Hôm nay,  

Capitol, Ngọn Đồi Thiếu Ánh Nắng

3/27/202600:00:00(View: 992)

Capitol-Diogenes
Những con người ở Đồi Capitol ngày nay chọn núp dưới cái bóng của lãnh đạo, dù biết họ sẽ bị thiêu hủy hoặc mang bệnh ung thư khi đứng dưới “ánh sáng” đó. (Minh họa: Việt Báo)

 

Đã từ lâu, những gì Donald Trump nói, làm, hoặc tung ra trên Truth Social Media, đã không còn là một tuyên bố mang tính chuẩn mực cao nhất của quốc gia. Nó cũng không còn bao hàm những quyết định quan trọng mà người dân mong chờ sẽ mang đến một xã hội tốt đẹp hơn, an toàn hơn.

Không phải những cận thần chung quanh Trump không nhận ra điều đó. Rõ nhất là “Thằng  Ất” và “Thằng Giáp” – hai kẻ đã từng đưa ra lời chỉ trích mạnh mẽ thời chưa bước vào cửa quan. “Thằng Ất” JD Vance hồi năm 2016 đã nhắn tin cho một người bạn học cũ, gọi Trump là "Hitler của nước Mỹ.” Trong một bài viết đăng trên tờ The Atlantic vào năm 2016, Vance mô tả Trump như một thứ "’heroin’ văn hóa.”

“Thằng Giáp” Marco Rubio thì thẳng thừng nói “Đảng Cộng Hòa không nên có một ứng cử viên mà họ phải bịt mũi khi bỏ phiếu.”

Tất cả những điều này (và còn nhiều nữa) không khó để tìm ra. Chúng như bằng chứng pháp y, một khi đã phạm tội, thì thể nào cũng để lại dấu vết.
Nhiều, và rất nhiều những “Thằng Ất”, “Thằng Giáp” như thế ở Đồi Capitol hiện nay.

Ngọn Đồi Ngày Xưa

Ngày xưa, không xưa lắm, bà Margaret Chase Smith, từ Maine, đắc cử thượng nghị sĩ. Bà là nhà lập pháp nữ duy nhất của Thượng Viện lúc đó. Nhưng điều đó không làm Smith cảm thấy cần phải “dòm trước ngó sau.” Bà đã đưa ra một tuyên ngôn gọi là "Tuyên Ngôn Lương Tri.”

Thời gian đó, Washington tê liệt trong nỗi sợ hãi. Thượng Nghị Sĩ Josehph McCarthy tuyên bố nắm trong tay một danh sách những “người cộng sản” ngay tại Bộ Ngoại Giao. Những con số liên tục thay đổi, từ 205, đến 81, rồi 57. Nhưng điều đó chẳng hề quan trọng. Điều quan trọng chính là nỗi sợ hãi. Hàng loạt giáo viên bị sa thải. Nhà văn bị đưa vào danh sách đen. Viên chức bị hủy hoại sự nghiệp. Họ bị kết tội mà chẳng cần đến bất kỳ bằng chứng nào.

Margaret Chase Smith đã chứng kiến Joseph McCarthy bắt cả đất nước làm con tin trong nhiều tháng bằng những danh sách “cộng sản ma.” Các đồng nghiệp của bà không muốn rước họa vào thân, khi “McCarthy có quyền lực, có số đông, có khả năng khiến một sự nghiệp chính trị tan thành mây khói.”

Bà Smith lúc đó mới làm thượng nghị sĩ được vỏn vẹn một năm và là người phụ nữ duy nhất trong Thượng Viện. Bà có mọi lý do thực tế để giữ im lặng.

Vào ngày 1/6/1950, một buổi sáng của cuộc họp Thượng Viện, bà Smith bước vào nghị trường. Thượng Nghị Sĩ McCarthy ngồi cách bà hai hàng ghế về phía sau. Sự im lặng bao trùm. Bà cất lời:

“Đó là một nỗi sợ hãi và sự bức bối đang lan rộng khắp quốc gia. Những cảm xúc có thể dẫn tới cái chết của cả dân tộc và đặt dấu chấm hết cho mọi điều mà chúng ta – những người Mỹ – từng trân trọng.” Bà lên án hành vi đe dọa và lạm dụng quyền lực. Bà không hề gọi đích danh McCarthy, nhưng ai nấy đều hiểu rõ người bà muốn nói tới là ai.

“Tôi không muốn chứng kiến Đảng Cộng Hòa giành chiến thắng chính trị bằng cách cưỡi trên lưng Tứ Kỵ Sĩ Của Phỉ Báng: sợ hãi, thiếu hiểu biết, cuồng tín và bôi nhọ.” Mười lăm phút của bà Smith. Không to tiếng. Không phỉ báng. Không chỉ trích. Chỉ có sự thật.

