Hôm nay,  

Bộ Giáo Dục Dưới Thời Trump: Đảo Ngược Sứ Mệnh Dân Quyền

8/22/202500:00:00(View: 617)
bo giao duc
Bị chỉ trích rằng Bộ Giáo Dục dưới chính quyền tổng thống Donald Trump thay vì bảo vệ bình đẳng chủng tộc, lại đổi hướng cáo buộc học sinh da màu được hưởng nhiều “ưu thế”, phát ngôn viên Bộ Giáo Dục - bà Julie Hartman - biện minh rằng đây là một sự điều chỉnh cần thiết.


“Có những ngày tôi mở máy tính và thấy mình phụ trách hơn ba trăm hồ sơ. Tôi biết ngay rằng mình sẽ không bao giờ có thể đọc hết, chứ đừng nói đến việc điều tra công bằng.” – Một nhân viên Văn phòng Dân Quyền (OCR) xin giấu tên, trả lời Washington Post vào đầu tuần.

Theo ký giả Laura Meckler viết trên tờ Washington Post, Văn phòng Dân Quyền (OCR) thuộc Bộ Giáo Dục đã đổi hướng toàn diện dưới quyền Tổng thống Donald Trump. Nếu trước đây cơ quan này tập trung bảo đảm cơ hội bình đẳng cho học sinh da màu và những nhóm dễ bị thiệt thòi, thì nay trọng tâm lại dồn vào các cáo buộc rằng học sinh chuyển giới và học sinh da màu đang được hưởng “ưu thế bất công.”

Sự thay đổi này diễn ra trong bối cảnh cắt giảm nhân sự sâu rộng. Một số luật sư hiện phải gánh hơn 300 hồ sơ, khiến hầu như không thể theo dõi đầy đủ từng vụ. Số vụ được khép lại ngày càng ít, và đến 90% trong số đó bị bác bỏ mà không qua điều tra – tăng từ mức 80% năm ngoái. Hiện có khoảng 25.000 hồ sơ chưa được giải quyết, so với con số 20.000 khi Trump nhậm chức. Một nhân viên khác thừa nhận: “Chúng tôi chỉ còn biết đóng lại cho nhanh. Không ai muốn làm việc như thế, nhưng chẳng còn lựa chọn.”

Trái lại, cơ quan này lại mở ra ít nhất 99 cuộc điều tra mới từ đầu nhiệm kỳ, nhiều vụ phát khởi từ tin báo chí hoặc khiếu nại của các nhóm bảo thủ. Tính đến đầu tháng 8, chính quyền Trump đã chủ động 27 cuộc điều tra trực tiếp, tiến hành không qua thủ tục khiếu nại công bằng. Những bước đi ấy cho thấy mục tiêu của chính quyền: không chỉ thay đổi ưu tiên, mà còn đảo ngược hẳn cách hiểu về luật dân quyền.

Điển hình, dưới thời Biden, OCR từng yêu cầu một học khu ở New York bỏ tên đội thể thao “Redskins” vì có thể tạo môi trường thù nghịch cho học sinh gốc da đỏ. Năm nay, cơ quan này lại khẳng định việc cấm tên đó mới là vi phạm luật, coi đó như hành động xóa bỏ lịch sử bộ lạc. Với học sinh chuyển giới, cách diễn giải luật Title IX cũng bị xoay ngược: từ chỗ coi việc không cho tham gia đội nữ là phân biệt giới tính, nay lại kết luận cho phép tham gia mới là vi phạm luật.

Ngoài ra, OCR còn mở nhiều cuộc điều tra nhắm vào các chương trình học bổng và hợp tác nhằm khuyến khích số sinh viên gốc da màu học lên tiến sĩ. Chẳng hạn, 45 trường đại học đang bị xem xét vì hợp tác với “PhD Project” – một chương trình khuyến khích sinh viên da đen, gốc Hispanic và gốc thổ dân theo học tiến sĩ ngành kinh doanh.

