Hôm nay,  

Tuy Hai Mà Một?

25/06/202609:38:00(Xem: 384)
Supreme Court_Trump

Trong những ngày sắp tới trước kỳ nghỉ hè, Tối cao Pháp viện sẽ lần lượt phán quyết bốn vụ án then chốt, tất cả đều xoay quanh một câu hỏi cốt lõi: quyền lực của tổng thống Hoa Kỳ có thể đi xa đến đâu. Ảnh minh họa: VB.

  

 

 

Từ ngày lập quốc đến nay, người Mỹ vẫn quen nói đến “ba trụ cột quyền lực” như một thế chân vạc tam quyền vững vàng của Hiến pháp Hoa Kỳ: hành pháp, lập pháp, tư pháp – mỗi nhánh giữ một vai, đứng riêng để giữ cho quyền lực không dồn vào một mối.

Đó là điều vẫn tưởng là kiên cố bất khả xê dịch.

Nhưng nhìn vào quan hệ giữa Tổng thống Donald Trump và Tối cao Pháp viện trong nhiệm kỳ này, người ta khó tránh khỏi suy nghĩ có thực đó là hai thế lực độc lập, hay chỉ là hai khuôn mặt của cùng một dòng quyền lực đang lưu chảy trên sàn diễn Bạch Ốc. Một điệu vũ giữa tổng thống và Tối cao Pháp viện, một bên quyết liệt đẩy tới, một bên vừa giữ vừa nương, đôi khi nhịp nhàng đến nỗi đường ranh giữa người dẫn và người theo chẳng còn thấy rõ.

Hơn một năm rưỡi qua, Tối cao Pháp viện đã nhiều lần mở đường cho những chính sách gây tranh cãi của ông Trump được áp dụng tức thì, bằng những quyết định khẩn cấp, ngắn gọn, ít lời mà hiệu quả rộng lớn.

Tuy thế, bức tranh chưa đến nỗi hoàn toàn một màu.

Cũng chính tòa này đã hai lần đặt tay lên thắng. Một lần chặn kế hoạch điều Vệ binh Quốc gia vào vùng Chicago. Một lần bác bỏ chính sách thuế quan toàn cầu mà ông Trump muốn áp lên nhiều nước. Không lời lẽ oanh liệt, không tuyên bố rầm rộ, nhưng đủ để nhắc rằng quyền lực hành pháp, dẫu mạnh, vẫn còn gặp một chỗ ghìm cương.

Phản ứng của ông Trump sau những phán quyết ấy thì không khó đoán. Ông công kích tòa, gọi các thẩm phán là thiếu năng lực, đáng xấu hổ, không trung thành; và xem bất kỳ giới hạn nào đặt ra cho mình như một thứ phản bội. Cái giọng đó, nếu thêm vài thất bại nữa trong những hồ sơ đang chờ, khó mà giữ được vẻ nhã nhặn bề ngoài giữa hai ngành quyền lực.

Trong những ngày sắp tới, trước kỳ nghỉ hè thường niên, Tối cao Pháp viện sẽ bước vào một giai đoạn quyết định: bốn vụ án lớn, tất cả đều xoay quanh việc ông Trump có thể nới rộng biên giới quyền lực đến mức nào. Đây không còn là những tranh tụng rời rạc, mà là một lần thử xem đường biên giữa hành pháp và tư pháp còn đứng vững đến đâu.

Một vụ đụng vào nguyên tắc quốc tịch theo nơi sinh – điều lâu nay vẫn được xem như không có gì để bàn cãi. Ông Trump muốn dùng sắc lệnh để thay đổi hàng rào đó, không cho trẻ sinh trên đất Mỹ tự động mang quốc tịch nếu cha mẹ là người nhập cư bất hợp pháp hoặc chỉ lưu lại tạm. Ngay cả những thẩm phán bảo thủ cũng tỏ ra dè dặt trước nỗ lực này. Khi yêu sách đã vượt quá xa khỏi lằn ranh pháp lý thông thường, việc tòa bác bỏ không hẳn là một thái độ “cứng rắn” chống lại tổng thống; mà chỉ là giữ lại cái ranh giới vốn dĩ đã có sẵn.

Do đó, nếu ông Trump thất bại trong vụ này, điều đó không hẳn cho thấy Tối cao Pháp viện đang đổi hướng hay trở nên “cứng rắn” hơn với ông. Trên một mặt khác, tòa vẫn tiếp tục tán thành những mục tiêu lâu dài của giới luật gia bảo thủ, như mới đây là phán quyết thu hẹp Đạo luật Quyền Bầu cử.