McCarthy không đáp lời, bỏ đi trong sắc mặt tái nhợt. Những lá thư ủng hộ dồn dập gửi về văn phòng bà Smith. Các tờ báo ca ngợi lòng dũng cảm của bà. Tổng thống Harry S.Truman gọi đó là một trong những hành động dũng cảm chính trị tuyệt vời nhất mà ông từng chứng kiến. Các cử tri tại Maine không bao giờ quên điều đó. Lịch sử vẫn còn ghi.

Bà Margaret Chase Smith không phải là một kẻ cuồng tín. Bà là một đảng viên Cộng Hòa vùng New England, người tin rằng có những việc đơn giản là không được phép làm trong một nền dân chủ.

Cựu Giám đốc FBI Robert Mueller là một người Cộng Hòa kiểu cũ – trầm lặng, cẩn trọng, tôn nghiêm tuyệt đối. Cả đời ông là một công bộc liêm chính đặt lợi ích quốc gia trên tất cả. Khi làm công tố viên đặc biệt năm 2017 để điều tra vụ Nga can thiệp và có thể thông đồng với chiến dịch của Trump, ông làm đúng giới hạn trách nhiệm. Ông liệt kê mười trường hợp có thể cản trở công lý nhưng từ chối đưa ra kết luận pháp lý về hành vi của tổng thống, viện dẫn chính sách Bộ Tư Pháp không truy tố tổng thống đương nhiệm, nhưng không tuyên “tổng thống vô tội”. Trump và đồng minh tấn công ông không ngừng, gọi ông là phù thủy săn phù thủy. Mueller không đáp trả. Ông chỉ trình bày sự thật của cuộc điều tra và rời đi.

Vào ngày 28/7/2017, lúc khoảng 1 giờ 30 sáng, dù bị chẩn đoán ung thư não, Thượng Nghị Sĩ John McCain vẫn trở lại Đồi Capitol, dập tắt nỗ lực của Đảng Cộng Hòa chỉ bằng một ngón tay cái quay xuống đất. Dự luật bãi bỏ Obamacare thất bại 51- 49. Ổng bỏ phiếu theo lương tâm, không theo đảng phái, càng không vì cố trụ địa vị hưởng lợi. Người Mỹ có 10 năm được chăm sóc sức khỏe với giá cả hợp lý, hợp túi tiền.


Lá phiếu ấy bảo vệ các chương trình bảo hiểm cốt lõi của ACA cho hàng triệu người. Nó cũng nhắc nhở người Mỹ rằng một thượng nghị sĩ vẫn có thể nói “không” khi lương tâm của họ lên tiếng.

Sau hành động ấy, ông nhận lại cơn thịnh nộ của tổng thống cùng đảng. Ông bị chế nhạo vết thương vì chiến tranh của mình. Tên của ông bị sỉ nhục bởi một tổng thống chỉ cần người biết nói “YES.” 

Ngọn Đồi Ngày Nay

Đồi Capitol vẫn sừng sững giữa lòng thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Nó vẫn phủ tuyết trắng xóa vào mùa đông và thảm cỏ vẫn xanh trong mùa xuân. Khách du lịch từ khắp nơi vẫn đến để chiêm ngưỡng nó như là một trong những khẩu đại pháo quyền lực nhất của nước Mỹ. Nhưng thật ra, những tia sáng từ hàng trăm chiếc ghế trong ấy gần như đã tắt lịm. Bầu khí quyển ngập tràn sự khao khát quyền lực. Nó không còn những ánh nắng rực rỡ của công lý, đạo đức, phẩm chất.

Nhánh lập pháp chấp nhận sự mở rộng quyền lực của hành pháp. Quốc Hội chấp nhận thỏa hiệp, đàm phán đổi lấy an toàn chính trị. Những lời phát biểu của các nhà lập pháp được cử tri đón nhận với dự dè chừng quen thuộc: “Hãy nhìn vào lá phiếu của họ, đừng nghe những gì họ nói.”

Công bộc thi nhau ca tụng tổng thống bằng những mỹ từ vốn thường chỉ dành cho các vị thánh. Thái độ của quan chức đối với tổng thống vốn chỉ thấy ở những quốc gia độc tài hiếm hoi còn lại trên thế giới, nhắm mắt cũng có thể gọi đúng tên. Những người từng mô tả Trump là mối nguy hại cho nền Cộng Hòa nay ngoan ngoãn tìm đến Mar-a-Lago. Các tỷ phú chen nhau để được thân cận với với quyền lực rồi hưởng lợi như những bá tước thời trung cổ trong một lễ đăng quang.  

