Hôm nay,  

Mừng Năm Mới Mùa Xuân Bính Ngọ

2/13/202600:00:00(View: 2924)
 
Van ma_Thienlyma 
  
Mùa xuân quạt gởi hoa đề,
Hỏi dùm ta chúa xuân hề còn không?
Thơ Vũ Hoàng Chương
 
Thi nhân có thắc mắc là như vậy, nhưng năm nào rồi mùa xuân cũng tới.
 
Qua mùa Noël ít ngày là mùa xuân lại về. Mùa xuân về mang một sự thay đổi của đất trời và của cả lòng người… cây cối hoa lá đâm chồi nẩy lộc… và lòng người, với một chút bâng khuâng… chờ đón một cái gì đổi mới, chờ ở xa nơi quê hương và chờ cả ở nơi đây, chắc sẽ có một chút gì mới hơn, thay đổi bộ mặt của năm cũ, đầy xô đẩy, đầy dằng co của chiến tranh, của bão lũ thiên tai nhân tai dồn dập…
 
Mùa xuân đang về, sắp về tới.
 
Con rắn Ất Tỵ sẽ đi qua và con ngựa Bính Ngọ đang tới, sắp tới, chào xuân Bính Ngọ. Mùa xuân Bính Ngọ xin hứa hẹn sẽ mang tới nhiều an lành hạnh phúc hơn cho mọi người:
 
Người ta tuổi ngọ tuổi mùi
Tôi nay ngậm ngùi nhận phải tuổi thân!
 
Tuổi con ngựa hay năm con ngựa ai ai cũng ưa thích, có lẽ vậy, Mã Đáo Thành Công. Cứ tin là thế đó đi.
 
Con gì bốn vó, bụng nở, ngực thon rung rinh chiếc bờm, phi nhanh như gió? Là con ngựa.
 
Con ngựa thuộc loại Equus Caballus, con vật họ ngựa kích thước cao lớn, trung bình 1m48, 1m50, đầu dài, mặt dài, cổ có bờm, chân mảnh mai, chỉ có một móng vuốt bằng sừng. Tai ngựa rất thính. Ngưạ ăn cỏ, gặm cỏ.
 
Ngựa sinh sống ở nơi thoáng đãng, đồng bằng, đồng núi, plaine… hình ảnh con ngựa chạy trên savane là biểu tượng vô cùng của tự do, phóng dật và mơ ước…
 
Con ngựa có màu vàng đậm, màu trắng, khoang khoang, hay con ngựa đen tuyền mà Việt Nam gọi là con ngựa ô…
 
Ngựa ô anh thắng kiệu vàng
Anh tra khớp bạc, đưa nàng về dinh!
 
Một hình ảnh lãng mạn và duyên dáng trong đám cưới khi xưa.
 
Ở Châu Âu, Châu Á con ngựa được dùng nhiều từ 3000-2000 năm trước công nguyên đó là loại ngựa đã thuần dưỡng, nhưng cũng còn nhiều ngựa hoang.
 
Khoảng 4000 năm trước JC, người Mông Cổ đã bắt đầu thuần ngựa để dùng vào cuộc sống. Rồi 1500 năm trước JC nhiều xứ Ai Cập, Ba Tư, tây phương dùng ngưạ để làm kỵ binh của họ.
 
Trong lịch sử Việt Nam, có Phù Đổng Thiên Vương cưỡi ngựa sắt, đánh giặc Ân cứu vua cứu nước.
 
Tượng ngài Phù Đổng Thiên Vương dẹp giặc báo hoàng ân còn tọa lạc ở ngã sáu Saïgon, thành phố quê hương Việt Nam muôn đời yêu mến. Ngài là đại diện của ngành thiết giáp của quân đội Việt Nam Cộng Hòa.
 