Ở những hồ sơ khác — nhất là chuyện cách chức các người đứng đầu cơ quan độc lập như Ủy ban Thương mại Liên bang — ông Trump lại có nhiều phần thắng. Quốc hội từng muốn các cơ quan này giữ một khoảng cách với hành pháp, nhưng các thẩm phán bảo thủ nhiều lần cho thấy họ không mấy hài lòng với kiểu thiết kế đó.

Vụ liên quan đến Cục Dự trữ Liên bang là một ví dụ tiêu biểu. Ông Trump muốn cách chức một thành viên Hội đồng Thống đốc. Giới quan sát cho rằng tòa nhiều phần sẽ không để ông làm được điều đó; nhưng câu hỏi quan trọng nằm ở chỗ khác: tòa sẽ nói đến đâu.

Nếu tòa chọn ra một phán quyết rõ ràng, đặt nguyên tắc chung cho quan hệ giữa tổng thống và Cục Dự trữ Liên bang, thì tính độc lập của Fed trước áp lực chính trị sẽ được củng cố. Còn nếu tòa chỉ giải quyết riêng trường hợp này, không đụng tới nguyên tắc, thì câu hỏi tổng thống có thể can thiệp sâu đến mức nào vào chính sách tiền tệ và hệ thống ngân hàng vẫn treo lơ lửng.

Khó đoán hơn cả là hồ sơ về quy chế “Tình trạng Bảo vệ Tạm thời”* dành cho di dân đến từ những xứ sở đang chìm trong chiến tranh hoặc tai ương. Tại đây, chuyện không chỉ là chính sách di trú, mà còn là vai trò của tòa án. Liệu nhánh tư pháp có quyền soi xét những quyết định mang tính hành pháp cao độ, liên quan đến việc ai được ở lại, ai phải ra đi, hay không.

Bốn hồ sơ, bốn vụ án, nhưng thật ra đều mắc cùng một khúc xương: một tổng thống ráo riết thử xem mình có thể trèo qua tới đâu và một Tối cao Pháp viện phải chọn giữa việc giữ chặt tay cương hay buông theo thời thế. Điều được đưa ra phân xử lần này, vì thế, định đoạt số phận độc lập giữa các nhánh quyền lực trong hệ thống hiến định Hoa Kỳ.

Nếu tòa cứ tiếp tục bật đèn xanh, dù chỉ trong những vụ tưởng chừng thuần kỹ thuật ít ai để ý, thì ranh giới giữa các nhánh quyền lực sẽ âm thầm xê dịch, và cái nguyên tắc phân lập được dựng lên từ những ngày lập quốc sẽ nhanh chóng mai một.

Câu hỏi “tuy hai mà một?” khi đó không chỉ là một câu hỏi bâng quơ, mà chính là bước ngoặt lùi của nền dân chủ dưới thời Donald Trump, nơi hành pháp và tư pháp, đáng lẽ phải đứng riêng như hai trụ cột song hành, lại cùng núp dưới một bóng quyền lực duy nhất.

 

Nina Hòa Bình Lê

 

*Hiệu đính sáng thứ Năm, 25 tháng Sáu:

Ngay lúc bài này lên khuôn, Tối cao Pháp viện đã đưa ra hai phán quyết.

1. Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ sáng nay cho phép chính quyền Donald Trump tái áp dụng biện pháp “metering”, chặn người xin tỵ nạn ngay phía Mexico trước đường biên giới "vật lý", với tỷ lệ phiếu 6–3. Biện pháp này cho nhân viên biên phòng quyền yêu cầu người đến cửa khẩu quay trở lại phía Mexico, vì về mặt kỹ thuật họ vẫn chưa “bước vào” lãnh thổ Hoa Kỳ nên không được quyền nộp đơn xin tỵ nạn.

2. Tòa cũng trao tổng thống quyền chấm dứt quy chế “Tình trạng Bảo vệ Tạm thời” (TPS) đối với di dân từ Haiti và Syria, một quyết định có thể khiến hàng trăm ngàn người từ các quốc gia đang chiến tranh nhiều tai ương phải đối diện nguy cơ bị trục xuất ngay từ năm nay, đồng thời nới rộng đáng kể quyền siết chặt chính sách di trú.

