Hôm nay,  

Tư Bản Lai: Mô Hình Mới Của Hoa Kỳ?

05/09/202500:00:00(Xem: 591)
mo hinh tu ban

Sau nhiều thập niên gắn liền với thị trường tự do, Hoa Kỳ ngày nay đang thử nghiệm mô hình “tư bản lai,” kết hợp tinh thần thị trường tự do với sự can thiệp trực tiếp của nhà nước. (Nguồn: pixabay.com)

 
Khi chính quyền Trump quyết định rót tiền mua 10% cổ phần Intel, Washington đã không chỉ gửi tín hiệu can thiệp cho một ngành chiến lược, mà còn ngầm tuyên bố rằng nước Mỹ đang thử một công thức mới: “tư bản lai.” Đây không còn là thị trường tự do tuyệt đối như thời các ông trùm thép, cũng chưa phải công hữu hóa kiểu quốc gia hóa toàn bộ. Đó là một hình thức đồng sở hữu, nơi chính phủ trở thành cổ đông trong các doanh nghiệp tư nhân để vừa kiểm soát vừa chia phần lợi nhuận.

Bước ngoặt này đặt ra câu hỏi lớn: phải chăng Hoa Kỳ đang viết lại luật chơi cho chủ nghĩa tư bản của chính mình? Giáo sư Sami Karaca, Trường Kinh doanh Questrom (Đại học Boston), trong một nghiên cứu do Ravi K. Mehrotra Institute tài trợ, nhận định: tư bản không hề cáo chung, nó chỉ “thay da đổi thịt.”

Những Gương Mặt Tư Bản

Người ta thường nói đến chủ nghĩa tư bản như một khối thống nhất, nhưng trên thực tế có nhiều biến thể. Từ nền tảng, tư liệu sản xuất thuộc về tư nhân và động cơ chính yếu là lợi nhuận. Adam Smith từ năm 1776 đã chỉ ra rằng người bán thịt hay làm bánh không lao động vì lòng từ thiện, mà vì quyền lợi của chính họ. Và chính động cơ cá nhân đó, khi vận hành trong một trật tự rộng lớn, đã tạo ra lợi ích cho cộng đồng.

Điểm khác biệt nằm ở chỗ ai nắm tư liệu sản xuất và ai hưởng lợi nhuận. Từ đó hình thành ba mô hình: thị trường tự do, nhà nước điều khiển, và tài phiệt. Mỹ từng có thời kỳ “tư bản thả nổi” sau Nội Chiến, khi chính phủ gần như buông tay để các tập đoàn tự tung tự tác, mở đường cho “thời đại của các ông trùm.” Ngược lại, Trung Quốc ngày nay là minh chứng cho mô hình nhà nước chọn ngành ưu tiên, còn Nga thể hiện sự tập trung quyền lực kinh tế vào tay một nhóm tài phiệt.

Mỗi mô hình đều mang ưu và khuyết điểm. Thị trường tự do nuôi dưỡng sáng tạo nhưng dễ lấn át quyền lợi người tiêu dùng. Nhà nước điều khiển có thể tạo sức bật, nhưng chọn sai hướng thì lãng phí cả kho ngân sách. Tài phiệt thì điều động vốn nhanh, song lợi ích chỉ chảy vào túi một số ít người.

Những bước đi mới từ Washington

Gần đây, Hoa Kỳ đang tiến gần hơn đến mô hình lai, kết hợp giữa thị trường tự do và sự can dự trực tiếp của nhà nước.

Intel không phải trường hợp duy nhất. Theo Luật Khoa học và CHIPS năm 2022, thời Biden, Intel được hứa 11.1 tỉ Mỹ kim dưới dạng tài trợ và ưu đãi thuế nhằm đẩy mạnh kỹ nghệ chip điện tử Hoa Kỳ. Nhưng đến khi Trump cầm quyền, phương thức thay đổi: thay vì chỉ hỗ trợ và miễn giảm như trước, Washington biến khoản đầu tư ấy thành 10% cổ phần thực thụ. Từ chỗ “tài trợ” dưới Biden, nay thành “đồng sở hữu” dưới Trump – một sự khác biệt căn bản về cách chính phủ can dự vào doanh nghiệp.

Tháng 7/2025, Bộ Quốc phòng đã chi 400 triệu Mỹ kim để mua cổ phiếu ưu đãi của MP Materials, công ty sở hữu mỏ đất hiếm duy nhất tại Hoa Kỳ. Nếu chuyển đổi thành cổ phần thường, chính phủ có thể trở thành cổ đông lớn nhất. Khuynh hướng này, nếu tiếp diễn, có thể tạo thành một dạng “quỹ đầu tư quốc gia” kiểu Mỹ – một điều trước đây chỉ thấy ở các nước như Saudi Arabia hay Trung Quốc.

Chính phủ cũng không ngần ngại đặt ràng buộc: Nvidia và AMD muốn xuất cảng chip sang Trung Quốc phải nộp lại 15% doanh thu từ dòng sản phẩm liên quan. Đây là cách biến giấy phép thành công cụ vừa kiểm soát, vừa chia lợi nhuận.