Trong thế chiến II, Nga cũng sử dụng kỵ binh thiết giáp với ngựa để chống trả quân đội Đức, Đức sử dụng ngựa nhiều trong vận chuyển cơ giới. Sử có ghi trong trận đại chiến này, như có tới 6 triệu chiến binh ngựa đã hy sinh trong lửa đạn, cả trong đói, khát. Hình ảnh chiến binh ngựa rất dũng cảm và đa năng, đa hiệu trong cuoộc sống thế gian. Con ngựa là một động vật oai phong, cao lớn và hùngdũng. Trong quân đội ngày nay, ngựa vẫn hiện diện trong các nghi lễ. Các kỵ binh cảnh sát vẫn dùng ngựa.
 
Ngoài ra, có các trường quân đội kỵ binh như:
 
Trường kỵ mã Portugal ở Lisboa.
Trường nghệ thuật kỵ mã hoàng gia Anh.
École d’application de l’armée blindée cavalerie của Pháp…
 
………….
 
Trường Cadre Noire của Pháp gần thành phố Saumur, Maine et Loire.
 
… (theo tài liệu RTBF (TV Bỉ)
Cũng như con chó, con ngựa là con vật rất quý mến và trung thành với chủ. Sự liên kết giữa chủ và ngựa nẩy sinh từ sự cần thiết, rồi đến một sự di chuyển tình cảm bất ngờ mà sâu sắc. Bạn cứ đến Bois de Vincennes Paris, ghé thăm khu ngựa ở trường đua, bạn sẽ cảm động khi thấy người chăm ngựa tắm cho ngựa, cẩn thận dịu dàng âu yếm như tắm cho con trẻ, tắm xong, lau, vuốt ve và chải bờm, chải đuôi ngựa rất tỉ mỉ… con ngựa sung sướng ngả đầu vuốt ve vai và cổ của người nài đang chăm sóc nó. Đó là lúc hạnh phúc của cả hai!
 
Truyện còn kể rằng, mùa hè năm 1914 tại một trang trại của người cha, cậu bé Albert lớn lên bên cạnh chú ngựa Joey, cả hai vui đùa, cùng sống bên nhau, cùng đi dạo trong nông trại; rồi những ngày thanh bình đó qua đi. Khi Joey phải nhập ngủ, thành chiến mã, năm 1914 thì Albert còn nhỏ, 15, 16 tuổi Albert phải ở nhà đi học, Joey vào quân đội, cả hai, người và ngựa phải xa nhau và thương nhớ nhau… đến đẫm lệ. Albert buồn vì nhỏ tuổi không được vào lính để đi chiến đấu chống quân Đức cùng với Joey.
 
Joey từ xa, buồn vì tình bạn rất xa vời. Joey kể như là một nhân chứng của chiến tranh, Joey tự thú rất nhớ mong Albert và buồn vì ngày hội ngộ bạn không chắc chắn. Joey tự kể là coi binh lính quân Anh, quân Đức, quân Pháp không phải là những kẻ thù; họ đều là những con người như bạn thân Albert của chú. Chú ngựa gặp gỡ nơi quân đội, cả y tá, cả bác sỹ, nơi mọi người xung quanh… gặp cả lòng nhân ái và sự độc ác. Joey chia sẻ với họ, là những người xung quanh đó, sự sợ hãi sự đau khổ và cả niềm hy vọng… tất cả những điều ngạc nhiên tốt lành này được Steven Spielberg thực hiện thành phim năm 2011 (theo Hồ Thanh Trước) trong văn chương Việt Nam, bà Đoàn Thị Điểm và tác giả Đặng Trần Côn, ghi chép rõ ràng oai phong của người và của vật:
 
“Áo chàng đỏ tựa ráng pha
Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in.”
 
Trong huyền thoại ngựa, phải kể đến câu chuyện con ngựa thành Troy, con ngựa gỗ được sử dụng để đưa quân đội vào thành một cách hữu hiệu.
 
Trong tôn giáo, người ta nhắc nhiều đến con ngựa Kiền Trắc Kanthara, con tuấn mã này cùng với Xa Nặc đưa thái tử Tất Đạt Đa rời xa cung vàng điện ngọc, để xuất gia tầm đạo, con ngựa Kanthara đã vượt qua rất nhiều chặng đường dài và bơi qua sông Anoma đưa thái tử tới điểm dừng.
 
Sau, Kanthara tái sinh làm một người Bà La Môn, nghe thế tôn thuyết giảng.
 
