn. Họ đang làm thay đổi đất nước bằng một cách mà không thể cứu vãn được.

Tuy nhiên, Trung tâm Nghiên cứu di dân không chỉ ra lý do tại sao chính phủ Mỹ cần nhận thức được một số hành vi của người di dân đang làm thay đổi đất nước như thế nào. Và, họ không nói lý do tại sao họ nghĩ rằng một số hành vi của người di dân đang làm thay đổi đất nước Hoa kỳ theo hướng không mong muốn.

Hãy xem xét việc tôn trọng người già và chăm sóc người già trong gia đình họ. Đây là những hành vi điển hình của nhiều nhóm người di dân và hiếm thấy đối với nhiều người Mỹ. Chắc chắn, sự kính trọng và quan tâm đến người già là những hành vi rất đáng ngưỡng mộ mà những người di dân mang lại cho họ, và điều đó được tiếp tục bởi những đứa con của họ sinh ra ở Mỹ.

Và nếu có bất kỳ hành vi tiêu cực thông thường nào giữa các nhóm di dân, làm thế nào để xác định nó và liệu họ sẽ ngăn cản những nhóm người đó du nhập vào Mỹ? Trung tâm Nghiên cứu di dân im lặng về điều đó.

Các nghiên cứu về người di dân châu Âu trong các lĩnh vực về lịch sử, khoa học chính trị và xã hội học cho thấy những hành vi văn hóa do người di dân mang lại không phải lúc nào cũng biến mất. Trên thực tế, sự khác biệt về giá trị và hành vi giữa các nhóm người di dân có xu hướng tiếp tục sang thế hệ thứ ba và hơn thế nữa.


Sự tiếp tục này đặc biệt đáng kinh ngạc khi chúng ta nhìn vào hậu duệ của những người di dân châu Âu ở Hoa Kỳ. Ví dụ, vẫn có những khác biệt về văn hóa giữa người Mỹ gốc Đức và người Mỹ gốc Ireland sau nhiều thế hệ sinh sống tại Mỹ.

Chắc chắn rằng những người di dân ngày nay cũng sẽ thay đổi văn hóa của Hoa Kỳ trong tương lai. Khi xem xét mức độ gắn bó cộng đồng, lòng khoan dung và hạnh phúc giữa các nhóm châu Âu khác nhau, các quốc gia Bắc Âu thường đạt điểm cao hơn Nam Âu. Hành vi đó được lặp lại ở Hoa Kỳ trong số con cháu của những người di dân từ các quốc gia đó.

Ngoài ra còn có một phân tích về Niềm tin xã hội, nghĩa là Bạn có tin rằng hầu hết mọi người đều đáng tin cậy hay không? Niềm tin xã hội đáng được quan tâm đặc biệt vì nó là một phần thiết yếu trong việc hình thành các mối quan hệ kinh tế và xã hội trong cộng đồng.

Người Mỹ gốc Na Uy đáng tin cậy hơn người Mỹ gốc Đức, mà những người này lại đáng tin cậy hơn người Mỹ gốc Ý. Những khác biệt này có thể tồn tại theo thời gian và không gian, nó là bằng chứng về sự thay đổi văn hóa mà bất kỳ quốc gia tiếp nhận người di dân nào cũng có thể trải qua.

Khoảng 55% người dân từ Na Uy, Phần Lan, Đan Mạch và Thụy Sĩ cảm thấy hầu hết mọi người đều đáng tin cậy. Mức độ tin tưởng này giảm xuống dưới 40% đối với những người di dân từ Ý và Tây Ban Nha.

Ở châu Âu, người Na Uy đáng tin tưởng hơn người Đức và người Đức đáng tin tưởng hơn người Ý. Sau hơn một thế kỷ di dân sang Mỹ, ba nhóm này vẫn có văn hóa ứng xử giống như thế ở Mỹ. Người Na Uy ở Mỹ vẫn đáng tin tưởng hơn người Đức hay người Ý.

Sự khác biệt văn hóa tồn tại theo thời gian và không gian. Bất kỳ quốc gia nào nhận được nhiều người di dân sẽ trải qua sự thay đổi văn hóa. Đó là điều chắc chắn.

Các nhóm bảo thủ ở Mỹ muốn đó là lời cảnh báo về việc tiếp nhận người di dân. Lịch sử của Hoa Kỳ đưa ra bằng chứng rõ ràng rằng, đầu vào từ nhiều nền văn hóa đã tạo nên một đất nước Hoa kỳ như ngày nay.

Quý độc giả muốn có thêm tin tức cập nhật, xin liên lạc với một văn phòng Robert Mullins International gần nhất: Westminster: (714) 890-9933, San Jose (408) 294-3888, Sacramento (916) 393-3388   Email: [email protected] Hoặc www.facebook.com/rmiodp
 