Sự kiện tại Memphis ngày 23/3 cùng một số thành viên trong đội ngũ lãnh đạo cấp cao diễn ra đúng vào thời điểm cuộc chiến chống Iran bước sang tuần thứ tư, cố vấn Tòa Bạch Ốc Stephen Miller đã dành vài phút trong bài phát biểu để ca ngợi Trump. Khi Trump quay sang Giám đốc FBI Kash Patel và nói: "Hey Kash, xem anh có thể nói lời nào 'đỉnh' hơn thế không.”

Patel đáp ngay lại: "Thưa tổng thống, xin cảm ơn Ngài vì đã mang lại một đất nước an toàn nhất trên khắp cõi trần gian này.”

Khi Thượng Viện bỏ phiếu gần như tuyệt đối để thông qua Markwayne Muller, người do Trump chọn, để thay thế Bộ Trưởng Bộ Nội An Kirsti Noem vừa bị sa thải, phản ứng của người Mỹ là: “Chỉ số IQ của chính quyền này đang liên tục tuột dốc mỗi đợt bổ nhiệm”; “Đất nước chúng ta thật ngu xuẩn và thiếu hiểu biết khi lại bầu chọn những kẻ cho phép những chuyện khốn nạn như thế này xảy ra”; “Chẳng ai có thể giải thích nổi rốt cuộc thì Mullin đủ năng lực ở điểm nào. Ông ta không hề có chút kinh nghiệm nào về thực thi pháp luật, an ninh quốc gia hay quản lý thảm họa. Tư cách duy nhất mà Mullin có được chỉ là việc ông ta chuyên bợ đỡ Trump mà thôi.”…

Đó là những ta thán của người Mỹ trên mạng xã hội. Toàn bộ người Cộng Hòa của Thượng Viện bỏ phiếu thuận và im lặng, chỉ trừ Thượng Nghị Sĩ Rand Paul.

Khi tổng thống dùng TSA làm “con tin” cho dự luật bầu cử có lợi cho mình, yêu cầu Cộng Hòa không được thông qua ngân sách thỏa thuận, thì họ nhất mực tuân theo. Cho dù, hàng trăm phi trường cả nước đang tê liệt vì TSA không có tiền trả nhân viên.

Mỗi ngày, Trump thoải mái phát biểu ngô nghê, vô nghĩa về các chính sách quốc gia. Buông lời thô thiển, phỉ báng khi nói về những người không tuần theo ý mình. Đồi Capitol im lặng lắng nghe và chấp nhận. Dù nó chẳng khác gì lời nông nổi của một thanh niên ở tuổi dậy thì, không nhất quán trong suy nghĩ. Nó gây choáng váng thị trường kinh tế thế giới, làm sụp đổ một trường học, lấy đi sinh mạng của hàng ngàn người dân vô tội. Nặng nề hơn, nó làm tan nát những nền tảng trật tự lâu đời của quốc gia và thế giới.

Hơn hai nghìn năm trước, dưới bóng cây ở Corinth, hoặc Athens, các nguồn sử cổ đại không thống nhất về địa điểm chính xác, người được mệnh danh là “chúa tể của thế giới” Alexander Đại Đế một người đàn ông sống trong một cái thùng. Đó là triết gia Diogenes. Đại Đế đề nghị ban cho triết gia bất cứ điều gì ông muốn: của cải, đất đai, quyền lực. Diogenes, đang nằm phơi nắng, không mặc quần áo, nheo mắt nhìn lên vì bóng của vị Đại Đế đã che khuất ánh mặt trời của ông.

“Vậy thì hãy tránh ra khỏi ánh nắng của tôi,” Diogenes từ tốn trả lời. Ông đáp lại quyền lực của vị hoàng đế bằng một yêu cầu nhỏ bé đến mức nó phơi bày sự tồn tại vô nghĩa của Alexander Đại Đế.

Alexander quay sang đoàn tùy tùng và nói: “Nếu tôi không phải là Alexander, tôi ước gì mình là Diogenes.”

Câu chuyện này tồn tại hơn hai nghìn năm. Ở một ý nghĩa nào đó, nó là bản tuyên ngôn của tự do trước quyền lực. Triết gia “thùng gỗ” Diogenes không để quyền lực che khuất ánh nắng của ông, thứ ánh sáng mà ông được quyền sở hữu

Những con người ở Đồi Capitol ngày nay chọn núp dưới cái bóng của lãnh đạo, dù biết họ sẽ bị thiêu hủy hoặc mang bệnh ung thư khi đứng dưới “ánh sáng” đó.

Kalynh Ngô

Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.