Trong kinh Tăng Chi Bộ, cây gậy thúc ngựa là ẩn dụ về các gặp gỡ, các phản ứng trước mọi đe dọa, mọi trừng phạt và những khổ đau của cuộc đời…
 
Trong y học, các nhà bào chế dùng máu ngựa làm sérum, làm liều chích ngừa và điều trị một số bệnh, chế tạo ra vaccin sử dụng điều chế và điều trị một số bệnh, bệnh tâm lý hoặc di truyền, loạn thần, rối loạn cơ bắp, trisomie 21, liệt tứ chi, khuyết tật, tự kỷ, bại não v.v… tại Bỉ, có trung tâm les Rênes de la Vie tại château de la Hulpe giúp trị bệnh trẻ em rất nhiều. (Cambridge dictionary).
 
Trong đời sống, ngựa gắn liền khá nhiều với người, rất gần gũi như kéo xe chủ lực lao động cùng con người. Dans son histoire du cheval, Buffon, un grand scientifique du siècle des lumières, a dit que : «la plus noble conquête que l’homme ait jamais faite, est celle de ce fier et fougueux animal qui partage avec lui les fatigues de la guerre et la gloire des combats».
 
Trước khi máy móc công nghiệp ra đời, ngựa được sử dụng nhiều trong nông nghiệp ngựa dùng kéo xe, kéo chuyên chở người và hàng hóa, như công ty american Pony ở Mỹ năm 1860.
 
Trong nhiều thế kỷ trước, ngựa được sử dụng kéo và đẩy các phương tiện giao thông công cộng… ngựa hồi trước công nghiệp cơ khí hóa, ngựa là xe hơi chủ lực chuyên chở người và hàng hóa để thông thương. Ngựa kéo xe trượt tuyết, kéo xe be nặng nề chở gỗ đường trường. Xe kéo, xe đẩy xe chạy bằng ngựa êm ru và lọc cọc lọc cọc có lúc đường sóc, còn ra, nó chạy rất vui và thoáng, mát trên đường thiên lý… thay vì ngày nay, hiện đại, hại điện, xe bus, xe camion, xe hỏa, xe tramway xì khói hao xăng và làm ô nhiễm mội trường sống, khó thở, gây bệnh tật…
 
Đi quá xa rồi, mình khó quay lại buổi ban đầu với những kỷ niệm đẹp thời thơ ấu, hồi đó, 2 hay 3 hay 4 tuổi, bạn nào mà chẳng biết cưỡi ngựa… bạn cỡi cái con ngựa gỗ cong cong mẹ mua cho đó, cứ chồm lên chồm xuống, lắc lư lắc lư tít mù, có lúc hăng quá, người và ngựa té bổ chửng, lỗ mũi ăn trầu rồi khóc ăn vạ: má ơi!
 
Trong ca dao, tục ngữ, hình ảnh con ngựa vẫn thong dong ghi đậm nét:
 
Thức khuya mới biết đêm dài
Đường trường mới biết sức tài ngựa hay.
 
Xã tắc hai phen bon ngựa đá
Non sông ngàn thuở vững âu vàng.
Vua Trần Nhân Tôn
 
Chí làm trai dặm nghìn da ngựa,
Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao.
Đặng Trần Côn
 
Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ
 
Ngựa đua có bầy, chim bay có bạn.
 
Nói chung, ngựa có mặt mỗi lúc mỗi nơi, trong nông nghiệp, trong giao thông vận tải, trong hầm mỏ, thay bưu điện đưa tin, giao chiến và trong rất nhiều thú chơi, đua ngựa, cá ngựa, thể thao, ngựa nhẩy rào… múa ngựa trong vũ điệu saumur…
 
Và sau  cùng nữa, vẫn chưa hết, trong âm nhạc, trong tình yêu, đâu đó lấp ló ẩn hiện:
 
“Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Em đi dịu dàng
Tà áo vờn bay…
Em tan trương về
Anh theo Ngọ về
Anh theo Ngọ về
Gót giầy lặng lẽ đường quê…“
 
