Hôm nay,  

Thơ Trần Hạ Vi

14/06/202308:14:00(Xem: 3489)
Crazy
Bản vẽ của Đinh Trường Chinh.



Khi bạn rơi


Khi bạn đi leo núi
Bạn mặc đồ bảo hộ và mang dây thừng

Khi bạn đi lặn biển
Bạn mang đuôi nhái và bình dưỡng khí

Khi bạn đi trên bờ dạo chơi
Cùng một ai đó
Bạn không mang gì cả

Đất sụt lún há hoác. Bạn rơi tõm xuống.
Người bạn đường biến mất.

Bạn rơi. Rơi không trọng lượng. Mỗi lúc một nhanh
Bạn quờ quạng. Chộp được một cánh tay

Nhưng đó không phải là cánh tay. Là nhánh cây.
Nó gãy và rơi khỏi tay bạn.

Bạn nghĩ bạn đang rơi xuống tâm trái đất
Bạn tuyệt vọng. Nghĩ mình sẽ chết

Bạn chợt nhớ
Đống quần áo dơ bên máy giặt.


Cảm ơn

Bạn bị ném thẳng vào một con sông


Sâu. Nước chảy xiết.
Bạn đã quên trước đó như thế nào
Bạn không biết sau đó như thế nào

Bạn đắm chìm. Bạn cố bơi. Bạn ngộp nước.
Bạn sặc sụa. Bạn sắp chết. Một bàn tay
Lôi bạn lên bờ.

Bạn cắm đầu đi tiếp
Qua khu rừng già. Đến đường cái lớn

Khi quần áo đã khô ráo
Bạn nhớ lại: Bạn đã quên cảm ơn.


Khi nghĩ nhiều về một người

Khi nghĩ nhiều về một người
Bạn nhớ lại những cái tốt
Những sẻ chia cảm động đã được nghe

Bạn nhớ lại những cái bạn không thích
Đôi lần nóng giận
Một chút tự cao

Bạn nhớ lại những đêm đầy sao
Mặt trăng chìm khuất, như khi bạn đánh mất
Một người
Theo ngọn gió bay ngang

– Trần Hạ Vi

Chị Thiên Kim sinh trưởng vào thập niên năm mươi của thế kỷ trước, trong một gia đình khá giả có cửa hiệu buôn bán ở phố Ngã Giữa, đường Phạn Bội Châu, Huế (nay là đường Phan Đăng Lưu). Hồi học trường Đồng Khánh chị đã nức tiếng hoa khôi, nên mỗi lần tan lớp, có nhiều “cái đuôi” theo về tận ngõ, hoặc trồng cây si trước cổng đợi tan trường...
Sáng sớm, vừa mở di động vào messenger gặp ngay tin nhắn của Duyên. Sững người. Rồi cười. Sao thế nhỉ? Sao con bé lại hỏi câu ấy nhỉ? Đang định nhắn “Sao em biết?” thì giật mình, xóa chữ đi lùi, sửa lại...
Ông Hương Cả làng Ngọc Thạnh nổi tiếng mát tay, tuy là chức sắc trong làng nhưng người làng ít kêu ông là ông Hương Cả mà họ kêu là thầy Hai. Thầy Hai bốc thuốc Nam rất hiệu nghiệm, ai bị bệnh gì cũng tìm tới thầy Hai. Thầy Hai xem mạch và bốc thuốc làm phước chứ chẳng phải lấy tiền...
Tôi và Hùng giận nhau đã hơn tuần lễ sau một trận cãi vã dữ dội, chúng tôi quyết định xa nhau. Khuôn mặt cương nghị tuấn tú của chàng với nụ cười ngạo nghễ luôn luôn ám ảnh tôi...
Người chồng cô có một số phận khá kỳ lạ. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo khó trong vùng đồng bằng sông Cửu Long...
Thơ của ba nhà thơ: Nguyễn-hoà-Trước, Trần Hạ Vi, Trần Yên Hòa...
Kể lạ, ở “nước non mình”, bút hiệu của các nhà sáng tác qua nhiều lãnh vực văn chương, thi ca, âm nhạc, hội họa, nghiên cứu phê bình, truyền hình, báo chí, diễn viên, có bút hiệu/danh, là Sơn [không kể Sơn ở đầu như Sơn Nam, Sơn Tùng, Sơn Vương…] là đông vô số kể. Thiếu Sơn, Triều Sơn, Trúc Sơn, Phạm văn Sơn, Trịnh Công Sơn, Mai Sơn, Phong Sơn, Vân Sơn, Trần văn Sơn, Linh Sơn, Trần Áng Sơn, Từ Sơn, Vinh Sơn, Tiến Sơn, Cao Sơn, Ngô văn Sơn, Lê Thái Sơn, Nguyễn Lê La Sơn, Lê Tây Sơn. Chu Sơn, Tùng Sơn, Hoài Sơn, Đào Bá Sơn…Trong đó hai ông Sơn thi sĩ là….đáng yêu nhất. Nguyễn Đức Sơn và Nguyễn Bắc Sơn. Đáng yêu, vì hai ông này đều có tài, đều có cái lạ trong thơ, lẫn ngất ngư, ngất ngưỡng, ngất ngây trong đời sống.
Chị Hương đẹp lắm! Một vẻ đẹp đài các sang trọng của một Giai nhân xứ Huế. Dáng người dong dỏng cao, thanh thoát, nước da trắng hồng, mái tóc óng mượt buông lơi xõa sau bờ vai tròn. Đặc biệt chị có đôi mắt đẹp và yên bình như mặt nước hồ thu...
Bao năm qua, đã đến sống trong làng chài từ lâu lắm, đã làm bạn kéo lưới qua nhiều chủ ghe, chủ tàu cá, Tư Dầm vẫn nghèo, vẫn túng, không hề sắm nổi cho mình chiếc ghe câu để tự kiếm sống qua ngày.
Trại Sikiew, đêm văn nghệ mừng Năm Mới diễn ra trên Bãi Đá năm ấy có vài giọng ca gây bất ngờ. Đầu tiên phải kể đến Vân Đại Bàng với bài hát Đường Xưa Lối Cũ hay thần sầu, bà con vỗ tay rần rần...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.