Hôm nay,  

Tổng Tài Bá Đạo

12/02/202220:31:00(Xem: 3547)

Truyện ngắn

xijinping cartoon

 

Hồng cung trang hoàng rực rỡ, cờ xí đỏ lòm, khẩu hiệu toàn lời lẽ đao to búa lớn bừng bừng khí thế cứ như thể sắp nhuộm đỏ cả thế gian này. Tập xếnh xáng bước lên đài, vẻ mặt hí hửng đầy vẻ dương dương tự đắc, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng thép lạnh gáy bất cứ kẻ nào vô tình nhìn thấy, đôi má chảy xệ, môi mỏng mím lại. Y mặc bộ đồ đại cán, cài kín nút cổ, kiểu cách điệu bộ y hệt mấy xếnh xáng tiền bối. Y đảo mắt một lượt rồi xìa hai tay nắm chặt ra phía trước để chào quan khách:

 

– Nhiệt liệt chào mừng các hạ, tại hạ vô cùng cảm kích khi các hạ cùng về phó hội. Mặc dù chú Sam và bọn thù địch tẩy chay phá rối nhưng đại hội võ lâm mùa đông nhất định thành công, đại thành công. Tại hạ thết quốc yến ở hồng cung nàychiêu đãi các hạ để tỏ tình quý mến.

 

Y đọc diễn văn dài lòng thòng, nghe vuốt mặt không kịp, quan khách bên dưới nghiêm trang lắng nghe, sự im lặng tuyệt đối đến độ có thể nghe được nhịp tim thì thụp của kẻ kế bên. Khi Tập dứt lời thì toàn bộ người trong cung vỗ tay rầm rộ như thác đổ triều dâng. Tập lim dim mắt quan sát và khoái trá với sự phục tùng tuyệt đối. Y rời bục diễn, bước đến bên tổng đàn chủ Nga La Tư nắm lấy tay hắn ta giơ cao:

 

– Ngộ muốn giới thiệu với các hạ, đây là người bạn chí cốt, là đồng chí của ngộ. Chúng tôi tâm đầu ý hợp, đồng chí đồng lòng, đồng tịch đồng sàng, đồng mâm đồng chiếu…

 

Tay đàn chủ cũng bắt chước Tập xếnh xáng cung tay theo kiểu con nhà võ để chào quan khách, mặt hắn lạnh như băng Bắc Cực, đôi mắt sắc lẻm. Hắn vốn là sát thủ máu lạnh, thời thế đưa đẩy hắn ta lên ngôi tổng đàn chủ. Hắn cùng với Tập tổng tài có chung mộng lớn làm bang chủ suốt đời, cả hai cùng sai xử bọn đàn em sửa luật để được danh chánh ngôn thuận mà ở ngôi, xem ra cả hai còn nhiều thứ đồng nhau lắm, thiên hạ vẫn bảo:  “Ngưu tầm ngưu mã tầm mã” là vậy.

 

Đàn chủ Nga La Tư phó hội để ủng hộ Tập xếnh xáng, phá thế tẩy chay của đối thủ của hắn là chú Sam, ngoài ra trong lòng hắn còn có toan tính riêng, tuy nhiên khi thấy quyền lực tuyệt đối của tổng tài thì hắn ta lấy làm khó chịu, bề ngoài thì vẫn lạnh như băng. Đại hội võ lâm mùa đông năm nay bị tẩy chay quá mạnh. Chú Sam, ngài tổng thủ xứ Kangaroo, shogun võ sĩ đạo… đều vắng mặt cả. Thế giới tẩy chay vì tổng tài bá đạo quá tàn độc. Nga đàn chủ thấy thiên hạ tẩy chay trong lòng y vui lắm, y đâu có muốn tổng tài thành công. Y khoái trá thì thầm với tay cận vệ:

 

– Chuyến này Tập xếnh xáng lỗ sặc máu, lỗ là cái chắc!

 

Tổng đàn chủ Nga La Tư sơ sót quên tắt nút microphone, bởi vậy Tập xếnh xáng nghe lọt. Y cười mím chặt môi, đôi mắt như một khe hẹp:

 

– Ây da, Nga đàn chủ chớ có lo lắng, một cái đại hội chứ mười cái ngộ cũng chơi tới bến! Nhằm nhò gì mấy cái chuyện lỗ lã. Dân ngộ đóng thuế nhiều lắm, tha hồ mà xài, đứa nào có mở mồm là ngộ đập chết mẹ nó liền. Dân đen là cái nghĩa địa gì, ngộ đả hổ diệt ruồi dữ lắm mà có đứa nào dám hó hé đâu!