Anh cứ theo Ngọ về, ôm nghiêng tập vở… và nhớ là từ rầy sắp đi, không được nóng nẩy, bồng bột mà la rầy người khác là “đồ đĩ ngựa“ nữa nhe, vì con ngựa, ngọ nó trung thành, đẹp và thủy chung ở mọi khía cạnh trong đời sống…
 
Năm mới Bính Ngọ, kính chúc mọi người “mã đáo thành công“
 
Paris tháng 12-2025
Chúc Thanh

Vào đêm Ông nội mất, các gia đình con cháu đã tề tựu hầu như đông đủ. Các cháu còn quá nhỏ, không được cho đến gần. Một chục đứa con nít đứng lúp xúp trên các bậc cầu thang, nhìn Ông từ đàng xa. Ông đã đi dần trong tiếng niệm kinh. Người lớn nói với nhau “Ông đi rồi!” và đám nhỏ cũng nói “đi” như vậy. Ông “đi” nhưng Ông vẫn nằm đó. Mi không nhớ lúc ấy mình có thắc mắc gì không, chỉ nhớ là trong những ngày làm đám cho Ông, các anh chị em thường tụ hết vào một phòng, ngồi thắp những khúc đèn cầy ngắn, xin được sau những buổi cúng. Khi nến chảy hết xuống bàn, bọn nhỏ lại bóc những mảnh sáp vụn dồn vào một cái chén, nung chảy ra, cho mấy sợi tim vào, tiếp tục làm thành một cây đèn cầy mới. Cứ như thế mà hết đêm. Người ta nói trẻ con vui chơi, không biết buồn. Nhưng có đấy! Anh chị em có lúc hỏi nhau: “Ông đã đi đâu rồi?”
Với đấng mày râu, hầu như quen thuộc với cà phê từ cuộc sống đến văn chương. Từ thời còn học sinh nơi phố cổ Hội An cho đến nay đã trên, dưới sáu, bảy thập niên, thuộc dân “ghiền” cà phê, vì vậy khi có bài viết nào về cà phê, thích đọc cho biết sự tình. Vài quyển sách tiêu biểu như The Pleasures and Pains of Coffee của văn hào Pháp Honoré de Balzac, tôn vinh cà phê là nguồn cảm hứng khơi nguồn sáng tạo vô tận. The World Atlas of Coffee của James Hoffmann về các vùng trồng cà phê, giống hạt và phương pháp pha chế. The little Coffee know-it-all của Shawn Steiman bàn về mọi khía cạnh trong cà phê trong cuộc sống…
Vào dịp lễ Vu Lan, mùa báo hiếu, Má của Mi thường nhắc lại tích Mục Liên Thanh Đề. Nhờ có phép thần thông nên Đức đại hiếu Mục Kiền Liên có thể nhìn thấy mẹ của ngài là bà Thanh Đề đang bị đày ải ở địa ngục, do lúc sống bà đã làm nhiều điều ác.
Hôm ấy đất trời quang đãng, bầu trời Colorado trong xanh như thể chưa từng xanh như thế, mây trắng lững lờ trôi trùng trùng vô tận, thảo nguyên mênh mông bát ngát.
Tôi rất thích bút danh "Hoàng Thị Cỏ May" mà chị Phi Loan dùng cho những bài thơ của chị, nhưng chưa có dịp hỏi chị tại sao chị lại chọn tên này. Hình ảnh "Cỏ May" gợi lên sự mộc mạc, bền bỉ, mang nét đẹp bình dị và phảng phất nỗi buồn quê hương và có lẽ đó là lý do chị thích cái tên này.
Thưa, chuyện là sư cô Chân Hiếu xuất gia đã hơn 10 năm với sư bà Huệ Chơn, một ngày kia cô thấy xa gia đình đã lâu, cô có ý muốn xin phép sư thầy về thăm mẹ già đã cả năm cô chưa gặp lại. Rồi được phép, cô về gặp mẹ, mẹ con mừng mừng tủi tủi hội ngộ, rồi cũng trong một buổi đó, hàn huyên vui vầy, nhân lúc vui vui câu chuyện mẹ mẹ con con. Bà mẹ già đã ngoài 80 tuổi, có lúc nhớ nhớ, có lúc đã quên quên ít nhiều.
