Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

13/04/200200:00:00(Xem: 6957)
Gơœi Bác Bạn Vong Niên
Một bác bạn vong niên cuœa đứa Nam Man năm rồi mới mừng thất thập cổ lai hy, về Việt Nam cưới vợ tuổi vừa tròn 30. Cặp vợ chồng..."già" vừa qua Úc thì "bác gái" đã sanh đôi. Nhân đó mà Đứa Nam Man có mấy lời "Gơœi bác bạn vong niên":

"Lão bạng sinh châu" đúng quá nè,
Từ nay có cháu ẵm rồi he.
Mừng ông chẳng boœ công... chăm chút,
Chịu bác không nề sự... nhắm nhe.
Biết cách mần "phu nhân" haœo ngọt,
Ra tài khiến "bác gái" thèm me.
Bao giờ tổ chức... "ăn lành háng"...
Nhớ hú Nam Man một tiếng nghe.

*
Tốt Mái hay Chết Trống

Sanh bao nhiêu đó đuœ nuôi rồi,
Nghỉ đeœ là vừa chú thím ơi.
Bữa trước cháu nào vừa giáp tháng"
Tuần sau con đó lại thôi nôi!
Áo quần thím... sắm chùng chùng tí,


Son phấn... mình tô lợt lợt thôi,
Tốt mái thì thường hay chết trống,
Sanh bao nhiêu đó đuœ nuôi rồi.

*
Quay Mòng Mòng

Gần đây phaœi nói... mệt thì thôi,
Chẳng có tuần nào chẳng "thiệp mời".
Cứ hết tân hôn thì đại cát,
Vừa ngưng giáp tháng lại thôi nôi.
Lo quà sinh nhật, lo gần chết,
Chạy báo chúc mừng, chạy đuối hơi.
Bộ tươœng Nam Man giàu lắm haœ,
Nam Man nghèo muốn rớt mòng tơi.

*
Lại Chúc Bạn "Trăm Năm Hạnh Phúc"

Tuần sau bác lại cưới thêm bà,
Đám cưới lần này bốn hoặc ba.
Sánh bác, anh em mình kém hẳn,
So ông, chúng bạn nó thua xa.
Cứ vài ba tháng... ông mời nhậu,
Rồi một ít hôm... tớ gơœi quà.
Kính chúc ông "trăm năm hạnh phúc",
Nhưng lần này, lần chót nghe cha!

Nam Man

Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
Hắn đẩy cửa, bước ra đường. Tiếng nhạc đuổi theo sau lưng, nhỏ dần và im hẳn. Biển Long Beach trước mặt, trải dài, đen thẳm trong bóng đêm, gợn lên những đợt sóng trắng ven bờ, rì rào, chầm chậm, kiên nhẫn. Hắn ngồi lên kè đá, nhìn ra xa. Những điểm sáng trên biển như các vùng sao tụ hội. Tàu bè có vẻ hơi nhiều
Tôi ngủ quên lúc nào không hay, khi tỉnh dậy trời chưa sáng hẳn. Tôi ra đón chuyến xe lam sớm để lên quân trường. Tôi bị phạt chạy suốt buổi sáng hôm đó, cũng may không có hình phạt dã chiến cho sinh viên. Mồ hôi nhễ nhại, tay ôm súng, chân chạy không thôi nhưng lòng tràn ngập niềm vui. Hình ảnh Mai vẫn hiện
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.