 

Đàn chủ biết mình hớ, tuy nhiên với bản lãnh sát thủ máu lạnh nên hắn chẳng lúng túng tí nào, thậm chí còn bỏ nhỏ:

 

– Thật không hổ danh đệ nhất tổng tài!

 

Được khen là sướng, làn sóng rần rật chạy suốt châu thân tổng tài, tuy nhiên y làm bộ khiêm tốn:

 

– Ây da, ngộ hổng dám, hổng dám! Đàn chủ mới là đệ nhất!

 

Cả hai đưa đẩy, làm ra vẻ nhường nhau nhưng thật tâm thì kẻ nào cũng ngấm ngầm tự cho mình là đệ nhất tổng tài.

 

Đại hội võ lâm mùa đông năm nay thiên hạ tẩy chay quá trời, người ta coi khinh tổng tài, cho y là tay bá đạo, tàn sát diệt chủng người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ, bóp chết dân chủ Hương Cảng, cướp biển, cướp đảo, gài bẫy cho vay khắp nơi… đã thế người của y say máu chiến lang, gây sự khắp chốn giang hồ, ra tay cuỗm mọi thứ từ vật chất đến sản phẩm tinh thần của thế gian về làm của riêng. Thiên hạ tẩy chay kiểu này thì lỗ sặc gạch, lỗ trào máu họng. Biết chắc là lỗ nhưng Tập xếnh xáng đâu có tè, tung tiền ra chơi trội để lấy le với thiên hạ.

 

Quan khách trong hồng cung hỉ hả nâng ly chúc mừng Tập xếnh xáng, ngoài bọn thủ hạ tay chân trong nước còn có mấy mươi vị tổng thủ các xứ khác về phó hội. Bọn ấy vác mặt đến phó hội chẳng phải vì yếu mến Tập, chẳng qua là tệ Tàu thơm quá, chúng sợ tẩy chay thì Tập giận sẽ mất mối làm ăn. Xưa nay ruồi kiến có chê mật mỡ bao giờ?

 

Tập xếnh xáng lại nâng ly mời đàn chủ Nga La Tư:

 

– Ngộ cảm ơn nị chẳng ngại đường xa về phó hội, cảm ơn cái tình của nị ủng hộ ngộ còng đầu bọn dân chủ Hương Cảng, cảm ơn nị đứng về phía ngộ khi ngộ le lưỡi bò liếm biển đông... Nhưng nị cũng đừng quên à nha, Ngộ ủng hộ nị xâm chiếm bán đảo Crimea, tấn công Ukraine, vậy là huề đấy nhé!

 

Đàn chủ Nga La Tư cười không hé mép, ánh mắt lạnh hơn thần âm phủ. Hắn giả lả:

 

– Chúng ta là đồng chí mà! Hà tất phải đa lễ, duy có điều ta muốn hỏi tổng tài, cớ sao người của Tập cứ xà xẻo đất biên giới của ta, xâm nhập sông Tùng Hoa, cài cắm gián điệp khắp nơi, hàng hóa của Tập tổng tài tràn ngập đất ta mà hàng ta thì bị ngăn chặn cho vào đất nị chỉ nhỏ giọt.

 

Tập xếnh xáng nghe thế, y cười ruồi, mắt híp tịt lít:

 

– Ây da, nị đừng có nói vậy được không chứ! Chúng ta là đồng chí mà! Phải bỏ tiểu tiết để giữ đại cục. Nước nị lớn nhất thế giới, dẫu mất tí ti đất biên thùy thì có sao đâu. Nị còn có thể lấy đất của Ukraine hay mấy nước nhỏ hơn bù vô. Nị hổng biết đó thôi, thằng con hoang của ngộ nó còn dám dâng cho ngộ bao nhiêu là đất liền, biển, đảo… trong khi nó bé không bằng cái móng tay của nị. Còn cái vụ gián điệp hả? Ây da, ở đâu mà hổng có, Ngộ cắm ở đất thằng con hoang cả lũ, bởi vậy bọn nó nói gì, làm gì, nghĩ gì... ngộ biết hết trơn hết trọi.

