Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

13/04/200200:00:00(Xem: 6958)
Gơœi Bác Bạn Vong Niên
Một bác bạn vong niên cuœa đứa Nam Man năm rồi mới mừng thất thập cổ lai hy, về Việt Nam cưới vợ tuổi vừa tròn 30. Cặp vợ chồng..."già" vừa qua Úc thì "bác gái" đã sanh đôi. Nhân đó mà Đứa Nam Man có mấy lời "Gơœi bác bạn vong niên":

"Lão bạng sinh châu" đúng quá nè,
Từ nay có cháu ẵm rồi he.
Mừng ông chẳng boœ công... chăm chút,
Chịu bác không nề sự... nhắm nhe.
Biết cách mần "phu nhân" haœo ngọt,
Ra tài khiến "bác gái" thèm me.
Bao giờ tổ chức... "ăn lành háng"...
Nhớ hú Nam Man một tiếng nghe.

*
Tốt Mái hay Chết Trống

Sanh bao nhiêu đó đuœ nuôi rồi,
Nghỉ đeœ là vừa chú thím ơi.
Bữa trước cháu nào vừa giáp tháng"
Tuần sau con đó lại thôi nôi!
Áo quần thím... sắm chùng chùng tí,


Son phấn... mình tô lợt lợt thôi,
Tốt mái thì thường hay chết trống,
Sanh bao nhiêu đó đuœ nuôi rồi.

*
Quay Mòng Mòng

Gần đây phaœi nói... mệt thì thôi,
Chẳng có tuần nào chẳng "thiệp mời".
Cứ hết tân hôn thì đại cát,
Vừa ngưng giáp tháng lại thôi nôi.
Lo quà sinh nhật, lo gần chết,
Chạy báo chúc mừng, chạy đuối hơi.
Bộ tươœng Nam Man giàu lắm haœ,
Nam Man nghèo muốn rớt mòng tơi.

*
Lại Chúc Bạn "Trăm Năm Hạnh Phúc"

Tuần sau bác lại cưới thêm bà,
Đám cưới lần này bốn hoặc ba.
Sánh bác, anh em mình kém hẳn,
So ông, chúng bạn nó thua xa.
Cứ vài ba tháng... ông mời nhậu,
Rồi một ít hôm... tớ gơœi quà.
Kính chúc ông "trăm năm hạnh phúc",
Nhưng lần này, lần chót nghe cha!

Nam Man

“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.