Tại sao điều này quan trọng

Luật CHIPS dưới thời Biden vẫn theo cách cũ: trợ cấp, ưu đãi thuế, tài trợ nghiên cứu. Còn chính quyền Trump thì đổi luật chơi: biến các khoản rót vốn thành cổ phần. Lý lẽ: nếu chính phủ bỏ tiền, thì cũng phải có quyền chia lợi tức.

So với hàng ngàn tỉ Mỹ kim chi tiêu của liên bang, những khoản đầu tư này chỉ là giọt nước. Nhưng ý nghĩa chính trị và kinh tế thì khác: nó cho thấy Washington không chỉ bảo trợ, mà tham gia trực tiếp. Đó là thay đổi căn bản. Nếu mở rộng sang năng lượng, công nghệ sinh học, trí tuệ nhân tạo, hay bất kỳ lĩnh vực nào có chuỗi cung ứng dễ lung lay trước biến động địa chính trị, “tư bản lai” sẽ đặt ra câu hỏi: doanh nghiệp hay thị trường còn tự do bao nhiêu, và nhà nước sẽ can thiệp đến mức nào?

Nước Mỹ không từ bỏ chủ nghĩa tư bản, mà đang vận hành một thí nghiệm lai giống. Một chút thị trường tự do, thêm chút kiểm soát nhà nước; lai kiểu công hữu xã hội, lai kiểu tài phiệt; có khi còn lai cả kinh nghiệm của Bắc Kinh lẫn Mátxcơva. Câu hỏi là: giống lai này sẽ sinh ra sức bật mới, hay chỉ là con lai dị dạng – vừa không đủ tự do, vừa chẳng đủ kiểm soát. Và bi kịch nhất: sinh con lai mà vẫn mơ nó lớn lên thành người thượng đẳng thuần chủng.

Nguyên Hòa tổng hợp
Nguồn tham khảo: “American capitalism is being remade by state power” được đăng trên trang TheConversation.com.