Chính quyền Tổng thống Trump đang xem xét áp dụng mức phí 100,000 Mỹ kim đối với chương trình OPT (Optional Practical Training) nhằm ngăn du học sinh quốc tế làm việc tại Hoa Kỳ sau khi tốt nghiệp các trường đại học của Hoa kỳ. Đề xuất mức phí mới này đang vấp phải sự chỉ trích mạnh mẽ từ giới giáo dục, các nhà kinh tế và cộng đồng doanh nghiệp vì họ xem sinh viên quốc tế là nguồn nhân tài và đổi mới rất quan trọng.
Tháng Giêng 2026, trong Chiến Dịch Country Roads, Cơ Quan Di Trú và Hải Quan Hoa Kỳ (U.S. Immigration and Customs Enforcement, gọi tắt là ICE), cùng các cơ quan công lực tiểu bang và địa phương, đã bắt khoảng 600 di dân trên khắp West Virginia. Nhiều người bị đưa vào các nhà giam của tiểu bang vốn đã quá đông. Cho đến mùa xuân năm nay, những nhà giam này vẫn còn là một phần trong hệ thống giam giữ di dân trên toàn quốc. ICE hiện trả tiền cho hàng trăm nhà giam để giữ người, tính theo đầu người mỗi ngày. Người bị giam có thể được chuyển từ tiểu bang này sang tiểu bang khác, tùy nơi nào còn chỗ và chịu nhận.
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã chính thức áp dụng lâu dài chương trình ký quỹ chiếu khán (Visa Bond Program). Theo chương trình này, người xin chiếu khán B1 và B2 đến từ 50 quốc gia, chủ yếu là ở châu Phi, sẽ phải nộp khoản tiền ký quỹ lên đến 20,000 Mỹ kim.
Phần lớn các cuộc thảo luận về vấn đề người nhập cư thường tập trung vào khu vực biên giới Mỹ-Mexico và các vấn đề chính trị cấp liên bang. Tuy nhiên, một số hậu quả quan trọng nhất của chính sách nhập cư lại đang diễn ra ở những nơi cách xa biên giới: tại các thị trấn nhỏ và cộng đồng nông thôn của nước Mỹ. Trong hai thập niên qua, nhiều cộng đồng này đã dựa vào người nhập cư để giải quyết tình trạng giảm dân số, bù đắp sự thiếu hụt lao động, duy trì trường học, củng cố nền kinh tế địa phương... Khi các chính sách nhập cư của liên bang ngày càng trở nên khắt khe hơn, nhiều địa phương đang phải đối mặt với những thách thức mới ảnh hưởng đến giới chủ doanh nghiệp, trường học, các cộng đồng tôn giáo, gia đình… Trong một cuộc họp báo trên mạng do American Community tổ chức và trung tuần tháng 8, các chuyên gia đã phân tích sâu sắc về vấn đề này.
Trong những tháng gần đây, thêm nhiều người bị đưa tới Matsapha. Mosquera trở thành người chỉ dẫn cho những người mới: làm sao nhận tiền gia đình gửi, giặt quần áo ở đâu, phải làm gì khi điện bị cúp. Nhưng câu hỏi đầu tiên của họ luôn giống nhau: Ông đã ở đây bao lâu rồi?
Gia đình Maggie đã rời Haiti từ năm 2021, sau khi băng đảng đốt phá nhà cửa của họ. Salisbury, thành phố có gần một phần mười trong số ba mươi ba ngàn dân là người gốc Haiti, từng là nơi họ tìm được công ăn việc làm và đời sống dễ chịu hơn. Việc bắt giữ diễn ra sau khi Tối Cao Pháp Viện, hồi tháng Sáu, đã y án cho phép chính quyền Trump tiếp tục kế hoạch chấm dứt TPS đối với khoảng ba trăm năm mươi ngàn người Haiti; và tuần trước, một tòa án cấp dưới đã chính thức xác nhận quy chế này không còn hiệu lực.
Tước quốc tịch là việc chính phủ ra tòa để lấy lại quốc tịch của một người đã nhập tịch. Đây là chuyện hiếm. Suốt nhiều năm, trung bình mỗi năm cả nước Mỹ chỉ có dưới 10 vụ. Nhưng gần đây mọi thứ thay đổi rất nhanh: trong chưa đầy hai tháng đầu năm nay, Bộ Tư pháp đã nộp khoảng 29 hồ sơ, và theo lời một quan chức cấp cao, họ dự tính nộp ít nhất 250 vụ trước tháng 10. Bộ Tư pháp còn rút bớt luật sư từ các bộ phận khác để tập trung làm việc này. Nói cách khác: từ một việc làm lẻ tẻ, nó đang trở thành một ưu tiên có tổ chức.
Ngày 17 tháng 7 năm 2026. Chính quyền Tổng thống Trump đã công bố các giới hạn nghiêm ngặt hơn đối với thời gian lưu trú của sinh viên quốc tế tại Hoa Kỳ. Chính sách mới này có thể có hiệu lực từ tháng 9 năm 2026. Sinh viên nước ngoài mang chiếu khán du học sẽ được phép nhập cảnh và lưu trú theo thời gian của chương trình học, nhưng tối đa không quá bốn năm.
Ngày 17 tháng 7 năm 2026. Chính quyền Tổng thống Donald Trump đang khôi phục điều luật có thể từ chối cấp Thẻ Xanh cho những người di dân sử dụng các chương trình phúc lợi công như tem phiếu thực phẩm, Medicaid, phiếu hỗ trợ nhà ở và các chương trình khác. Chính sách Gánh nặng xã hội này bắt đầu được áp dụng vào tháng 2 năm 2020. Đây là một trong những nỗ lực đầu tiên của Tổng thống Trump nhằm hạn chế nhập cư hợp pháp trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình. Chính sách này sau đó đã bị Tổng thống Joe Biden hủy bỏ.
Ngày 23 tháng 6 năm 2026. Chính quyền Tổng thống Trump đang tìm cách tăng chi phí đối với những người di dân nộp đơn xin nhập quốc tịch Hoa Kỳ.Ngày 22 tháng 6, Bộ Nội An Hoa Kỳ (DHS) đã công bố một quy định đề xuất, theo đó chi phí nộp Mẫu N-400 để xin quốc tịch sẽ tăng đáng kể. Theo đề xuất này, lệ phí nộp Mẫu N-400 bằng hồ sơ giấy sẽ tăng 75%, từ 760 Mỹ kim lên 1,330 Mỹ kim. Đối với những người nộp đơn trực tuyến, lệ phí sẽ tăng 80%, từ 710 Mỹ kim lên 1,280 Mỹ kim.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.