 

Tập dứt lời thì có một gã ma cô cò ke lục chốt làm đầu lĩnh xứ chùa tháp Angkor rón rén đến bên, y khúm núm khom lưng:

 

– Dạ, em xin được phép mời nhị vị đại ca một ly, đội ơn nhị đại ca che chở bảo hộ em bấy lâu nay.

 

Tập xếnh xáng đưa mắt cho đàn chủ, cả hai nhếch mép cười khinh bỉ. Tập vỗ vai xoa đầu tay đầu lĩnh tép riu ấy:

 

– Chú em này ngoan lắm, chú ấy theo phò ta chửi chú Sam và bọn đàn em của lão ấy quá trời luôn, hủy bỏ căn cứ và vũ khí của chú Sam, công nhận lưỡi bò liếm biển đông của ngộ.

 

Đoạn tổng tài cầm ly rượu bước xuống đàn, đi cụng ly với một số chư hầu thần phục. Y thấy thị uy tuy đã đủ nhưng cũng cần phải ban ơn để bọn ấy thêm phần trung thành. Gặp tay chư hầu nào y cũng hứa hẹn đầu tư, xây dựng, mua bán… mà không cần điều kiện như bọn Uncle Sam, nếu bọn chư hầu ấy không trả nợ nổi thì y chỉ mượn tạm tạm cảng biển, đặc khu, lãnh thổ… trong vòng trăm năm thôi! Y cũng lệnh cho bọn thủ hạ dúi vào túi của mấy gã chư hầu một nắm bạc, thế là bọn chúng răm rắp nghe lời y.

 

Nhân lúc tổng tài đi chuốc rượu, tay thủ hạ thân tín của Nga đàn chủ xì xầm vào tai chủ:

 

– Đâu có được đại ca, Tập xếnh xáng độc chiếm biển đông, đề ra ngoại giao chiến lang, nhất đới nhất lộ. Y lăm le bá chủ thế giới, vậy thì y có coi tổng đàn chủ ra gì! Xưa nay kẻ nào tin lời tổng tài thì chỉ có nước sắm bị gậy để làm bang chủ cái bang hết ráo.

 

Nga đàn chủ cười nhẹ, y liếc nửa con mắt nhìn thằng đàn em:

 

– Chú mày khéo lo, có đời nào ta chấp nhận cho lão ấy làm bá chủ, chẳng qua là bề ngoài ta phải ủng hộ y để y không cản trở việc của ta. Ta với y hợp tác để đối phó chú Sam, tuy nhiên y đang dòm ngó xứ tuyết Bắc Cực của ta, con rồng đỏ mưu mô lấn sân gấu trắng, sao ta có thể ngồi yên. Ta có kế sách cả rồi!

 

Tay đàn em cười cầu tài:

 

– Tổng đàn chủ anh minh, nhìn xa trông rộng, em khâm phục!

 

Tập xếnh xáng rảo một vòng rồi quay lại ngai của y. Y lớn tiếng phủ dụ:

 

– Ngộ đãi các hạ những món cường dương bổ thận, ích khí tráng kiện toàn những món ăn gia truyền cộng với rượu thượng hảo hạng của bọn tây dương. Giờ thì các hạ hãy thưởng lãm cái đẹp của Hán tộc.

 

Nói xong y vỗ tay ba phát, một đàn xẩm Tàu mặc xường xám xẻ tới hông túa ra, phải công nhận tổng tài cho tuyển những em xẩm đẹp nhất của Hán tộc. Mấy em xẩm Tàu uốn éo ưỡn ẹo vờn quanh quan khách phó hội. Cả bọn đực mặt đờ đẫn nhìn. Khi mấy em xẩm ca eo éo thì các vị vỗ tay rào rào như bọn robot đã được lập trình. Hồng cung tưng bừng tiệc, ngoài sân bọn võ sĩ, vận động viên dốc hết sức trong giá rét để tranh tấm mề đay, khán đài thì lạnh tanh không một bóng người.

