Hôm nay,  

Những Bà Vợ Dữ Dằn

29/07/199900:00:00(Xem: 8978)
Bạn,
Ba câu chuyện sau được một nữ phóng viên của báo Phụ Nữ xuất bản tại Sài Gòn ghi lại: nhân vật chính là ba bà vợ mà theo ghi nhận của nữ phóng viên này đó là những người vợ có ngôn ngữ dữ dằn, khẩu xà. Câu chuyện thứ nhất xảy ra tại quán phở, hai chuyện cuối xảy ra tại Côn Đảo. Tất cả ba ông chồng trong ba câu chuyện đều có chung một tình cảnh là có bà nội trợ thuộc hàng “cọp rừng già châu Phi” như ghi nhận sau đây của nữ phóng viên nói trên:
Biết nghe lóm chuyện người khác là xấu, nhưng tôi không thể không nghe chuyện của đôi vợ chồng cạnh bàn trong một tiệm phở hôm kia. Vì bà vợ nói quá lớn, giọng the thé: Nó là em dâu của anh chứ có phải má anh đâu... Hay là anh lấy nó" Người đàn ông cúi gầm mặt ăn, đến lúc chịu không nổi buột miệng càu nhàu: Ăn nói tầm bậy tầm bạ không... Câu nói ấy càng khiến cho người đàn bà hung hăng hơn, bà ta xỉ ngón tay trỏ vào mặt chồng: Tui báo trước, đừng để tui thấy được, tui xé xác hai người ra hàng trăm mảnh. Lúc này, hầu như tất cả những người đang ngồi ăn trong quán đều quay đầu nhìn về cặp vợ chồng kia. Ánh mắt họ vừa ngán ngẩm cho bà vợ dữ dằn, vừa thương hại cho người chồng đang cúi gầm mặt.

Chứng kiến sự chịu đựng của người chồng trên, tôi lại nhớ đến anh P mà tôi quen biết trong dịp ra Côn Đảo. Nghe nói, P mới cưới vợ hơn 1 năm đã làm đơn tình nguyện ra đảo công tác. Lại càng bất ngờ hơn khi P cho xem ảnh một thằng cu kháu khỉnh, giống cha như đúc. Thấy tôi có vẻ không tin vào sự tình nguyện ra phục vụ đảo của anh. P cười úp úp mở mở: Ừ thì cũng có lý do. Buổi chiều trước ngày tôi rời Côn Đảo, P đến nhà khách rủ tôi ra ngồi cầu tàu hóng gió biển. Nửa đùa nửa thật, P hỏi tôi: Chị là bạn của chị Hạnh Dung, vậy chị trả lời tôi xem vợ dữ thì chồng nên bỏ hay nên để. Tôi cười: Vấn đề là bản chất hay hiện tượng. P kể: Thiệt ra bản chất bà xã tôi tốt thôi. Ngày chí tối bà chỉ biết đi làm rồi về săn sóc chồng con, nhà cửa. Nhưng tôi thì ngược lại, khoái bù khú với bạn bè sau giờ làm việc. Mỗi lần tôi đi về khuya là bả đập đồ đạc, tru tréo ầm ĩ. Một buổi chiều tình hình đang còn căng thẳng vì tôi đi uống cà phê suốt buổi sáng thì bỗng đâu một ông bạn của tôi lò dò tới rủ đi nhậu. Gặp bả đang tưới hoa trước sân, anh này nói vui: Chị cột chân nó thì cột, chớ tới hồi mất cũng mất bà chị ơi. Sẵn thau nước dưới chân, bả nộ khí xung thiên bưng hất ráo vô người tôi. Sau bữa đó, tôi làm đơn ra đây để mong vợ tôi nghĩ lại mà tự sửa đổi. Nhưng tôi có cảm giác cô ấy ngày càng ghê gớm hơn. Cứ mỗi lần tôi về phép, bên cạnh mâm cơm ê hề thịt cá, bao giờ cũng là khuôn mặt hình sự dữ dằn. Tôi biết cô ấy chỉ vì sợ mất tôi thôi. Nhưng tôi ngán quá. Có lúc tôi trốn luôn hai, ba tháng không về, thì cô ấy gửi con cho ngoại để ra đảo. Lần nào cũng vậy tay xách nách mang đủ thứ món, nhưng vừa đặt giỏ xuống là lập tức tra hỏi tôi, rồi làm mình làm mẩy la hét, khóc lóc.
Bạn,
Câu chuyện thứ ba đầy tính bi hài được nữ phóng viên ghi lại như sau: Sáng hôm sau tôi chứng kiến một bi hài kịch khác. Đấy là lúc hay tin biển động, tàu không nhổ neo về đất liền được, ông K công tác ở trạm thu mua nông sản huyện L.Đ bỗng dưng lính quýnh, hốt hoảng. Nhìn ông chạy đôn đáo để tìm cách báo tin về nhà cho vợ, ai cũng mắc tức cười: Ông làm như về trễ một ngày, bà lấy dao bằm ông ra vậy... Ai dè ông K gật đầu: Ờ dám có đó nghen. Trước đây, tui bị bà hăm he hoài, lần này chắc chết thiệt, nghĩ tới mà ớn lạnh. Tưởng ông nói chơi, nào ngờ tối đó ngồi nói chuyện với anh H.G, bạn ông K, tôi nghe anh kể: Bà xã của ông thuộc hàng cọp rừng già châu Phi... Tôi chợt nhớ lại hồi sáng, ông K đứng ngắm sóng biển đánh ầm ầm vào kè đá, bỗng trỗi giọng hát: Chỉ có thuyền mới hiểu, biển hung hăng dường nào!

Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.