Tiếp nối Nghị quyết 36 (năm 2004) và Quyết định 1334 (năm 2023), nhà cầm quyền Việt Nam vừa tiếp tục ban hành văn bản thứ ba nhắm trực tiếp vào cộng đồng người Việt tự do tại hải ngoại, đó là Nghị quyết 23-NQ/TW. Văn bản này do chính Tô Lâm ký ban hành ngay trước chuyến công du đến Úc và Tân Tây Lan, hai quốc gia có cộng đồng người Việt sinh sống đông đảo như một "món quà” ra mắt đầy tính toán.
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương là một tác giả quan trọng, đã để lại cho chúng ta một số lượng tác phẩm rất lớn. Thơ ông chứa nhiều ý kín đáo, lại thêm cách diễn tả hàm súc, nên nhiều bài, nhiều câu thuộc loại “không dễ hiểu.” Là một người uyên bác và chịu ảnh hưởng của Hán học từ rất sớm, ông đã dùng khá nhiều điển tích và cũng hay trích dẫn thơ văn cổ khi sáng tác. Những điển tích, thơ văn cổ ấy, nếu không được phân giải ra, sẽ khiến nhiều người đọc, nhất là người ở thế hệ trẻ, khó nắm vững chủ ý của tác giả. Cho tới nay, bên cạnh một số bài viết riêng lẻ mang tính cách ước đoán hoặc với nhận định có phần nào chủ quan của người viết, chưa có một cuốn biên khảo nghiêm túc nào về Vũ Hoàng Chương.
Trên một con đường ngoại ô Dallas, Philip, 27 tuổi, đang lái xe thì bất ngờ chỉ vào một chiếc hộp đen nhỏ gắn trên cột đèn giao thông. “Flock!” Đó là một máy camera đọc bảng số xe tự động của Flock Safety, một mạng lưới 120.000 thiết bị trải khắp 49 tiểu bang, cho phép cảnh sát xem một chiếc xe đã đi đâu và đang ở đâu chỉ trong vài giây. Công ty có hợp đồng với 7.000 sở cảnh sát, tương đương 40% lực lượng trên toàn quốc. Mỗi chiếc xe chạy ngang qua đều có thể bị chụp hình, ghi bảng số, thời gian và địa điểm. Nếu chiếc xe nằm trong danh sách truy tìm, cảnh sát có thể được báo ngay. Philip mở điện thoại, vào DeFlock, một ứng dụng do dân chúng lập ra để đánh dấu vị trí các máy đọc bảng số, đánh dấu chiếc máy vừa nhìn thấy lên bản đồ. Ứng dụng này đã thu hút hơn 350.000 người dùng. Đối với anh, đó là cách đơn giản nhất để chống lại một mạng lưới theo dõi đang mọc lên gần như khắp nước Mỹ. Flock hiện có khoảng 120,000 máy đặt bên đường tại tất cả các tiểu bang, ngoại trừ Alaska.
Sau cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, nhiều nhà quan sát cho rằng Donald Trump đã vẽ lại bản đồ chính trị Hoa Kỳ. Ông củng cố được sự ủng hộ của giới lao động da trắng, đồng thời đạt kết quả hiếm thấy trong giới cử tri trẻ, đặc biệt là nam giới trẻ và người gốc Mỹ La-tinh. Tuy nhiên, kết quả năm ấy thực ra rất sít sao. Trump giành 312 phiếu đại cử tri, nhưng số phiếu phổ thông và tỷ lệ phiếu của ông vẫn thấp hơn kết quả Joe Biden đạt được năm 2020. Điều khiến giới phân tích chú ý không phải chỉ là tổng số phiếu, mà là việc Trump thu hút được nhiều thành phần cử tri trước đây thường nghiêng về đảng Dân Chủ.
Con người từ thuở hồng hoang đã không chỉ sống bằng điều mình biết. Người mẹ sinh con chưa biết đứa trẻ mai này sẽ ra sao. Người gieo hạt chưa lường được kết quả vụ mùa. Kẻ xuống thuyền vượt biển không thấy được bờ bến. Người ta vẫn cắm cúi đi. Không vì cái biết, mà vì lòng tin. Biết thuộc về ánh sáng, tin thường khởi sự nơi tối tăm. Tin một điều có nghĩa là chấp nhận điều ấy có thật. Tin một người là trao vào tay người ấy một phần sinh mệnh của chính mình. Tin một lý tưởng là lấy đó làm lẽ sống, làm phương hướng.
Ngày 6 tháng 7 vừa qua, hai ngày trước khi công bố bản phúc trình về việc tẩy chay văn hóa đối với Israel, tổ chức PEN America đã lặng lẽ sửa một điểm nhỏ nhưng rất quan trọng trong lập trường của mình về vấn đề tẩy chay. Gần hai mươi năm trước, PEN America đã soạn ra một chủ trương chống việc tẩy chay học thuật đối với Israel — khiến tổ chức này trở thành chi bộ PEN duy nhất trên thế giới công khai chống lại một hình thức phát biểu chính trị chính đáng. Lập trường ấy đứng vững suốt mười chín năm không đổi. Lần sửa đổi mới đây được giải thích chỉ là "làm sáng tỏ" một chính sách trước nay vốn mù mờ, khó định nghĩa.
Khi Donald Trump tấn công hệ thống bảo tàng Smithsonian, ông không chỉ nhắm vào một cơ sở văn hóa. Ông đang tìm cách kiểm soát câu chuyện nước Mỹ – và thu hẹp xem những ai được quyền bước vào câu chuyện đó.
Trong tuần làm việc cuối cùng của nhiệm kỳ xét xử 2025–2026, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ liên tiếp ban hành những phán quyết lớn, từ quyền hạn của tổng thống đối với các cơ quan “độc lập”, chuyện bầu cử, quốc tịch theo nơi sinh, tính độc lập của Cục Dự trữ Liên bang (Fed), giới hạn chi tiêu tranh cử, cho tới tranh cãi quanh vận động viên chuyển giới trong thể thao nữ. Những phán quyết ấy đã vẽ lại không ít đường ranh trong sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ. Về quốc tịch theo nơi sinh, Tối cao Pháp viện đã chặn sắc lệnh của Tổng thống Donald Trump thu hẹp quyền “birthright citizenship”. Với đa số 5–4, trong đó Chánh án John Roberts, Thẩm phán Amy Coney Barrett cùng ba thẩm phán thuộc phe tự do đứng chung một phía, toà khẳng định Hiến pháp vẫn bảo đảm quốc tịch Hoa Kỳ cho hầu như mọi người sinh trên đất Mỹ, trừ một vài ngoại lệ rất hẹp. Bản ý kiến do thẩm phán Roberts thảo bác bỏ lập luận cho rằng Tu chính án 14 chỉ áp dụng cho con cái những người “cư trú hợp pháp”, và nhắc rằng nếu Quốc hội muốn
Một ủy ban điều tra độc lập của Liên Hiệp Quốc vừa công bố phúc trình cho biết Israel tiếp tục thực hiện hành vi diệt chủng khi cố ý nhắm vào trẻ em Palestine tại Gaza. Bản phúc trình, công bố ngày thứ Ba, khảo sát các vi phạm đối với trẻ em Palestine kể từ khi chiến sự bùng nổ tại Gaza, cho hay khoảng 30% số người thiệt mạng do các cuộc hành quân của Israel là trẻ em. Trước đó, trong phúc trình tháng 9 năm ngoái, cùng ủy ban này đã kết luận Israel phạm tội diệt chủng tại Gaza, đồng thời cáo buộc một số giới chức Israel, kể cả Thủ tướng Benjamin Netanyahu, đã có hành vi kích động. Ông Netanyahu hiện cũng đang bị Tòa án Hình sự Quốc tế truy nã về tội ác chiến tranh.
Vì không cứ nhìn là thấy. Thấy là việc của mắt. Nhìn là việc của tâm hồn. Người ta có thể thấy rất nhiều mà không thực sự nhìn ra điều gì. Có thể đi qua cả một khu vườn, biết tên từng loài cây mà chưa từng nghe tiếng mùa trong lá. Có thể học hết bản đồ sông núi mà không nhận ra điệu nhạc của dòng nước.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.