Hai phán quyết này, rốt cuộc, đều xoay thêm bánh lái quyền lực về phía hành pháp trong điệu vũ “tuy hai mà một” giữa Bạch Ốc và Tối cao Pháp viện.

Sáng Thứ Tư, tại khu Nam Minneapolis, một nhân viên thuộc Cơ quan Di trú và Thuế quan Hoa Kỳ (ICE) đã nổ súng bắn chết một phụ nữ trong lúc lực lượng liên bang thi hành chiến dịch truy quét di dân. Vụ nổ súng ngay lập tức làm dấy lên biểu tình và phản ứng gay gắt từ chính quyền địa phương.
Còn nhớ hồi tháng Giêng năm 2025, Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc một cách đầy oai phong sau chiến thắng vang dội. Lúc đó, gần một nửa đất nước ủng hộ ông. Nhưng giờ đây, khi bước sang năm 2026, tình thế đã thay đổi. Vị Tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ đang phải đối diện với nhiều sóng gió; và tỷ lệ người dân tín nhiệm ông đang rớt xuống mức thấp gần như kỷ lục.
Những vụ xả súng giết người hàng loạt là có thể ngăn ngừa được. Nếu chính quyền Mỹ có thêm các luật liên bang về kiểm soát súng, tình hình sẽ tiếp tục được cải thiện. Giới truyền thông có vai trò quan trọng trong việc truyền bá những thông tin về bạo lực súng đạn để nâng cao ý thức của người dân.
Tiến sĩ Philip Cafaro cho rằng vấn đề giảm tăng trưởng kinh tế 0.5% không đáng lo ngại bằng tình trạng phá hoại môi trường. Một trong những cách bảo vệ môi trường hữu hiệu là cần giảm dân số toàn cầu, vì vậy giảm tỉ lệ sinh là điều cần thiết.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Không rút tỉa được kinh nghiệm trong nhiệp kỳ I, Tổng Thống lại cho áp dụng chính sách thuế quan trong nhiệm kỳ II. Thuế quan một lần nữa lài gây thiệt hại đáng kể đến nông nghiệp Hoa Kỳ bằng cách gây ra các biện pháp trả đũa thuế quan, khiến hàng hóa Mỹ kém cạnh tranh hơn ở nước ngoài, thu hẹp thị trường xuất khẩu (như đậu nành sang Trung Quốc), tăng chi phí vật liệu và máy móc (phân bón, phụ tùng máy móc), xáo trôn thị trường và giảm lợi nhuận của nông dân, dẫn đến khó khăn tài chính nghiêm trọng. Chỉ có một số nhà sản xuất trong nước (như người nuôi tôm) được bảo vệ ngắn hạn khỏi hàng nhập khẩu.
Khi ngày kỷ niệm ông Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc sắp đến gần, việc theo dõi con đường làm ăn của vị Tổng thống này hóa ra là một việc không dễ. Hầu như tuần nào báo giới cũng khám phá thêm một vụ mới — có khi là dự án tiền ảo, có khi là hợp đồng đầu tư đến từ phương Đông xa xôi. Những công ty mang tên “Trump” hoặc dính dáng đến danh xưng ấy phần lớn là cơ sở tư nhân, không buộc phải công khai sổ sách. Tuy vậy, qua hồ sơ pháp lý, thông cáo thương vụ, và công trình điều tra kiên trì của nhiều nhật báo, một bức tranh rõ rệt hiện ra: sự làm giàu của ông Trump và các thành viên trong gia đình trong nhiệm kỳ thứ hai đạt mức chưa từng thấy trong lịch sử chính giới Hoa Kỳ.
Không có cộng đồng di dân da màu nào an toàn trước những chính sách chống di dân cả bất hợp pháp lẫn hợp pháp của chính quyền hiện nay.
Một video đang lan truyền mạnh trên các trang mạng xã hội về việc Cảnh sát Di trú (ICE) bắt giữ một công dân Hoa Kỳ vì người này “trông giống người Somali.” Nhân viên ICE túm lấy người này, bóp cổ, quật anh ta xuống đất, mặc cho người đàn ông liên tục cầu xin hãy xem chứng minh hộ chiếu kỹ thuật số của mình. Nhưng các nhân viên ICE từ chối.
Năm 2026 sắp đến, hứa hẹn nhiều thay đổi sâu rộng về khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe đối với người có thu nhập trung bình thấp, người già, người tàn tật, nguyên nhân là do những chính sách mới, thay đổi luật ngân sách và cải cách Medicare/Medicaid.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.