Trước những phê phán, phát ngôn viên Bộ Giáo Dục, bà Julie Hartman, biện minh rằng đây là sự điều chỉnh cần thiết: “Chính quyền Biden đã bảo vệ sự loại trừ chủng tộc, cho phép trường học áp đặt ý thức hệ giới tính, và thậm chí giữ lại tài liệu khiêu dâm đồi trụy trong thư viện. Chính quyền Trump đã tái định hướng thi hành luật để bảo vệ học sinh và gia đình.”
Nếu nhìn lại lịch sử, Văn phòng Dân Quyền vốn là sản phẩm trực tiếp của những cuộc tranh đấu dữ dội giữa thế kỷ trước. Từ phán quyết Brown v. Board of Education (1954) chấm dứt hợp pháp hóa trường học tách biệt, đến hình ảnh chín học sinh da đen ở Little Rock năm 1957 đi vào lớp dưới sự bảo vệ của vệ binh liên bang, vai trò của chính phủ liên bang khi ấy là bảo đảm rằng luật pháp mở cửa chứ không khép lại.

Nửa thế kỷ sau, văn phòng được dựng lên từ máu, nước mắt và niềm tin ấy nay lại được dùng để xoay ngược những nguyên tắc khai sinh nó. Thay vì mở lối cho những ai từng bị gạt ra ngoài, luật lại được diễn giải như thể chính họ đang “lợi dụng” sự bảo vệ ấy. Người ở cuối hàng bỗng bị xem là kẻ chen lên đầu hàng.

Sự im lặng của 25.000 hồ sơ chưa giải quyết chính là minh họa rõ ràng nhất. Nó như một căn phòng chất đầy đơn từ mà không ai đoái hoài, trong khi những cuộc điều tra mới lại tập trung vào chuyện ai được tham gia đội thể thao, ai được hưởng học bổng, ai bị coi là “ưu thế bất công.”

Dân quyền, trong tinh thần ban đầu, không phải chuyện bên này thắng, bên kia thua. Nó là nền sàn chung để mọi người cùng đứng. Khi nền sàn ấy bị nghiêng, người ta có thể viện dẫn điều khoản này, luật lệ kia, nhưng cái mất lớn hơn vẫn là lòng tin vào luật pháp công chính.

Lịch sử từng chứng kiến chính quyền liên bang can thiệp để bảo vệ những học sinh bị đám đông chống đối, để chặn lại các hình thức kỳ thị công khai. Nếu hôm nay, cùng một cơ quan lại được dùng để chất vấn các chương trình hỗ trợ thiểu số, hoặc để kết luận rằng một cái tên đội thể thao gây tranh cãi mới là “di sản cần giữ,” thì nghịch lý chính ở chỗ lịch sử không bị xóa, nhưng bị bẻ cong để phục vụ một trật tự khác.

Và nếu thế hệ học sinh hôm nay lớn lên trong cảm giác rằng bình đẳng chỉ là trò bóng chuyền – tùy người cầm quyền mà thành đúng hay sai – thì di sản của Brown hay Little Rock có nguy cơ chỉ còn lại như bức ảnh cũ treo trên tường: gợi nhớ một lý tưởng đã từng có, nhưng không còn được giữ gìn trong thực tế.

Có lẽ, chính lời than thở của nhân viên OCR ở đầu bài đã khép lại câu chuyện một cách lặng lẽ nhưng rành rẽ nhất: dân quyền nay không biến mất, nhưng bị nhấn chìm dưới núi hồ sơ chưa mở, vì những ưu tiên ngày nay được định hình để phục vụ quyền lực nhiều hơn là công lý.