 

– Tiểu Lục Thần Phong

(Ất Lăng thành, 1/22)

 

 

Tháng Tư vừa mới chớm, trái tim của những người con Việt hải ngoại bắt đầu rỉ máu, vết thương của 51 năm qua vẫn mãi chưa bao giờ lành, một khi quê hương đất mẹ vẫn đang bị cầy xéo, dân vẫn khốn đốn, nền tự do dân quyền không có, những cựu chiến binh VNCH với thân hình còi rọc, như những phế nhân lầm lũi sống ở tận đáy xã hội của đất nước nơi mình được sanh ra; họ là những minh chứng sống cho thấy dưới chế độ xã hội chủ nghĩa Cộng Sản sau 51 năm, đời sống không khả quan hơn, vẫn đói khát, bị vùi dập, kiểm soát, bị trả thù đến bao nhiêu kiếp đời, bọn người chiến thắng vẫn chưa vừa lòng!
Trong lãnh vực nghệ thuật, luôn có một câu hỏi khó trả lời, chưa hề có câu trả lời nào thỏa mãn. Đó là, Sáng tác làm cho thưởng ngoạn trì trệ, hay thưởng ngoạn làm cho sáng tác trì trệ? Nhạc, họa chậm phát triển là do sáng tác hay thưởng ngoạn? Văn, thơ lỗi thời là do thưởng ngoạn hay sáng tác? Người phu xe nên đi trước xe chở như trường hợp xe kéo? Hoặc nên đẩy sau xe như trường hợp xe xích-lô? Sáng tác luôn là kẻ phục vụ. Thưởng ngoạn luôn là người ngồi trước hay ngồi sau thích thú. Tôi nghĩ, câu trả lời tùy mỗi giai đoạn, mỗi địa dư, mỗi trường hợp, không có câu trả lời chung. Câu trả lời lần này bắt đầu từ mệnh đề: Hầu hết người Việt thưởng ngoạn hay sáng tác đều yêu thích nhạc tình. Trên thế giới cũng vậy. Đa số người nghe đón nhận, ủng hộ ca khúc tình yêu.
“Ngựa phi, ngựa phi đường xa Tiến trên đường cát trắng trắng xóa Tiến trên đường nắng chói chói lóa Trên đồng lúa theo cánh chim trời bay trên cao…” Đó là tiếng vó ngựa vang lên giữa khu phố Little Saigon vào một ngày giáp Tết Bính Ngọ tại quán Cà Phê Factory do ban nhạc NTM hợp ca bản “Ngựa Phi Đường Xa” của nhạc sĩ Lê Yên trong buổi chiều tất niên của Việt Báo và ra mắt sách “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” của nhà văn Phan Tấn Hải hôm 13 tháng 2 năm 2026.
Ca khúc “Nguyệt Cầm” của Cung Tiến là một hiệu quả đồng cảm với bài thơ “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu. Cả hai là sự đồng cảm với câu chuyện Bến Tầm Dương của nhà thơ Bạch Cư Dị. Chuyện Bến Tầm Dương nơi Bạch Cư Dị gặp gỡ một kỹ nữ cao niên. Ông nghe bà đàn hát kể lại thân phận trong cuộc sống nổi trôi. Đồng cảm “Cùng một lứa bên trời lận đận / Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau,” (1) qua lời kể với tiếng đàn dưới trăng, Bạch Cư Dị đã viết tác phẩm “Tỳ Bà Hành.” Một tuyệt tác của thi ca cổ điển Trung Quốc.
Năm nay 31 tuổi, Bad Bunny sinh ra tại Puerto Rico, lãnh thổ nói tiếng Tây Ban Nha của Mỹ và cũng là sanh quán của không ít ca sĩ tên tuổi của Mỹ. Gia đình Bunny là những người Công giáo, với cha Bunny là một tài xế xe tải và mẹ anh là một cô giáo tiếng Anh ngoan đạo. Bunny hát trong ca đoàn của nhà thờ từ nhỏ và sáng tác nhạc từ năm 14 tuổi với giấc mơ trở thành một nghệ sĩ, dù anh theo học đại học về truyền thông thu thanh truyền hình để trở thành một người dẫn chương trình radio hay truyền hình.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
Trong thế giới nhiễu động hôm nay, khi nhịp tiện nghi càng tăng thì khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như càng xa, tranh của Ann Phong như một nốt lặng giữa biến tấu thời đại, đưa người xem tìm lại chính mình giữa cơn quay cuồng của văn minh. Mời tham dự cuộc triển lãm: Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất - Triển lãm: Making Peace with the Earth, 415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672, Thời gian: 15 tháng Giêng – 8 tháng Ba, 2026, Địa điểm: Casa Romantica Cultural Center and Gardens
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.