Không có phương pháp tu hành nào giúp tìm ra câu trả lời, nỗi băn khoăn của thầy cứ kéo dài và tâm thầy hơi xao động. Không phải thầy nảy sinh ý nghĩ bất tịnh gì. Thầy chỉ tò mò thôi.
Chỉ có giữa nhà mình với nhà con hay mang thức ăn sang cho nhau mà tự dưng mất một cái nắp nồi. Tìm mãi cả hai bếp vẫn không ra. Chị của Nhàn bảo, cứ đo cái miệng nồi rồi ra tiệm Goodwill, cái gì cũng có hết. Nhàn nghe chị, đi Goodwill vào ngàyThứ Sáu, vì nghe nói Thứ Sáu lại được bớt 20% cho người trên 60 tuổi (Nhàn cười, nói khẽ một mình: 60 tuổi à? Dư sức qua cầu!)
Anh và tôi làm chung hãng với nhau khá lâu, rất thân, vừa là đồng nghiệp, vừa người Huế đồng hương. Một hôm anh mời đến nhà chơi. Nhân đang lúc rảnh rỗi bàn luận thế sự, tôi để ý trên bàn thờ nhà anh có treo bức tranh vẽ một ông quan đội mão rất uy nghi. Anh giới thiệu đó là ông Tổ nhà anh. Tôi tò mò hỏi cụ làm chức chi trong triều? Anh không trả lời, hỏi lại học sử có nhớ việc dưới triều nhà Nguyễn vua Thiệu Trị bỏ trưởng lập thứ là vua Tự Đức? Tôi nhớ có học điều đó, nhưng không biết gì thêm nữa. Anh trịnh trọng nói vị hoàng tử con trưởng vua Thiệu Trị đáng lẽ phải được chọn làm vua đó là: An Phong Công Nguyễn Phúc Hồng Bảo, là người trên bức chân dung đó. Và anh chính là hậu duệ của An Phong Công Hồng Bảo.
Chiến trận tuy ở xa nhưng đã như thật gần vì trong xóm có anh Đinh Văn Vũ mất xác trong một phi vụ tiếp vận miền Trung khi máy bay C-130 rớt xuống biển. Bạn thời tiểu học có Ngô Đắc Doanh tử trận, Nguyễn Văn Nam mất tích khi chưa tròn đôi mươi.
Sau một đêm lênh đênh trong vùng biển Aegean, thuộc lãnh hải của Athens, Greece, khi vầng đông vừa ló dạng, phía chân trời ửng một màu cam sáng rực rỡ, du thuyền MSC Lirica vừa cặp vào bến cảng Izmir, miền trung của Turkey. Trên tàu, hành khách ai nấy đều ăn sáng thật nhanh để chuẩn bị xuống tàu. Đây là điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến hải hành bảy ngày quanh vùng biển Aegean, Địa Trung Hải, bắt đầu bằng đất nước Hồi giáo từng một thời oanh liệt dưới bóng cờ Đế quốc Ottoman. Đúng 09 giờ sáng, cầu tàu được thả xuống, mọi người phấn chấn sau một đêm ngủ ngon, sẵn sàng đi bộ vào trung tâm thành phố cách đó khoảng 30 phút đi bộ. Thành phố này không có gì đặc biệt để tham quan, nên chúng tôi thả bộ men theo con đường lót đá dọc bờ biển, tha hồ hít thở khí trời trong lành sau 4 ngày ngột ngạt ở Athens đầy khói xe, khói thuốc lá.
Chúng tôi ngồi, không nói gì với nhau nữa, cả hai cùng đăm chiêu nhìn xuống dòng kênh Đôi chảy lờ lững với những đám bèo giạt bám vào bờ, vào chân cây cầu sơn màu đỏ phía xa xa. Nơi chúng tôi ngồi là một khu dân cư mới thành hình khoảng hai chục năm nay, một khu dân cư đẹp vì thiết kế mới, những con đường cắt nhau vuông vức, các mảng cây xanh bên cạnh những căn nhà cấu trúc mới và đẹp...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.