Nguyên Hòa tổng hợp
 

Tiếp nối Nghị quyết 36 (năm 2004) và Quyết định 1334 (năm 2023), nhà cầm quyền Việt Nam vừa tiếp tục ban hành văn bản thứ ba nhắm trực tiếp vào cộng đồng người Việt tự do tại hải ngoại, đó là Nghị quyết 23-NQ/TW. Văn bản này do chính Tô Lâm ký ban hành ngay trước chuyến công du đến Úc và Tân Tây Lan, hai quốc gia có cộng đồng người Việt sinh sống đông đảo như một "món quà” ra mắt đầy tính toán.
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương là một tác giả quan trọng, đã để lại cho chúng ta một số lượng tác phẩm rất lớn. Thơ ông chứa nhiều ý kín đáo, lại thêm cách diễn tả hàm súc, nên nhiều bài, nhiều câu thuộc loại “không dễ hiểu.” Là một người uyên bác và chịu ảnh hưởng của Hán học từ rất sớm, ông đã dùng khá nhiều điển tích và cũng hay trích dẫn thơ văn cổ khi sáng tác. Những điển tích, thơ văn cổ ấy, nếu không được phân giải ra, sẽ khiến nhiều người đọc, nhất là người ở thế hệ trẻ, khó nắm vững chủ ý của tác giả. Cho tới nay, bên cạnh một số bài viết riêng lẻ mang tính cách ước đoán hoặc với nhận định có phần nào chủ quan của người viết, chưa có một cuốn biên khảo nghiêm túc nào về Vũ Hoàng Chương.
Trên một con đường ngoại ô Dallas, Philip, 27 tuổi, đang lái xe thì bất ngờ chỉ vào một chiếc hộp đen nhỏ gắn trên cột đèn giao thông. “Flock!” Đó là một máy camera đọc bảng số xe tự động của Flock Safety, một mạng lưới 120.000 thiết bị trải khắp 49 tiểu bang, cho phép cảnh sát xem một chiếc xe đã đi đâu và đang ở đâu chỉ trong vài giây. Công ty có hợp đồng với 7.000 sở cảnh sát, tương đương 40% lực lượng trên toàn quốc. Mỗi chiếc xe chạy ngang qua đều có thể bị chụp hình, ghi bảng số, thời gian và địa điểm. Nếu chiếc xe nằm trong danh sách truy tìm, cảnh sát có thể được báo ngay. Philip mở điện thoại, vào DeFlock, một ứng dụng do dân chúng lập ra để đánh dấu vị trí các máy đọc bảng số, đánh dấu chiếc máy vừa nhìn thấy lên bản đồ. Ứng dụng này đã thu hút hơn 350.000 người dùng. Đối với anh, đó là cách đơn giản nhất để chống lại một mạng lưới theo dõi đang mọc lên gần như khắp nước Mỹ. Flock hiện có khoảng 120,000 máy đặt bên đường tại tất cả các tiểu bang, ngoại trừ Alaska.
Sau cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, nhiều nhà quan sát cho rằng Donald Trump đã vẽ lại bản đồ chính trị Hoa Kỳ. Ông củng cố được sự ủng hộ của giới lao động da trắng, đồng thời đạt kết quả hiếm thấy trong giới cử tri trẻ, đặc biệt là nam giới trẻ và người gốc Mỹ La-tinh. Tuy nhiên, kết quả năm ấy thực ra rất sít sao. Trump giành 312 phiếu đại cử tri, nhưng số phiếu phổ thông và tỷ lệ phiếu của ông vẫn thấp hơn kết quả Joe Biden đạt được năm 2020. Điều khiến giới phân tích chú ý không phải chỉ là tổng số phiếu, mà là việc Trump thu hút được nhiều thành phần cử tri trước đây thường nghiêng về đảng Dân Chủ.
Con người từ thuở hồng hoang đã không chỉ sống bằng điều mình biết. Người mẹ sinh con chưa biết đứa trẻ mai này sẽ ra sao. Người gieo hạt chưa lường được kết quả vụ mùa. Kẻ xuống thuyền vượt biển không thấy được bờ bến. Người ta vẫn cắm cúi đi. Không vì cái biết, mà vì lòng tin. Biết thuộc về ánh sáng, tin thường khởi sự nơi tối tăm. Tin một điều có nghĩa là chấp nhận điều ấy có thật. Tin một người là trao vào tay người ấy một phần sinh mệnh của chính mình. Tin một lý tưởng là lấy đó làm lẽ sống, làm phương hướng.
Ngày 6 tháng 7 vừa qua, hai ngày trước khi công bố bản phúc trình về việc tẩy chay văn hóa đối với Israel, tổ chức PEN America đã lặng lẽ sửa một điểm nhỏ nhưng rất quan trọng trong lập trường của mình về vấn đề tẩy chay. Gần hai mươi năm trước, PEN America đã soạn ra một chủ trương chống việc tẩy chay học thuật đối với Israel — khiến tổ chức này trở thành chi bộ PEN duy nhất trên thế giới công khai chống lại một hình thức phát biểu chính trị chính đáng. Lập trường ấy đứng vững suốt mười chín năm không đổi. Lần sửa đổi mới đây được giải thích chỉ là "làm sáng tỏ" một chính sách trước nay vốn mù mờ, khó định nghĩa.
Khi Donald Trump tấn công hệ thống bảo tàng Smithsonian, ông không chỉ nhắm vào một cơ sở văn hóa. Ông đang tìm cách kiểm soát câu chuyện nước Mỹ – và thu hẹp xem những ai được quyền bước vào câu chuyện đó.
Trong tuần làm việc cuối cùng của nhiệm kỳ xét xử 2025–2026, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ liên tiếp ban hành những phán quyết lớn, từ quyền hạn của tổng thống đối với các cơ quan “độc lập”, chuyện bầu cử, quốc tịch theo nơi sinh, tính độc lập của Cục Dự trữ Liên bang (Fed), giới hạn chi tiêu tranh cử, cho tới tranh cãi quanh vận động viên chuyển giới trong thể thao nữ. Những phán quyết ấy đã vẽ lại không ít đường ranh trong sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ. Về quốc tịch theo nơi sinh, Tối cao Pháp viện đã chặn sắc lệnh của Tổng thống Donald Trump thu hẹp quyền “birthright citizenship”. Với đa số 5–4, trong đó Chánh án John Roberts, Thẩm phán Amy Coney Barrett cùng ba thẩm phán thuộc phe tự do đứng chung một phía, toà khẳng định Hiến pháp vẫn bảo đảm quốc tịch Hoa Kỳ cho hầu như mọi người sinh trên đất Mỹ, trừ một vài ngoại lệ rất hẹp. Bản ý kiến do thẩm phán Roberts thảo bác bỏ lập luận cho rằng Tu chính án 14 chỉ áp dụng cho con cái những người “cư trú hợp pháp”, và nhắc rằng nếu Quốc hội muốn
Một ủy ban điều tra độc lập của Liên Hiệp Quốc vừa công bố phúc trình cho biết Israel tiếp tục thực hiện hành vi diệt chủng khi cố ý nhắm vào trẻ em Palestine tại Gaza. Bản phúc trình, công bố ngày thứ Ba, khảo sát các vi phạm đối với trẻ em Palestine kể từ khi chiến sự bùng nổ tại Gaza, cho hay khoảng 30% số người thiệt mạng do các cuộc hành quân của Israel là trẻ em. Trước đó, trong phúc trình tháng 9 năm ngoái, cùng ủy ban này đã kết luận Israel phạm tội diệt chủng tại Gaza, đồng thời cáo buộc một số giới chức Israel, kể cả Thủ tướng Benjamin Netanyahu, đã có hành vi kích động. Ông Netanyahu hiện cũng đang bị Tòa án Hình sự Quốc tế truy nã về tội ác chiến tranh.
Vì không cứ nhìn là thấy. Thấy là việc của mắt. Nhìn là việc của tâm hồn. Người ta có thể thấy rất nhiều mà không thực sự nhìn ra điều gì. Có thể đi qua cả một khu vườn, biết tên từng loài cây mà chưa từng nghe tiếng mùa trong lá. Có thể học hết bản đồ sông núi mà không nhận ra điệu nhạc của dòng nước.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.